Mẹ iu dấu – Update Chương 4
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ iu dấu – Update Chương 4
Tác Giả: Yêu mẹ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: ntr
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Ngày khai trương cuối cùng cũng đến. Ngay từ sáng sớm, nhà hàng đã trở nên nhộn nhịp. Khách khứa kéo đến khá đông, phần lớn là bạn bè quen biết của bác cả từ nhiều nơi. Tiếng nói cười rộn ràng, bàn ghế nhanh chóng kín người, không khí náo nhiệt hơn hẳn những ngày trước đó.Hôm ấy, mẹ tôi cũng ăn mặc khác hẳn ngày thường. Bà mặc một chiếc váy dài màu kem trang nhã, khoác thêm chiếc áo khoác mỏng gọn gàng. Mái tóc được búi gọn phía sau, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Dáng vẻ của mẹ toát lên một sự sang trọng và quý phái mà trước đây tôi hiếm khi thấy. Tôi đứng nép một góc gần quầy tiếp khách, lặng lẽ nhìn mẹ.Hôm nay mẹ khác hẳn. Không còn dáng vẻ giản dị quen thuộc ở nhà, mẹ mặc đẹp hơn, tóc gọn gàng, khuôn mặt cũng rạng rỡ lạ thường. Mẹ đứng đó, nói chuyện với khách, nụ cười nhẹ nhàng mà tự tin. Giữa đám đông ồn ào, mẹ nổi bật hẳn lên.Gần trưa, mấy người bạn của bác cả từ xa tới. Vừa bước vào, họ đã cười nói rôm rả. Một người nhìn thấy mẹ, liền dừng lại, chỉ tay rồi cười lớn:
– Ồ, anh Vũ giấu kỹ thật đấy nhé! Hóa ra chị nhà đây à?
Mấy người khác bật cười theo. Một người nói tiếp, giọng trêu đùa:
– Bảo sao bao năm không chịu lấy vợ, thì ra là có người đẹp thế này rồi!
Tôi đứng ngay gần đó, tim như khựng lại, chờ mẹ lên tiếng. Chỉ cần một câu thôi, đơn giản thôi, để mọi người hiểu đúng. Nhưng mẹ không nói gì. Mẹ chỉ khẽ cười, hơi cúi đầu. Nụ cười thoáng chút ngượng, rồi lại nhanh chóng bình thản như không có gì. Bác cả cũng chỉ cười lớn, vỗ vai bạn bè rồi kéo họ vào bàn. Không ai nhắc lại chuyện đó nữa. Mọi thứ trôi qua nhanh như một câu đùa vô thưởng vô phạt. Tiếng nói cười lại ồn lên, át đi khoảnh khắc vừa rồi. Nhưng tôi vẫn đứng đó, cảm giác khó chịu cứ dâng lên trong ngực.
-“Tại sao mẹ không phủ nhận?”
Càng về trưa, khách càng đông. Người ra vào liên tục, tiếng chúc tụng, cụng ly, gọi nhau vang cả một góc. Mẹ đi cùng bác cả, sánh vai qua từng bàn. Có người còn quay sang khen:
– Đúng là trai tài gái sắc!
Tiếng cười lại rộ lên. Tôi đứng phía sau, nghe rõ từng chữ. Không hiểu sao càng nghe càng thấy khó chịu. Nhất là khi mẹ vẫn chỉ cười, không phản bác, không giải thích. Khoảng gần mười giờ, mẹ quay lại chỗ tôi. Giọng mẹ nhỏ hơn giữa tiếng ồn:
– Về nghỉ ngơi đi con.
Tôi lắc đầu ngay:
– Con muốn ở lại với mẹ.
Mẹ nhìn tôi một chút, rồi nói nhanh:
– Hôm nay đông khách lắm, con cứ về trước đi. Tí mẹ về.
Tôi hỏi lại, giọng hơi cao lên mà chính tôi cũng không nhận ra:
– Tí là bao giờ?
Mẹ khẽ thở ra:
– Con ở đây vướng chân vướng tay mọi người, chứ giúp được gì đâu.
Câu nói ấy khiến tôi sững lại. Đúng lúc đó, bác Vũ từ phía trong đi ra, có lẽ đã để ý thấy hai mẹ con đang nói chuyện căng thẳng. Bác cười xòa:
– Thôi, đây bác cho ít tiền, ra ngoài mua gì ăn đi. Lát bác chở mẹ về cho.
Nói rồi, bác rút tờ năm trăm nghìn từ ví, nhanh tay nhét vào tay tôi. Mẹ nhìn thấy, ánh mắt lập tức thay đổi, lườm nhẹ bác:
– Anh làm thế nó hư đấy.
Tôi siết chặt tờ tiền trong tay. Nhìn ánh mắt của mẹ, tôi biết ngay, nếu đứng thêm vài giây nữa thôi, mẹ sẽ giật lại trả cho bác. Không nghĩ nhiều, tôi quay người, chạy thẳng ra ngoài. Phía sau lưng, tiếng cười nói vẫn vang lên, như chẳng có chuyện gì xảy ra.Tôi về đến nhà, trên tay vẫn cầm mấy bịch snack với chai coca lấy ở chỗ khai trương. Tôi quăng đại lên bàn, bật tivi, chọn đại một kênh hoạt hình rồi ngồi xem. Trong đầu thoáng nhẹ đi, cảm giác vui vui vì hôm nay không phải ngủ trưa. Tôi vừa ăn vừa xem, tiếng nhai giòn tan hòa với tiếng tivi. Nhưng đến đầu giờ chiều, mọi thứ bắt đầu chậm lại. Không hiểu sao, hình ảnh của mẹ từ sáng cứ chen vào đầu tôi. Nụ cười đó. Ánh mắt đó. Cả cái cách mẹ im lặng trước những lời trêu đùa. Tôi nhìn lên đồng hồ. Gần 2 giờ chiều. Mẹ vẫn chưa về. Tôi cầm điều khiển, bấm tắt tivi. Căn phòng lập tức im lặng hẳn. Tôi ngồi thêm vài giây, rồi đứng dậy. Không nghĩ nhiều nữa, tôi khóa cửa, dắt xe đạp ra ngoài, đạp thẳng theo hướng nhà hàng của bác cả. Nhà hàng không xa. Bình thường đạp xe tầm mười, mười lăm phút là tới. Nếu đi xe máy thì chắc chỉ mất vài phút. Nhưng hôm nay, tôi đạp nhanh hơn. Gió tạt vào mặt, nhưng đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: mẹ đang ở đó. Đến nơi, tôi hơi khựng lại. Trước cửa nhà hàng dựng một tấm biển lớn: “HẾT BÀN”. Xung quanh là hàng loạt ô tô đỗ kín. Loại nào trông cũng bóng loáng, đắt tiền. Có mấy chiếc còn gắn biển màu đỏ, màu xanh — lần đầu tiên tôi thấy gần như vậy. Không khí khác hẳn bình thường. Tôi dựng xe đạp nép vào một góc, cạnh một chiếc ô tô lớn, rồi đi nhanh về phía cửa. Vừa bước tới, một bác bảo vệ đã đưa tay chặn lại:
– Bác bv: Cháu đi đâu đấy?
– Tôi: Cháu… cháu vào tìm người ạ.
– Bác bv: Tìm ai?
– Tôi: Cháu tìm mẹ cháu.
Bác bảo vệ nhìn tôi một lượt, rồi lắc đầu:
– Hôm nay nhà hàng đang tiếp khách quý. Không vào được đâu cháu. Có gì nói với bác, bác báo lại cho.
Tôi đứng khựng lại. Trong đầu tôi thoáng qua ý định nói thêm, nhưng rồi lại thôi. Không biết nói gì để họ cho vào. Tôi quay người đi ra. Nhưng vừa đi được vài bước, tôi chậm lại. Tôi không muốn về. Tôi liếc nhìn quanh. Bác bảo vệ đã quay đi chỗ khác, đang nói chuyện với một người vừa xuống xe. Tôi đứng im một chút. Rồi, gần như theo phản xạ, tôi vòng sang bên hông nhà hàng. Ở đó có một lối dốc đi xuống tầng hầm — nơi dành cho nhân viên. Tôi bước chậm lại, tim đập nhanh hơn. Không có ai để ý. Tôi cúi đầu, bước nhanh xuống. Không khí dưới hầm mát và tối hơn. Mùi ẩm, mùi thức ăn và mùi xăng xe trộn lẫn. Vài người mặc đồng phục đi qua đi lại, tay bê khay, không ai để ý đến tôi. Tôi len theo lối đi, áp sát vào tường. Tim đập nhanh hơn. Tôi không chắc mình đang làm đúng hay không. Nhưng tôi vẫn đi tiếp. Phía trên, tiếng ồn ào của khách vọng xuống, lúc rõ lúc không. Tôi bước lên cầu thang nhỏ dẫn lên tầng trên. Ánh sáng dần rõ hơn. Tiếng nói cười cũng rõ hơn.
Tác chuồn rồi à
Tác ngủm rồi
Tuyệt vời cảm xúc ;)) nhưng hơi thiếu cảnh giường nha shop
Ủng hộ tác
Truyện đỉnh quá. Hấp dẫn