Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Em, nô lệ bí mật của hắn – Update Chap 18
Tác Giả: ttd
Ngày Cập Nhật : 30/05/2026
Chap 3: Nợ Ơn Và Ánh Mắt Lảng Tránh
Những ngày sau đó, Minh cố tình giữ nhịp độ chậm lại. Anh không muốn mọi thứ xảy ra quá nhanh, sợ Lan sẽ hoảng loạn mà kể hết với bạn bè hoặc thậm chí báo công an. Anh muốn nó từ từ, như một cơn nghiện len lỏi vào từng tế bào của cả ba người: Lan, Hùng, và chính anh.
Minh bắt đầu thay đổi lịch trình một cách tinh vi. Anh “bận” họp nhóm muộn hơn, “phải đi thư viện” đột xuất, thậm chí giả vờ bị đau bụng để Lan phải tự về ký túc xá một mình. Mỗi lần như vậy, anh đều lén theo sau, cách xa vài chục mét, điện thoại giấu trong túi áo khoác, sẵn sàng quay nếu có gì xảy ra.
Hùng vẫn giữ nguyên lối chơi: không ép buộc, không chạm quá đà. Hắn chỉ xuất hiện “vô tình”, chào hỏi, nói vài câu khiêu khích, rồi buông. Nhưng mỗi lần gặp, hắn lại tiến thêm một bước nhỏ.
Thứ Tư chiều, trời mưa lất phất. Lan đi học nhóm về muộn, balo nặng trĩu sách vở, chiếc ô nhỏ không che hết người. Cô bước vội trên con đường mòn quen thuộc, giày thể thao dính bùn đất.
Hùng xuất hiện từ phía sau một bụi cây, tay cầm chiếc ô lớn màu đen.
“Trời mưa mà mày không mang ô à? Ngốc thế.”
Lan giật mình, suýt đánh rơi balo. Cô nhìn hắn, giọng hơi run.
“Anh… lại ở đây.”
Hùng cười nhếch, đưa ô cho cô.
“Cầm đi. Tao không cướp đâu.”
Lan ngập ngừng. Cô đang ướt gần hết vai, tóc dính bết vào má. Cuối cùng cô nhận lấy, giọng nhỏ.
“Cảm ơn.”
Hùng đi song song với cô, ô che cho cả hai. Khoảng cách giữa họ chỉ còn một gang tay.
“Mày hay đi đường này một mình nhỉ? Không sợ à?”
Lan cúi đầu, không trả lời.
Hùng tiếp tục, giọng trầm trầm.
“Tao thấy mày hay nhìn quanh, như sợ ai đó theo dõi. Hay là… mày sợ tao?”
Lan lắc đầu nhanh.
“Không… không phải.”
Hùng cười khẽ.
“Thế thì tốt. Tao không thích con gái sợ tao. Tao thích chúng… phục tùng tao.”
Lan im lặng. Hai người đi thêm một đoạn nữa. Đến cổng ký túc xá, Lan dừng lại, định trả ô.
“Đây… cảm ơn anh.”
Hùng không nhận lại ngay. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Mày nợ tao một cái ôm cảm ơn đấy.”
Lan đỏ mặt, lùi lại nửa bước.
“Anh… đừng đùa.”
Hùng nhún vai, giọng nhẹ nhàng hơn thường lệ.
“Đùa thôi. Nhưng lần sau gặp, mày phải cười với tao một cái. Được không?”
Lan không trả lời. Cô chỉ gật nhẹ, rồi chạy vào ký túc xá, ô vẫn cầm trên tay.
Hùng đứng nhìn theo, miệng cười nửa miệng.
Minh, từ phía sau hàng rào, quay được toàn bộ. Anh thấy rõ: khi Hùng đưa ô, tay hắn chạm nhẹ vào tay Lan. Cô không giật lại ngay, mà giữ nguyên vài giây. Và khi cô chạy đi, cô không vứt ô mà mang vào phòng.
Tối hôm đó, Lan về phòng Minh như thường lệ. Cô ôm anh chặt hơn, như tìm kiếm sự an ủi.
“Anh ơi… hôm nay em bị ướt mưa.”
Minh vuốt tóc cô, giả vờ ngạc nhiên.
“Thế em về một mình à? Sao không gọi anh?”
Lan ngập ngừng.
“Em… gặp một anh chàng cho mượn ô. Anh ấy học cùng trường.”
Minh tim đập mạnh, nhưng giọng vẫn bình tĩnh.
“Ồ, tốt quá. Người tốt bụng nhỉ?”
Lan gật đầu, nhưng mắt cô lảng tránh. Cô không kể chi tiết câu nói “phục tùng” hay yêu cầu “cười với tao”. Cô chỉ ôm anh, rồi chủ động hôn.
Đêm đó, họ làm tình. Lan nằm dưới, hai tay ôm chặt lấy Minh, rên rỉ khe khẽ. Nhưng Minh nhận ra một điều khác lạ: khi anh hôn cổ cô, Lan vô thức rên to hơn bình thường. Khi anh cắn nhẹ vào vai, cô run lên, không phải đau, mà như… thích thú.
Minh thì thầm vào tai cô:
“Em thích bị mạnh tay một chút phải không?”
Lan đỏ mặt, lắc đầu.
“Không… anh đừng nói thế.”
Nhưng cơ thể cô phản bội. Âm đạo cô siết chặt hơn, nước dâm chảy nhiều hơn khi Minh dập mạnh. Cô đạt cực khoái trước anh, lần đầu tiên trong tuần này.
Sau khi xong, Lan nằm trong vòng tay Minh, thở hổn hển. Cô lẩm bẩm:
“Anh… đừng bỏ em nhé.”
Minh hôn trán cô.
“Anh yêu em nhất trên đời.”
Nhưng trong đầu anh, anh đang tua lại video chiều nay. Hình ảnh Lan nhận ô từ tay Hùng, ánh mắt cô thoáng dao động khi hắn nói “phục tùng”. Anh thủ dâm lần nữa trong phòng tắm, tưởng tượng cảnh Lan quỳ dưới chân Hùng, tay cầm ô che cho hắn, miệng lẩm bẩm: “Em cảm ơn chủ nhân.”
Sáng hôm sau, Lan mang chiếc ô đen ấy đến trường. Cô định trả cho Hùng nếu gặp, nhưng suốt cả ngày không thấy hắn. Cô giữ ô trong balo, cảm giác như nó nặng hơn bình thường.
Chiều thứ Sáu, Minh lại “bận”. Lan đi bộ về một mình. Lần này trời nắng, nhưng cô vẫn cầm theo chiếc ô đen – không phải để che mưa, mà như một vật nhắc nhở.
Hùng xuất hiện ở đoạn đường cong quen thuộc.
“Ồ, mày giữ ô của tao à? Tốt.”
Lan giật mình, nhưng lần này cô không chạy. Cô dừng lại, đưa ô ra.
“Em… mang trả anh đây.”
Hùng nhận lấy, nhưng không buông tay ngay. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua mu bàn tay cô.
“Mày cười với tao chưa?”
Lan cắn môi, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
Hùng hài lòng.
“Tốt. Lần sau gặp, mày phải gọi tao là… anh Hùng. Được không?”
Lan im lặng vài giây, rồi gật nhẹ.
“Vâng… anh Hùng.”
Hùng cười lớn, vỗ nhẹ vai cô.
“ ngoan lắm. Mai tao chờ mày ở đây. Đừng trốn.”
Lan quay đi, tim đập thình thịch. Cô không biết tại sao mình lại đồng ý. Cô chỉ cảm thấy… lạ. Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tò mò, vừa… kích thích.
Minh quay được hết. Anh về phòng, xem lại đoạn Lan gọi “anh Hùng” với giọng nhỏ nhẹ. Anh xuất tinh chỉ sau vài cái vuốt.
Lan về ký túc xá, nằm trên giường, nhìn trần nhà. Cô nghĩ đến Minh – dịu dàng, yêu thương. Rồi nghĩ đến Hùng – thô kệch, nguy hiểm, nhưng lại khiến cô run rẩy theo cách mà Minh chưa từng làm.
Cô vô thức đưa tay xuống dưới, chạm nhẹ vào nơi ẩm ướt. Cô tự hỏi: “Mình bị sao thế này?”
Cô không dám thừa nhận, nhưng hạt giống đã nảy mầm. Và nó đang lớn dần.
truyện bựa đổi tên
Viết thêm đi bạn hay á
có zalo hay tele để mua truyện ad ơi
Cho mình xin tele hay zl để mua truyện với tác giả ơi
Truyện đầu tay nên mình sẽ up từng chap lên đây để mấy ae đánh giá trước
Drop rồi hả ad
xin liên lạc