Những ĐƯỜNG Thẳng – update Chương 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Những ĐƯỜNG Thẳng – update Chương 2
Tác Giả: Chopper cắm sừng
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Cucklod, ngoại tình, ntr, vung trom
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
**CHƯƠNG 2
BỮA CƠM SAU ÁNH ĐÈN**
Lan về nhà lúc gần chín giờ.
Không muộn, nhưng đủ để một ngày làm việc kéo dài khép lại.
Cửa vừa mở, mùi canh nóng từ bếp đã tràn ra. Lan khựng lại một nhịp rất nhỏ — thứ phản xạ mà chính cô cũng không nhận ra mình có — rồi mới bước vào.
“Em về rồi.”
Giọng cô trầm xuống theo thói quen ở nhà, khác hẳn giọng nói trong phòng họp.
Hùng từ bếp bước ra, tay còn cầm muôi. Áo anh đã thay, nhưng cổ tay vẫn còn vết hằn của đồng hồ công trường.
“Ừ. Rửa tay đi, anh hâm lại canh.”
Không hỏi “sao về muộn”, không hỏi “mệt không” ngay. Hai người họ quen để những câu hỏi đó đến sau, khi đã ngồi xuống.
Minh từ phòng riêng bước ra, nhìn mẹ, cười nhẹ.
“Mẹ ăn được liền không?”
Lan gật đầu. Cô tháo đồng hồ, đặt túi xuống ghế, đi rửa tay. Trong gương, cô thấy mình — không phải tổng giám đốc, không phải người phụ nữ trong phòng kính — chỉ là một người vợ vừa trở về sau ngày dài.
Bữa cơm không cầu kỳ.
Canh, cá kho, một đĩa rau xào.
Hùng gắp cho Lan miếng cá nhiều thịt, theo thói quen từ nhiều năm trước. Lan không nói cảm ơn, chỉ nhìn anh một thoáng — ánh nhìn rất nhanh, rất kín, nhưng đủ để anh nhận ra.
“Dự án hôm nay thế nào?” – Hùng hỏi khi mọi người đã ăn được vài đũa.
Lan nhai chậm, rồi mới đáp.
“Ổn. Có vài điểm phải chỉnh lại, nhưng không căng.”
“Ừ.” Hùng gật đầu. “Đừng ép mình quá.”
Câu nói rất ngắn, rất đời.
Nhưng Lan nghe ra thứ mà ít người nói với cô: sự cho phép được mệt.
Minh kể chuyện ở trường — một bài kiểm tra, một đứa bạn làm ồn trong lớp. Lan nghe, thỉnh thoảng hỏi lại, không vội vàng
Lan: con ráng học hành đừng mê chơi vs yêu sớm dễ bị ảnh hưởng đến việc học hành
Mình đáp lại nhẹ nhàng: Dạ vâng con biết rồi mẹ.
Hùng im lặng phần lớn thời gian, nhưng mỗi khi Minh nhìn sang, anh đều gật đầu hoặc cười nhẹ.
Một gia đình bình thường.
Không ai tranh nói.
Không ai im lặng quá lâu.
Sau bữa cơm, Lan đứng dậy thu dọn. Hùng giữ tay cô lại.
“Để anh. Em ngồi nghỉ đi.”
Lan không từ chối. Cô ngồi xuống ghế sofa, dựa lưng, nhắm mắt một lúc. Tiếng nước rửa bát trong bếp đều đều, quen thuộc.
Hùng làm xong, lau tay, ngồi xuống cạnh vợ. Khoảng cách rất gần, đủ để anh cảm nhận hơi ấm từ cô.
“Mỏi vai không?” – anh hỏi.
Lan mở mắt, nhìn anh, rồi khẽ gật.
Hùng đặt tay lên vai cô, xoa nhẹ, không vội, không mang ý nghĩa nào khác ngoài chăm sóc. Lan thả lỏng người, để đầu dựa vào ghế.
Trong khoảnh khắc đó, không có quyền lực, không có công trường hay phòng họp.
Chỉ có hai người đã sống cùng nhau gần hai mươi năm, hiểu cách im lặng của nhau, hiểu cả những điều chưa nói.
Minh từ xa nhìn bố mẹ, trong lòng dâng lên một cảm giác rất yên.
Gia đình vẫn ở đó. Nguyên vẹn. Vững vàng.
Còn Hùng, trong sự ấm áp ấy, lại thoáng qua một suy nghĩ rất sâu —
rằng chính vì hạnh phúc này, những khao khát thầm kín trong anh mới không mang mùi phá hủy.
NHỮNG NGƯỜI ĐỨNG BÊN NGOÀI MÁI NHÀ
Sáng thứ bảy, Minh thức dậy sớm hơn thường lệ.
Không phải vì đồng hồ báo thức, mà vì tiếng bước chân quen thuộc trong bếp. Bố cậu đã dậy từ lâu — thói quen của người quen bắt đầu ngày mới trước khi thành phố kịp mở mắt.
Minh rửa mặt, thay áo, bước ra phòng khách. Trên bàn đã có sẵn bữa sáng đơn giản. Bố cậu ngồi đọc tin trên điện thoại, kính đặt hơi trễ trên sống mũi. Hôm nay Hùng ko đi lm ông đc nghĩ do đợt vừa rồi mới hoàn thành xong một đống công trình. Ông mở miệng
“Hôm nay con đi học nhóm à?” – Hùng hỏi, không ngẩng đầu.
“Dạ. Qua nhà bạn Tuấn với mấy đứa nữa.”
Hùng gật đầu.
“Nhớ về sớm ăn cơm trưa.”
Câu nói quen thuộc, nhưng Minh luôn thấy trong đó có một thứ gì rất… giữ gìn. Không phải kiểm soát, mà là mong con quay về.
Ra khỏi nhà, Minh hòa vào nhịp phố cuối tuần. Bạn bè cậu không ít — những đứa cùng lớp, cùng tuổi, mang theo những câu chuyện rất khác nhau về gia đình mình. Có đứa bố mẹ ly hôn, có đứa bố mẹ suốt ngày cãi nhau, cũng có đứa sống với ông bà từ nhỏ.
Nhà Minh, trong mắt tụi bạn, là kiểu gia đình “chuẩn”.
“Bố mẹ mày nhìn hợp ghê.” – Tuấn từng nói như vậy, trong một lần vô tình gặp Lan ở cổng trường.
Minh khi đó chỉ cười.
Cậu không biết phải đáp thế nào, vì đúng là bố mẹ cậu hợp thật — theo một cách rất yên, rất kín.
Buổi học nhóm diễn ra bình thường. Bài vở, chuyện trường lớp, vài câu đùa vu vơ. Nhưng Minh nhận ra, càng lớn, những câu chuyện của bạn bè bắt đầu xoay quanh nhiều thứ khác hơn: định hướng, tiền, quan hệ, hình mẫu gia đình.
“Sau này tao chỉ cần gia đình bình yên như nhà mày là được.” – một đứa nói nửa đùa nửa thật.
Minh nghe, thấy trong lòng có chút nặng.
Không phải vì không tự hào.
Mà vì cậu biết, để có được sự bình yên đó, bố mẹ cậu đã đi qua rất nhiều khác biệt mà người ngoài không nhìn thấy. Ngoài những người khác thì Tuấn một trong những người rất thân vs cậu gth về Tuấn chỉ đơn giảm là dâm từ lúc gặp Lan mẹ Minh thì Tuấn đã rất mê cô, mỗi ngày cậu đều nghĩ về Lan nhưng do là bạn thân cậu ko dám nói cho Mình về những điều cạu suy nghĩ.
Chiều, Minh về nhà đúng giờ.
Lan đang ở phòng khách, laptop mở, nhưng khi thấy con, cô gập lại, hôm nay cuối tuần nên cô tranh thủ bàn giao một số CV xong về sớm vì rất ít khi cô về sớm thế này. Đó là thói quen của cô: không để công việc lấn vào những khoảnh khắc có gia đình.
“Học nhóm ổn không con?” – cô hỏi.
“Dạ ổn.”
Lan nhìn con trai kỹ hơn một chút. Ở tuổi mười lăm Minh cao hơn cô tưởng, nét mặt bắt đầu có những đường nét của Hùng. Cô nhận ra rất rõ — thời gian đang đẩy con ra xa vòng tay mình, từng chút một.
Hùng từ ban công bước vào. Anh vừa tưới xong mấy chậu cây. Ánh nắng cuối ngày còn vương trên vai áo.
“Bạn bè thế nào?” – anh hỏi Minh.
“Bình thường bố ạ.”
Hùng cười.
“Bình thường là tốt.”
Cả nhà ngồi xuống phòng khách. Không ai bật tivi. Chỉ có ánh sáng vàng và tiếng xe ngoài xa. Lan tựa lưng ghế, Minh ngồi đối diện, Hùng dựa tay lên thành sofa.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, Hùng nhìn hai người trước mặt — vợ và con — và nhận ra một sự thật rất rõ ràng:
Gia đình này là nơi anh không muốn đánh mất.
Và chính vì thế, mọi suy nghĩ sâu kín trong anh đều phải đi qua một điều kiện duy nhất:
không được làm tổn thương điều này.
Lan, như cảm nhận được ánh nhìn đó, quay sang anh. Không hỏi. Không nói. Chỉ là một ánh mắt rất nhẹ — đủ để anh biết rằng, dù thế giới ngoài kia có phức tạp đến đâu, ở đây, họ vẫn đang đứng cùng một phía. Nhưng Hùng và lan sẽ ko ngờ được ở đoạn đường phía trc sẽ dân lối cho họ đến những khát khao những cuộc vui những sự cám dỗ và những ngày hạnh phúc thế này liệu có còn hay ko.
Hôm nay cuối tuần Lan hẹn Thảo vào một buổi trưa.
Quán cà phê nằm trên tầng cao, yên tĩnh, ánh sáng vừa đủ. Thảo đến sớm hơn vài phút, đã quen chọn chỗ khuất tầm nhìn. Cô là kiểu người không thích phô trương — trái ngược với Lan — nhưng lại hiểu rất rõ thế giới mà Lan đang đứng.
“Hôm nay trông cậu mệt.” – Thảo nói khi Lan vừa ngồi xuống.
Lan tháo áo khoác, đặt túi sang bên.
“Không mệt. Chỉ là nhiều thứ cùng lúc.”
Thảo cười nhẹ. Hai người quen nhau đủ lâu để không cần hỏi những câu xã giao. Thảo từng làm cùng ngành với Lan, sau chuyển sang tư vấn độc lập. Cô hiểu các cuộc gặp đối tác, hiểu ánh nhìn trong phòng họp, và hiểu cả cách một người phụ nữ phải tự giữ mình giữa quá nhiều kỳ vọng.
“Gia đình ổn chứ?” – Thảo hỏi, như một thói quen.
Lan gật đầu, rất chắc.
“Ổn. Hùng vẫn thế. Minh cũng vậy.”
Cô nói câu đó không do dự. Với Lan, gia đình là một trục thẳng — không lung lay, không nhập nhằng.
Thảo nhìn Lan, nhấp một ngụm cà phê.
“Cậu biết không, nhiều người có sự nghiệp như cậu… gia đình thường là nơi đổ vỡ đầu tiên.”
Lan nhíu mày rất nhẹ.
“Không phải nhà mình.”
Câu trả lời không mang tính phòng thủ. Chỉ là một sự thật.
Thảo không nói thêm. Nhưng trong ánh mắt cô, có một sự tò mò rất kín. Cô từng gặp Hùng vài lần — người đàn ông ít nói, đứng cạnh Lan không hề lấn át, cũng không bị lu mờ. Một kiểu cân bằng lạ.
“Dạo này cậu kín lịch thật.” – Thảo mở lời trước.
“Dự án ven sông?”
Lan đặt ly nước xuống rồi trả lời
“Ừ. Ba bên. Mỗi bên một kiểu đàn ông.”
Thảo cười nhạt.
“Để tao đoán nhé. Một người nói rất nhiều. Một người không nói nhưng nhìn rất lâu. Người còn lại chỉ quan tâm đến việc ai nắm quyền.”
Lan nhếch môi.
“Chuẩn gần hết.”
“Người nhìn lâu là ai?”
Lan không trả lời ngay. Cô khuấy cà phê, nhìn vòng xoáy nhỏ dần.
“Một người quen cảm giác đứng trên cao. Kiểu… đã quen với việc phụ nữ phải lắng nghe mình.”
“Và cậu thì sao?” – Thảo hỏi thẳng.
“Cậu để họ nhìn chứ?”
Lan ngẩng lên. Ánh mắt không né tránh.
“Nhìn thì được. Nhưng chỉ đến đó.”
Thảo gật đầu.
“Cậu vẫn vậy. Luôn phân biệt rất rõ: cái gì là quyền, cái gì là cho.”
Lan mỉm cười rất nhẹ.
“Không phải ai cũng xứng để được bước thêm.”
Thảo nhấp một ngụm cà phê, rồi đổi giọng, chậm hơn.
“Thế còn Hùng? Cậu vẫn ổn chứ?”
Lan dựa lưng ghế.
“Ổn. Theo cách mà nhiều người không hiểu.”
“Chuyện giường chiếu thì sao?” – Thảo hỏi, không vòng vo.
Lan hơi nhướn mày, nhưng không khó chịu.
“Không tệ.”
“Không tệ là…?”
Lan suy nghĩ một chút, rồi nói thật.
“Hùng không phải kiểu đàn ông vồ vập. Nhưng anh ấy… để ý. Và lắng nghe.”
Thảo nhìn Lan rất lâu.
“Cậu có bao giờ thấy… thiếu không?”
Lan lắc đầu.
“Không thiếu. Nhưng có những lúc…”
Cô dừng lại.
“…tao nhận ra mình thích được nhìn. Không phải được chạm.”
Thảo không cười.
“Đàn bà có quyền lực thường như vậy.”
Lan gật.
“Nhưng tao không dễ dãi. Tao không thích sự vội vàng. Nếu có ai đó muốn bước gần hơn, họ phải hiểu: tao là người quyết định.”
Thảo đặt cốc xuống.
“Còn Hùng? Anh ấy có biết điều đó không?”
Lan im lặng vài giây.
“Anh ấy biết tao không giống những người phụ nữ khác.”
Rồi cô nói thêm, rất khẽ:
“Và có lẽ… anh ấy tò mò.”
Thảo nheo mắt.
“Tò mò kiểu gì?”
Lan không trả lời trực tiếp.
“Có những ánh nhìn của anh ấy dạo này… khác trước.”
“Khác thế nào?”
“Không phải ghen.”
Lan nói chắc.
“Mà giống như đang quan sát tao.”
Thảo dựa người ra sau, thở nhẹ.
“Lan, cậu biết không — không phải người đàn ông nào cũng chịu nổi việc đứng ngoài.”
Lan mỉm cười.
“Và không phải người phụ nữ nào cũng cho phép.”
Hay quá