Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 2
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 2
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 27/06/2026
Dưới lớp vỏ bọc của một người hàng xóm tận tụy, tôi học cách thu mình vào vai diễn hoàn hảo. Tôi trở thành “cánh tay phải” đắc lực của cả hai gia đình: giúp Nhung sửa cái bóng đèn, thay cái vòi nước, hay phụ khiêng vác những món đồ nặng. Vợ tôi, vốn tính tình hiền hậu và đơn giản, lại vô cùng quý mến Nhung. Cô ấy thường xuyên là người chủ động kết nối, mỗi khi thấy nhà Nhung có việc gì cần, vợ tôi lại giục: “Anh ơi, qua giúp em Nhung một tay kìa, con bé ở một mình tội nghiệp”.
Những lời nhờ vả ấy như một “giấy thông hành” hợp pháp để tôi bước vào không gian riêng tư của Nhung mà không gây bất kỳ sự nghi ngờ nào.
Mỗi lần sang nhà, tôi đều giữ thái độ chừng mực, đúng mực của một người đàn ông có gia đình, một người hàng xóm tử tế. Tôi cố gắng kìm nén ánh mắt mình, không để nó dừng lại quá lâu trên những đường cong mà tôi đã thuộc nằm lòng từ bên kia con hẻm. Nhưng sự gần gũi trong không gian hẹp của căn nhà hai tầng ấy lại là một thử thách khủng khiếp. Khi tôi cúi người sửa vòi nước trong bếp, mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể Nhung – một chút hương phấn hoa kết hợp với sự tươi mát của làn da sau buổi tập – cứ quẩn quanh, kích thích mọi giác quan.
Có những khoảnh khắc, khi Nhung đứng sát bên cạnh đưa cho tôi cái cờ-lê hay cái ốc vít, làn da trắng muốt của cánh tay cô vô tình chạm nhẹ vào vai tôi. Cảm giác mềm mại, ấm áp ấy như một dòng điện chạy dọc sống lưng, làm nhịp tim tôi đập loạn xạ. Tôi phải hít một hơi thật sâu, tập trung hết sức vào công việc đang làm để che giấu sự xao động trong ánh mắt.
Vợ tôi, ở nhà đối diện, đôi khi lại cười lớn vọng sang: “Anh làm kỹ kỹ cho mẹ con cô Nhung nhé, đừng để cô ấy phải vất vả!”. Sự tin tưởng tuyệt đối của vợ khiến tôi vừa cảm thấy ấm lòng, vừa trào dâng một nỗi mặc cảm khó tả. Tôi trở thành kẻ hai mặt: một người chồng gương mẫu trước mặt vợ và một gã đàn ông đầy khao khát khi đứng cạnh Nhung.
Mối quan hệ thân thiết giữa vợ tôi và Nhung càng khiến tôi khó lòng rút lui. Họ thường xuyên ngồi tâm sự với nhau bên hiên nhà, hoặc rủ nhau đi chợ. Sự hiện diện của tôi trong nhà Nhung giờ đây trở nên quá tự nhiên, đến mức Nhi – con gái Nhung – cũng coi tôi như chú ruột. Con bé thường hồn nhiên chạy lại khoe điểm số, thỉnh thoảng còn chạy đến ôm chầm lấy tôi khi được khen ngợi.
Tôi cứ thế dấn sâu vào cái vòng lặp của sự gần gũi và kiềm chế. Càng giúp đỡ, tôi càng thấy mình gắn kết với cuộc sống của mẹ con họ hơn. Nhưng cũng chính lúc đó, tôi nhận ra mình đã bước vào một trò chơi tâm lý nguy hiểm, nơi mà mỗi bước tiến vào nhà Nhung đều khiến sợi dây lý trí của tôi càng trở nên căng thẳng.
Những buổi cuối tuần trở thành khoảng thời gian mà tôi vừa mong chờ, vừa thấp thỏm. Vợ tôi vốn là người hiếu khách, cứ mỗi độ cuối tuần là lại í ới gọi mẹ con Nhung sang nhà. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly bia rôm rả làm căn phòng khách nhà tôi như nhỏ bé lại, và đó cũng là lúc sự kiềm chế của tôi bị đặt lên bàn cân thử thách khắc nghiệt nhất.
Nhung thường chọn những bộ trang phục thoải mái nhất để “xả hơi” sau một tuần làm việc căng thẳng. Hôm nay, cô ấy diện chiếc quần short ngắn cũn cỡn, để lộ gần như trọn vẹn cặp đùi trắng muốt, căng mịn. Bên trên là chiếc áo thun cổ rộng, buông lơi tự do. Ngồi đối diện với tôi trên sàn nhà để tiện cho việc bày biện đồ nhậu, mỗi cử chỉ của Nhung đều như một ngọn lửa thổi bùng sự khao khát trong tôi.
Do chiếc áo cổ rộng và thói quen thả rông để cơ thể được thư giãn hoàn toàn sau những giờ tập yoga, mỗi khi Nhung cúi người xuống rót bia hay với tay lấy đĩa mồi, khuôn ngực đầy đặn, no tròn lấp ló sau lớp vải mỏng trở thành tâm điểm chiếm trọn mọi sự chú ý của tôi. Tôi cố gắng hướng ánh mắt về phía vợ mình, về phía những câu chuyện bông đùa, nhưng đôi mắt tôi như có trọng lực, cứ tự nhiên trượt theo từng đường nét trên cơ thể Nhung.
Khi cô ấy ngồi khoanh chân, chiếc quần ngắn co lên, để lộ phần đùi trong trắng ngần và những đường cong săn chắc vốn đã được tôi định hình từ những buổi tập yoga trên ban công. Cặp mông cong vút in hằn lên sàn gỗ, tạo nên một tư thế ngồi đầy gợi cảm một cách vô tình. Tôi ngồi đối diện, chỉ cách cô ấy một khoảng đủ gần để ngửi thấy mùi hương thoang thoảng của sữa tắm hòa quyện với chút men bia nồng nàn.
Vợ tôi, vốn vô tư, vẫn say sưa kể chuyện công sở, thỉnh thoảng lại vỗ vai Nhung cười ngặt nghẽo. Còn tôi, cảm giác như mình đang ngồi trên một đống lửa. Mỗi khi Nhung vô tình ngước mắt lên, tôi phải vội vã chuyển ánh nhìn sang ly bia trên tay, giả vờ như đang chăm chú lắng nghe câu chuyện của vợ. Tim tôi đập thình thịch, âm thanh đó át cả tiếng nhạc đang phát trong nhà. Sự tương phản giữa không khí gia đình ấm cúng và khao khát bản năng đang trào dâng khiến tôi thấy mình vừa tội lỗi, vừa không thể kiểm soát được bản thân.
Trong một khoảnh khắc, Nhung vô tình đổi tư thế, chiếc áo thun trễ xuống khiến bờ vai trắng ngần và một phần khuôn ngực lộ ra rõ rệt hơn bao giờ hết. Cô ấy mỉm cười với tôi, một nụ cười rạng rỡ và đầy thoải mái, không hề hay biết rằng người đàn ông đối diện đang phải nỗ lực đến nhường nào để giữ vững chiếc mặt nạ “hàng xóm tốt bụng”.
Tôi nâng ly bia, nhấp một ngụm thật sâu để cố trấn tĩnh. Tôi biết, trong căn phòng này, ngoài vợ mình, người đàn bà kia chính là sự tồn tại rực rỡ nhất, và tôi đang bị cuốn chặt vào sức hút ấy mà không thể nào thoát ra được.
Càng về sau, mối quan hệ giữa chúng tôi càng trở nên khăng khít theo một cách tự nhiên đến lạ lùng. Công việc văn phòng của Nhung ở trung tâm ngày càng bận rộn, những cuộc họp kéo dài khiến cô không thể chạy về đón Nhi đúng giờ tan học buổi trưa. Thế là, Nhung đánh tiếng nhờ tôi. Từ đó, công việc đón Nhi về nhà, rồi chuẩn bị bữa cơm trưa cho con bé trở thành “nhiệm vụ” bất đắc dĩ nhưng cũng đầy thú vị của tôi.
Vì vợ tôi cũng đi làm, nên buổi trưa thường chỉ có tôi và Nhi. Căn nhà trở nên vắng lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng nói cười của hai chú cháu. Nhi rất ngoan, con bé thường ngồi ở bàn ăn, vừa giúp tôi dọn bát đũa vừa kể chuyện trường lớp. Nhìn cô bé 14 tuổi bắt đầu trổ mã, phảng phất những nét thanh tú của mẹ, tôi lại không khỏi liên tưởng đến Nhung.
Những buổi trưa đó, căn nhà trở nên gần gũi như một gia đình thực thụ. Sau khi ăn cơm, Nhi thường vào phòng riêng nghỉ ngơi hoặc học bài, còn tôi thì ở lại dọn dẹp. Nhiều hôm, Nhung nhắn tin cảm ơn rối rít, rồi gửi những icon mặt cười đầy thiện cảm. Những dòng tin nhắn ấy, dù chỉ là xã giao, nhưng trong đầu tôi lại vẽ ra bao viễn cảnh ngọt ngào.
Có một buổi trưa, khi tôi đang loay hoay dọn dẹp trong bếp thì Nhung bất ngờ tạt về nhà vì quên tài liệu quan trọng. Cô ấy vẫn mặc nguyên bộ đồ công sở, tóc tai hơi rối vì vội vàng. Nhìn thấy tôi đang ở trong nhà, cô ấy cười tươi, gương mặt bừng sáng vẻ biết ơn: “May quá, có anh giúp em chứ không em chẳng biết xoay xở thế nào với con bé”.
Khoảnh khắc đó, Nhung đứng sát lại gần, mùi hương nước hoa nhẹ nhàng đặc trưng của cô ấy lan tỏa, làm tôi khựng lại. Cô ấy đưa tay vuốt lại lọn tóc, vô tình để lộ chiếc cổ trắng ngần và đường cong cơ thể ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi mỏng. Sự gần gũi ấy trong không gian vắng lặng của buổi trưa khiến nhịp tim tôi đập mạnh, một sự thôi thúc khó tả trào dâng. Tôi đứng đó, nhìn cô ấy mà cổ họng khô khốc, chỉ biết gật đầu lí nhí vài câu xã giao.
Sự tin tưởng của Nhung dành cho tôi càng lớn, thì bức tường ngăn cách giữa tôi và cô ấy càng trở nên mỏng manh. Tôi nhận ra mình đã không còn chỉ là một người hàng xóm giúp đỡ nhiệt tình nữa. Mỗi hành động chăm sóc cho Nhi, mỗi lời nhắn qua lại với Nhung, tất cả đều đang đẩy tôi đi xa hơn trên con đường của những cảm xúc trái ngang. Nhưng làm sao có thể dừng lại, khi mỗi trưa trôi qua, hình ảnh của cả hai mẹ con lại càng khắc sâu hơn vào tâm trí tôi?
Sự thân thuộc cứ thế lớn dần lên, con hẻm nhỏ giờ đây chẳng còn là ranh giới nữa mà đã trở thành một lối đi chung thông suốt giữa hai ngôi nhà. Nhi, từ chỗ chỉ là cô bé hàng xóm sang ăn nhờ bữa cơm trưa, giờ đã coi nhà tôi như ngôi nhà thứ hai của mình. Con bé không còn giữ ý tứ, ăn xong là tự nhiên lấy gối ôm sang ghế sofa nhà tôi nằm đọc sách, xem phim, hoặc lôi bài tập ra bàn khách để làm.
Vợ tôi rất thương Nhi, thường xuyên mua trà sữa, trái cây để sẵn trong tủ lạnh cho con bé. Những buổi chiều tan học, thay vì vội vã về nhà, Nhi ở lại nhà tôi đến tận tối mịt, đợi Nhung đi làm về mới chịu sang. Có những ngày Nhung phải tăng ca hoặc đi công tác đột xuất, vợ tôi lại sẵn lòng để Nhi ngủ lại nhà mình.
Hình ảnh con bé nằm cuộn tròn trên chiếc sofa ở phòng khách, ngủ ngon lành dưới ánh đèn vàng vọt, trở thành một phần của không gian sinh hoạt nhà tôi. Mỗi lần đi ngang qua nhìn Nhi ngủ, tôi lại không khỏi nghĩ đến Nhung. Vẻ đẹp của Nhi là bản sao thu nhỏ của mẹ, và việc có con bé trong nhà khiến không khí gia đình trở nên khác lạ. Nó làm cho rào cản giữa tôi và Nhung càng bị xóa nhòa.
Nhi ở lại, nghĩa là Nhung cũng thường xuyên ghé qua nhà tôi vào những giờ khắc rất riêng tư. Có những tối, Nhung ghé sang đón con, cô ấy mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng manh – kiểu trang phục cô ấy thường mặc ở nhà để thư giãn sau giờ làm. Dưới ánh sáng của phòng khách nhà tôi, những đường cong mềm mại của Nhung càng hiện rõ sau lớp vải lụa bóng bẩy.
Vì đã quen thân, Nhung không ngần ngại ngồi lại uống chén trà, trò chuyện cùng vợ chồng tôi. Những lúc ấy, Nhi đã nằm ngủ say ở góc phòng, chỉ còn lại ba người chúng tôi. Ngồi đối diện với Nhung, nhìn cách cô ấy tựa lưng vào ghế, vắt chân chữ ngũ để lộ cặp đùi trắng mịn thấp thoáng sau tà áo ngắn, tôi cảm thấy hơi thở mình như nghẹn lại.
Nhi ở lại, đôi khi lại là “cái cớ” để Nhung nán lại lâu hơn. Những cuộc trò chuyện về nuôi dạy con cái, về cuộc sống, về những dự định tương lai cứ kéo dài mãi. Có lần, vợ tôi buồn ngủ nên lên phòng trước, chỉ còn lại tôi và Nhung ngồi đợi Nhi dậy để hai mẹ con về. Trong không gian yên tĩnh của đêm khuya, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng thở khẽ khàng của Nhi đang ngủ, khoảng cách giữa tôi và Nhung dường như rút ngắn lại chỉ còn trong gang tấc.
Tôi ngồi đó, đối diện với người phụ nữ đầy sức hút ấy, trong một khung cảnh chẳng khác nào một gia đình thực thụ. Sự thân thiết ấy như một tấm lưới, càng ngày càng siết chặt lấy lý trí của tôi, khiến tôi không ít lần tự hỏi, liệu ranh giới cuối cùng giữa người hàng xóm tử tế và một kẻ đang nuôi dưỡng những ý niệm sai lệch sẽ sớm bị phá vỡ hay không.
Sự gần gũi khiến sợi dây liên kết giữa tôi và mẹ con nhà Nhung trở nên chằng chịt, khó tách rời. Khi đã quá quen thuộc với sự hiện diện của hai mẹ con, ánh mắt tôi – vốn dĩ chỉ xoay quanh Nhung – bắt đầu vô thức để ý đến cả Nhi.
Nhi đang ở độ tuổi 14, độ tuổi trổ mã đầy bất ngờ. Cô bé không còn là đứa trẻ rụt rè ngày nào mới từ Củ Chi chuyển lên nữa. Sự tự nhiên, thoải mái khi ở nhà tôi khiến con bé đôi khi quên mất việc phải giữ ý tứ. Những lúc Nhi nằm ngủ lại trên ghế sofa hay ngồi học bài, tôi khó lòng mà không để ý đến những thay đổi của một thiếu nữ đang lớn.
Những bộ đồ ở nhà của Nhi thường là áo thun cổ tròn và quần short vải cotton mềm. Khi con bé nằm sấp để đọc sách hoặc cuộn mình trong chăn, vóc dáng thiếu nữ bắt đầu lộ rõ những đường nét đầy sức sống. Nhi có làn da trắng mịn giống hệt mẹ, đôi chân dài dần ra theo thời gian và vóc dáng bắt đầu đẫy đà hơn.
Có những lúc, khi tôi mang đĩa trái cây ra cho Nhi đang học bài, con bé ngước nhìn lên cười, chiếc áo thun hơi trễ cổ để lộ xương quai xanh thanh mảnh và khuôn ngực bắt đầu nhú nở. Sự hồn nhiên của con bé, đôi mắt trong veo không chút vẩn đục, lại càng tạo nên một sự tương phản đầy ám ảnh với những suy nghĩ tội lỗi đang nhen nhóm trong đầu tôi. Tôi thấy mình bắt đầu quan sát con bé với sự chú ý kỳ lạ – cách con bé vươn vai, cách con bé ngồi khoanh chân, hay cả những lúc con bé vô tư thay đổi tư thế ngủ mà chẳng hề phòng bị.
Càng nhìn Nhi, tôi càng thấy hình bóng của Nhung trong đó. Đôi khi, sự tập trung của tôi dành cho cả hai mẹ con trở nên hỗn loạn. Tôi bắt đầu tự hỏi, không biết vẻ đẹp của Nhi rồi đây sẽ rực rỡ đến nhường nào khi con bé trưởng thành, và liệu sự gần gũi này có phải là một cái bẫy ngọt ngào mà định mệnh đã đặt ra cho tôi?
Cảm giác tội lỗi xen lẫn sự tò mò không lành mạnh bắt đầu xâm chiếm tâm trí tôi. Tôi vẫn đối xử với Nhi như một người chú, một người hàng xóm tận tâm, nhưng sâu bên trong, ánh mắt tôi nhìn con bé đã thay đổi. Nó không còn là cái nhìn yêu thương trong sáng dành cho một đứa trẻ, mà là sự dò xét của một người đàn ông đối với vẻ đẹp đang độ thanh xuân. Sự gần gũi quá mức này khiến tôi cảm thấy mình đang đi trên một sợi dây mảnh, một bên là sự tin tưởng tuyệt đối của vợ, một bên là sự cám dỗ từ cả hai người phụ nữ mà tôi ngày ngày tiếp xúc.