Loạn luân mẹ và tôi – Update Chương 6

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Loạn luân mẹ và tôi – Update Chương 6

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Kể từ cái buổi chiều hôm đó, tôi bắt đầu chú ý đến mẹ mình nhiều hơn, nhưng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác lạ, ánh mắt của một người đàn ông đang say mê ngắm nghía một người phụ nữ quyến rũ chứ không còn là cái nhìn đầy tôn kính của một đứa con trai dành cho mẹ mình nữa. Tôi nhận ra bấy lâu này mình thực sự vô tâm, mẹ tôi là một phụ nữ trung niên mang vẻ đẹp quý phái và mặn mà hiếm có, căng mọng và tràn đầy vẻ quyến rũ, gợi dục. Vậy mà từ trước tới nay tôi không hề để ý đến, chỉ cắm mặt vào điện thoại với game.

Mỗi sáng thức dậy, tôi thường nán lại trên giường thêm vài phút để lắng nghe tiếng dép lẹp xẹp của mẹ dưới bếp cùng tiếng nồi niêu va chạm leng keng vọng lên. Bố tôi có lẽ đã lên cơ quan, giờ đây gần như ông ăn ngoài nhiều hơn ở nhà. Tôi lặng lẽ bước xuống cầu thang, cố tình đi thật khẽ để có thể quan sát mẹ từ phía sau trong lúc bà đang mải mê nấu nướng mà không hề hay biết có một đôi mắt đang hau háu dán chặt vào từng đường cong trên cơ thể bà.

Vào một buổi sáng, mẹ tôi mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu kem sữa mỏng tang, chất liệu lụa nhân tạo bóng mượt ôm khít lấy thân hình đẫy đà đầy đặn, làm nổi bật từng đường nét của cơ thể bên trong lớp vải mỏng manh. Dường như mẹ cố tình ăn mặc hở hang như vậy để quyến rũ bố tôi làm lành. Tấm lưng trần trắng ngần phơi bày ra trước mắt tôi với làn da mịn màng như thạch, hai xương bả vai nhô lên thanh thoát mỗi khi mẹ với tay lấy lọ gia vị trên kệ bếp cao. Dọc sống lưng thẳng tắp chạy dài xuống phía dưới là vòng eo ngấn mỡ mềm mại, hơi béo một chút, chiếc váy ngủ bó sát làm lộ rõ từng ngấn thịt trắng hồng đầy khiêu khích. Cặp mông tròn trịa căng tràn như hai quả bưởi chín mọng đong đưa qua lại theo từng cử động khuấy nồi canh của mẹ.

Đùi mẹ to tròn và trắng muốt, lớp mỡ dưới da căng mịn không một vết rạn lấp ló dưới gấu váy ngủ ngắn cũn cỡn mỗi khi bà kiễng chân hay với tay. Tôi nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, cảm nhận dương vật trong quần đã bắt đầu ngọ nguậy và cương lên từ lúc nào, đầu khấc phồng to cọ vào lớp vải quần đùi mỏng tanh tạo ra một cảm giác nhột nhạt vừa tê tái lan dọc sống lưng.

Mẹ tôi bất chợt quay đầu lại, đôi mắt to tròn đen láy long lanh dưới hàng mi dài cong vút sáng bừng lên khi thấy tôi, má núm đồng tiền hằn sâu xuống mỗi khi bà mỉm cười khiến tôi như muốn chết đuối trong nụ cười ấy.

-Nam dậy rồi hả con, vào đây chuẩn bị ăn sáng đi, mẹ vừa nấu xong nồi cháo sườn rồi đây, ngon lắm.

Giọng mẹ dịu dàng ấm áp, có vẻ như đã bớt hẳn tâm trạng u buồn và thất thần sau vụ cãi vã với bố. Tôi bước lại gần, đứng sát sau lưng mẹ đến mức có thể ngửi thấy mùi hương da thịt thoang thoảng từ tấm lưng trần của bà, pha trộn giữa sữa tắm hương hoa hồng và mồ hôi chảy ra sau lưng.

-Mẹ nấu gì mà thơm thế, con ở trên phòng đã ngửi thấy rồi, thơm vl luôn í.

Tôi thì thầm vào tai mẹ, tay vô thức đặt lên eo bà ôm trọn lấy phần hông mềm mại, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ da thịt mẹ qua lớp lụa mỏng lan toả khắp lòng bàn tay mình, khẽ nhấn nhấn mấy cái, cảm giác lớp mỡ dưới eo bà đàn hồi phê cả tay. Mẹ khẽ giật mình, đôi vai run lên một cái, nhưng bà không hất tay tôi ra mà im lặng đứng yên, chỉ có điều bàn tay cầm chiếc muôi khuấy nồi cháo hơi chậm lại.

-Mẹ ơi…

Tôi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào gáy mẹ làm những sợi tóc mai li ti dựng đứng lên, làn da trắng ngần ở phần cổ sau gáy thoáng ửng hồng. Mẹ khẽ nghiêng đầu sang một bên, giọng hơi run run đầy lúng túng:

-Sao… sao thế con, ra bàn ngồi đi để mẹ múc cháo cho…

-Con thương mẹ lắm, mẹ biết không?

Tôi nói bằng chất giọng trầm ấm và chân thành nhất có thể, bàn tay vẫn giữ nguyên trên eo mẹ, ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa cái rốn tròn trịa của bà, hơi đáng tiếc là vẫn cách một lớp áo mỏng. Mẹ tôi thở dài một hơi, bàn tay cầm muôi đặt xuống thành nồi, xoay người lại đối diện với tôi, đôi mắt đen láy long lanh ngấn nước nhìn thẳng vào mắt tôi đầy xúc động.

-Cảm ơn con trai, mẹ cũng thương con nhiều lắm, chỉ có con là ở bên mẹ những lúc thế này thôi, nếu không có con chắc mẹ không trụ nổi mất…

Mẹ vòng tay qua ôm lấy tôi làm hai bầu vú to tròn mềm mại ép chặt vào lồng ngực tôi qua lớp váy ngủ mỏng và lớp áo phông của tôi, tạo ra một cảm giác êm ái đến nghẹt thở. Tôi ôm lại mẹ thật chặt, hai tay luồn qua nách mẹ vuốt ve tấm lưng trần, da thịt mẹ ấm nóng và mịn màng như một tấm lụa. Tôi cúi đầu vùi mặt vào hõm cổ mẹ, hít lấy hít để mùi hương đàn bà chín muồi tỏa ra từ cơ thể bà, cảm giác ngọt ngào nồng nàn khiến đầu óc tôi quay cuồng, dương vật trong quần đã cương cứng hết cỡ, ép chặt vào phần bụng dưới của mẹ.

Mẹ lại cảm nhận được nó, tôi biết thế vì bà khẽ rùng mình một cái và hai gò má trắng hồng bắt đầu ửng đỏ lên, nhưng lần này bà không đẩy tôi ra, cũng không nói năng gì, chỉ im lặng siết chặt vòng tay hơn một chút. Mãi một lúc sau bà mới nhẹ nhàng buông tôi ra, quay mặt để che giấu vẻ ngượng ngập.

-Thôi con ra bàn ngồi đi, để mẹ múc cháo kẻo nguội mất ngon…

Mẹ lí nhí nói rồi quay lưng lại với nồi cháo đang bốc khói nghi ngút, đôi tay run run cầm lấy chiếc muôi. Tôi định trêu mẹ thêm tí nữa nhưng thôi, nhiều quá lại phản tác dụng.

Tôi quay lại bàn ăn ngồi xuống ghế mà lòng vẫn lâng lâng, dương vật căng phồng trong quần, dựng lên cứng ngắc như một cây cột nhỏ, đầu khấc cọ vào đũng quần tạo thành những tiếng sột soạt khe khẽ khi tôi điều chỉnh tư thế ngồi.

***

Những ngày tiếp theo, tôi cố tình dành thật nhiều thời gian ở bên mẹ hơn, thường xuyên trò chuyện và tâm sự với bà để lấp đầy khoảng trống mà bố tôi đã bỏ mặc. Tôi dần nhận ra mẹ tôi thực sự là một phụ nữ thông minh và tinh tế, bà nói chuyện rất có duyên với chất giọng nhẹ nhàng ấm áp. Những buổi chiều đi học về, tôi thường thấy mẹ ngồi ở bàn trà ngoài ban công, một mình nhấm nháp tách trà hoa cúc nghi ngút khói, nghe nhạc không lời và đọc mấy cuốn sách văn học mà bà yêu thích để quên đi nỗi buồn. Tôi cũng mon men ra ngồi cạnh, ban đầu chỉ là hỏi han vài câu vu vơ về cuốn sách mẹ đang đọc, dần dà thành những cuộc trò chuyện dài hàng tiếng đồng hồ về đủ thứ chủ đề trên đời, từ chuyện văn thơ nhạc họa cho tới chuyện trường lớp bạn bè của tôi.

-Mẹ đọc sách gì mà chăm chú thế, con thấy mẹ ngồi đây từ lúc con đi học đến tận lúc con về lận.

Tôi vừa hỏi vừa kéo ghế ngồi xuống đối diện mẹ. Bà nhìn tôi cười dịu dàng làm hai cái má núm đồng tiền hằn sâu xuống đầy quyến rũ, tay khép cuốn sách lại để lộ ra bìa sách màu xanh rêu in hình một người phụ nữ mặc áo dài đứng bên cửa sổ.

-Truyện của nhà văn Alice Jawson đấy con, bà ấy là một trong những nhà văn yêu thích của mẹ. Còn đây là cuốn tiểu thuyết tình cảm của bà ấy mà mẹ thích nhất, kể về một cặp tình nhân yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau, cuối cùng cả hai đều chọn cách ra đi để giải thoát cho nhau.

Giọng mẹ thoáng chút buồn bã trầm lắng khi kể về nội dung cuốn sách, ánh mắt nhìn ra xa xăm, hướng về phía chân trời đỏ rực đang buông dần những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn. Tôi chăm chú nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của mẹ dưới ánh nắng chiều, sống mũi cao thanh tú, đôi môi mỏng hồng hào hơi mím lại đầy suy tư, vài lọn tóc mai rủ xuống ôm lấy gò má trắng ngần.

-Nghe buồn quá mẹ nhỉ, sao mẹ không đọc mấy cuốn vui vui một chút, chẳng hạn như mấy cuốn tiểu thuyết của Lan Hạ ấy.

Tôi cố tình lảng sang chuyện khác để xua tan đi không khí buồn bã vừa chớm nở. Mẹ quay sang nhìn tôi, nụ cười lại nở trên môi, xinh đẹp như một bông hồng:

-Con trai mẹ chỉ được cái giỏi pha trò, nhưng mẹ thích những câu chuyện buồn như thế này, nó làm mẹ thấy mình không cô đơn vì hóa ra trên đời còn có những số phận đau khổ hơn mình nhiều.

-Mẹ đâu có cô đơn đâu, còn có con ở đây với mẹ mà, con sẽ không bao giờ để mẹ một mình đâu.

Tôi nói bằng tất cả sự chân thành của một đứa con trai dành cho mẹ mình, vươn tay qua nắm lấy bàn tay mềm mại của mẹ đang đặt trên cuốn sách, những ngón tay thon dài trắng muốt đan vào ngón tay của tôi. Mẹ nhìn tôi trìu mến, đôi mắt long lanh như sắp tan ra thành nước:

-Con trai mẹ lớn thật rồi, biết nói những lời động viên làm mẹ cảm động như thế này. Ngày xưa mẹ cứ nghĩ con còn bé bỏng lắm, hóa ra bây giờ con đã trưởng thành rồi, cao hơn mẹ cả cái đầu, giọng nói cũng ồm ồm chứ không ngây ngô như hồi bé nữa.

Mẹ vừa nói vừa siết nhẹ bàn tay tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy lưu luyến như đang nhớ lại những ký ức ngày tôi còn bé. Trong thoáng chốc, tôi cảm thấy mẹ tôi vừa thân thuộc vừa xa lạ, vừa dịu dàng vừa có chút gì đó rất đàn bà. Tim tôi đập loạn trong lồng ngực, một luồng nhiệt nóng bừng bừng chạy dọc sống lưng khi bắt gặp ánh mắt ấy.

-Mẹ à… mẹ có hối hận vì đã lấy bố không?

Tôi buột miệng hỏi một câu mà bấy lâu nay vẫn luôn canh cánh trong lòng nhưng chưa dám thốt ra. Mẹ tôi thoáng sững người, ánh mắt nhìn tôi trở nên phức tạp với đủ loại cảm xúc đan xen: một chút buồn bã, một chút tiếc nuối, một chút hối hận, và có cả một chút gì đó giống như là cam chịu. Bà thở dài, bàn tay vẫn để yên trong tay tôi nhưng ngón tay hơi run nhẹ:

-Con hỏi gì mà khó quá, mẹ không biết trả lời sao cả… Ngày xưa mẹ với bố con được gia đình hai bên mai mối, quen biết được một tháng thì cưới vội cho đẹp ngày. Bố mẹ cưới nhau khi mẹ mới có hai mươi mốt tuổi thôi, bố con lúc đó là một kỹ sư xây dựng trẻ tuổi đầy triển vọng, đẹp trai và ga lăng nữa. Ai cũng bảo số mẹ sướng, cưới được chồng ngon như vậy, mẹ cũng ậm ừ biết thế.”

Giọng mẹ chùng xuống, ánh mắt nhìn về phía xa xăm như đang lục tìm trong ký ức những ngày xưa cũ. Tôi im lặng lắng nghe, ngón cái xoa xoa mu bàn tay mẹ, cảm giác mát lạnh co dãn rất sướng tay.

-Thời gian trôi qua, sau khi mẹ đẻ con xong thì bố con lên chức, càng ngày càng bận rộn với công việc, suốt ngày họp hành, tăng ca, đi công tác xa nhà, còn mẹ thì một mình ở nhà vừa chăm con, lo cho nhà cửa gia đình vừa dạy học, hai vợ chồng cứ thế ngày càng xa cách… Mẹ cũng không rõ mình có yêu bố con không nữa? Rồi chuyện xảy ra, mẹ không dám trách ai, chỉ biết trách số phận, trách bản thân mình ngu dốt mà thôi…

Tôi im lặng rút tay ra khỏi tay mẹ rồi đứng dậy vòng qua bàn trà, kéo chiếc ghế lại sát bên cạnh mẹ và nhẹ nhàng choàng tay qua vai bà đang run bần bật vì xúc động. Bàn tay tôi đặt lên bờ vai trần tròn trịa mịn màng, ngón tay vô thức xoa xoa lên làn da ấm nóng của bà như một động tác an ủi.

-Con sẽ không bao giờ để mẹ phải cô đơn hay buồn tủi nữa đâu, con hứa đấy, con sẽ luôn ở bên mẹ.

Tôi thì thầm vào tai mẹ, hơi thở phả vào vành tai nhỏ nhắn trắng hồng của bà khiến nó thoáng ửng đỏ lên, những sợi tóc mai li ti dựng đứng rồi khẽ đung đưa theo gió. Mẹ tôi ngả đầu sang bên trong vô thức tựa vào vai tôi, đôi mắt khép hờ với hàng mi dài cong vút đọng long lanh những giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống.

-Cảm ơn con trai của mẹ… Con có biết không, nhiều lúc mẹ nghĩ con không giống một đứa trẻ mới mười sáu tuổi chút nào, con trưởng thành và tâm lý quá, làm mẹ cứ hay quên mất con là con trai…

Mẹ tôi nói đến đây thì ngập ngừng dừng lại, mặt đỏ lên. Bà vươn tay xoa nhẹ mái tóc tôi, những ngón tay thon dài mềm mại lùa vào từng lọn tóc dày và hơi xoăn của tôi, cào nhẹ lên da đầu tạo cảm giác rất thoải mái dễ chịu. Tôi siết chặt vòng tay, kéo mẹ sát vào người mình hơn nữa, cằm tỳ lên đỉnh đầu ngửi mùi thơm dầu gội đầu thoang thoảng từ mái tóc dày óng ả của bà.

-Mẹ yên tâm đi, có con ở đây rồi, mẹ không phải sợ gì hết, con sẽ bảo vệ mẹ khỏi mọi thứ, kể cả bố.

Tôi nói bằng giọng trầm ấm và cương quyết đến mức chính tôi còn cảm thấy ngạc nhiên về bản thân mình. Mẹ tôi ngước mắt lên nhìn tôi, bốn mắt chạm nhau trong một khoảnh khắc. Rồi bà khẽ nở một nụ cười thật dịu dàng, nụ cười đẹp nhất mà tôi từng thấy trong suốt mười sáu năm qua.

3.7 42 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
8 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Aolang

Me có ntr voi ai nưa k

Mê truyện LL

Truyện có bán ko shop ơi

Dâm Thần

ko bán đâu b ơi, viết chơi chơi cho ae đọc thôi, nên có thể sẽ bị drop hoặc ko :))

Yume

Tuyệt zời

Mê truyện LL

Truyện hay nha tác giả

Hahahahaha

Xin tele