Kế hoạch hiếp dâm – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kế hoạch hiếp dâm – Update Chương 5

Ngày Cập Nhật : 07/06/2026

Chương 3: Hiểu Lầm

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với đôi mắt sưng húp vì trằn trọc suốt đêm. Hình ảnh Thư ngồi trên đùi Lợi, tay Lợi mân mê ngực bạn tôi, và cảnh Lan quỳ bú cu Hải vẫn cứ lởn vởn trong đầu. Tôi rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng tỉnh táo. Hôm nay tôi hẹn Đăng ở quán cà phê gần trường lúc 3 giờ chiều. Tôi muốn hiểu rõ mọi chuyện. Tôi chọn mặc một chiếc áo thun croptop màu kem ôm sát cơ thể, khoe rõ eo thon và phần bụng phẳng mịn, dưới là váy jean ngắn vừa đủ che đùi. Tóc buộc đuôi gà cao, trang điểm nhẹ. Nhìn vào gương, tôi thấy mình vẫn xinh nhưng lòng thì nặng trĩu. Đúng 3 giờ, tôi bước vào quán. Đăng đã ngồi sẵn ở góc khuất, mặc áo sơ mi tay ngắn để lộ cánh tay săn chắc. Cậu ấy cười khi thấy tôi:
Trâm đến rồi. Ngồi đi, tui order cà phê sữa đá cho Trâm rồi.
Tôi ngồi xuống, hai tay siết chặt quai túi. Không khí ban đầu hơi gượng gạo. Đăng nhìn tôi chăm chú:
– Mày vẫn sốc à? Hôm qua mày hỏi, tao kể chi tiết cho mày nghe nhé.
Tôi gật đầu. Đăng thở dài, bắt đầu kể bằng giọng trầm thấp:
– Trước hết là chuyện Hải và Lan. Thật ra Lan từng là Ny tao. Tao với Lan yêu nhau hơn một năm. Ban đầu rất ngọt ngào, nhưng dần dần xung đột về chuyện chăn gối. Tao là người thích khám phá, thích mạnh bạo một chút, thích những trò mới. Còn Lan lại khá bảo thủ, chỉ chấp nhận hôn hít, sờ soạng qua quần áo. Mỗi lần tao muốn tiến xa hơn, Lan đều từ chối. Cuối cùng bọn tao cãi nhau dữ dội và chia tay. Sau đó vài tháng, Lan quen Hải. Hải là người hợp gu Lan hơn ở một số khía cạnh, nhưng thực ra cả hai chơi khá thoáng. Họ chính thức là Ny nhưng vẫn cho phép nhau ‘giải tỏa’ với người khác trong nhóm. Đó là lý do mày thấy họ làm những chuyện đó công khai.
Tôi nghe mà miệng há ra, không tin nổi:
– Thế còn Thư với Lợi? Sao Thư lại để Lợi sờ ngực mình như vậy? Thư từng nói với tao là đang giữ gìn mà?
Đăng cười khẩy, nhấp ngụm cà phê:
– Thư và Lợi đơn giản chỉ là FWB. Không tình cảm sâu đậm, chỉ là bạn bè giúp nhau giải tỏa khi stress. Thư bảo ‘lớn rồi, ai cũng có nhu cầu’. Lợi thì khỏe mạnh, cặc to, lại biết cách làm con gái sướng nên Thư hay tìm đến nó. Bọn nó không giấu ai trong nhóm. Cả đám mình chơi với nhau cởi mở lắm, Trâm à. Không phải ai cũng giữ khư khư như mày với Hoàng.
Tôi đỏ mặt, tim đập mạnh. Tôi hỏi thêm chi tiết:
– Vậy… họ làm đến mức nào? Có quan hệ thật sự không? Hay chỉ sờ soạng?
Đăng nhìn quanh rồi ghé sát hơn, giọng nhỏ lại:
– Họ làm thật sự. Tao từng chứng kiến Thư bị Lợi đụ ngay trong phòng karaoke, trên ghế sofa. Còn Lan với Hải thì càng ‘nặng đô’. Đôi khi cả nhóm chơi chung… nhưng tao không tham gia nhiều.
Tôi sốc nặng, hai má nóng bừng. Cơ thể lại lạ lùng nóng ran khi nghe những chi tiết dâm đãng đó. Tôi tiếp tục hỏi:
– Sao tụi mày có thể thoải mái đến vậy? Không ghen tuông gì à? Còn Tuấn thì sao?
Đăng cười:
– Tuấn cũng có quan hệ với vài đứa trong nhóm. Còn tao… tao thích kiểu truyền thống hơn một chút. Nhưng tao không ép ai. Mày thấy sốc là bình thường, vì mày còn zin và yêu Hoàng sâu đậm.
Chúng tôi nói chuyện rất lâu, gần hai tiếng đồng hồ. Đăng kể thêm nhiều chuyện trong nhóm, những buổi tiệc riêng, những trò chơi dâm đãng. Tôi vừa nghe vừa đỏ mặt, vừa tò mò, vừa hoang mang. Càng nghe tôi càng thấy thế giới quan của mình bị đảo lộn. Đang lúc Đăng nói thì cửa quán mở ra. Hoàng bước vào, mắt đỏ ngầu. Cậu ấy nhìn thấy tôi ngồi sát Đăng, hai đứa đang nói chuyện thân mật thì mặt tối sầm lại.
– Trâm! Mày làm gì ở đây với thằng Đăng?
Hoàng gằn giọng, to đến mức cả quán quay lại nhìn. Tôi giật mình đứng dậy. Hoàng chỉ tay vào mặt tôi:
– Chỉ vì mấy câu nói đùa của Khang với Vỹ mà mày hẹp hòi bỏ về, rồi giờ phản bội tao, hẹn hò sau lưng tao với thằng Đăng? Đồ đàn bà hèn hạ!
Tôi tức đến run người. Tất cả sự uất ức hôm trước ùa về:
– Hoàng! Mày nói gì? Tao với Đăng chỉ nói chuyện thôi! Còn mày, hôm đó mày để bạn mày nói tao như con đĩ, mày còn khen theo! Giờ mày quy chụp tao hẹn hò?
Tôi giật tay Đăng đứng dậy, kéo cậu ấy ra khỏi quán mà không giải thích thêm. Hoàng đứng chết lặng, mắt long sòng sọc. Tôi không ngờ rằng, sự hiểu lầm đó đã đẩy mọi thứ đi quá xa. Tối hôm đó, Đăng bị chặn đánh. Hoàng gọi Khang và Vỹ cùng vài thằng bạn khác chặn Đăng trên đường về. Chúng nó đánh Đăng rất nặng, gãy tay, bầm tím mặt mày. Đăng nhập viện cấp cứu. Sáng hôm sau tôi nhận tin, hoảng hốt chạy đến bệnh viện. Thấy Đăng nằm trên giường với tay bó bột, mặt sưng vù, tôi khóc nức nở:
– Đăng… tại tao hết… Tao xin lỗi…
Đăng cười yếu ớt:
– Không sao Trâm. Hoàng hiểu lầm thôi. Mày đừng tự trách.
Từ đó, ngày nào tôi cũng đến bệnh viện chăm Đăng. Tôi đút cơm, lau mặt, kể chuyện cười. Mỗi ngày trôi qua, tôi thấy mình có lỗi nặng nề. Một buổi chiều cách đó năm ngày, tôi vội đến trễ vì kẹt xe. Tôi chạy thẳng từ trường đến bệnh viện mà quên mất mình chưa mặc áo ngực. Chiếc croptop mỏng hôm nay ôm sát, hai bầu ngực 86C căng tròn rung nhẹ theo từng bước chân, đầu ti hơi cương lên vì điều hòa lạnh trong bệnh viện. Tôi đẩy cửa vào phòng. Đăng đang ngồi dựa giường. Cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt dừng lại khá lâu ở ngực. Rồi Đăng cười khẽ, giọng trêu nhẹ nhàng đầy bóng gió:
– Trâm hôm nay… tự do nhỉ? Nhìn căng và… động đậy đẹp thật. Quên cái gì à?
Tôi cúi xuống nhìn, nhận ra hai núm vú mình đang nổi rõ qua lớp vải mỏng. Má tôi đỏ bừng, tay vội che ngực lại:
– Đăng! Đừng nhìn… Tao vội quá quên mặc…
Đăng cười lớn hơn, nhưng vẫn nhẹ nhàng:
– Không sao, tao chỉ đùa thôi. Nhưng thật sự… mày đẹp lắm. Hoàng không biết trân trọng là ngu.
Tôi ngại đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt Đăng. Chăm sóc xong, tôi cáo từ về nhà sớm. Suốt buổi tối và cả đêm hôm đó, tôi nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ. Hình ảnh ánh mắt Đăng nhìn ngực mình, câu trêu bóng gió, cùng những câu chuyện cậu ấy kể về nhóm bạn cứ quay cuồng trong đầu. Tôi vô thức đưa tay sờ lên hai bầu ngực mình qua lớp áo, vuốt ve nhẹ. Đầu ti cứng ngắc, phần dưới chân lại ướt át một cách khó chịu. Tôi cắn môi, xấu hổ với chính mình. Sao cơ thể tôi lại phản ứng như vậy? Sao tôi không thể ngừng nghĩ về những thứ dâm đãng đó? Đêm khuya, tôi vẫn mở mắt nhìn trần nhà. Sự hiểu lầm với Hoàng, việc Đăng bị đánh, những bí mật của nhóm bạn, và ánh mắt Đăng hôm nay… Tất cả khiến tôi cảm nhận rõ ràng rằng, cuộc sống của tôi đang thay đổi theo một hướng mà tôi không thể kiểm soát.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất