Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 97: Dọn sạch
Sáng thứ Bảy.
Cái ngõ 165 Cầu Giấy rộn rịp từ tờ mờ sáng. Âm thanh xé băng dính đóng thùng lẹt đẹt vang lên liên hồi dọc cái hành lang tầng hai và tầng ba.
Đúng như cái quy luật bất thành văn của muôn đời nay: việc nặng để đàn ông lo. Chị Lan vẫn phải xách túi đi làm sáng thứ Bảy, cái dáng vẻ công sở vội vã lướt qua cửa phòng tao cùng lời dặn ráo hoảnh: “Chị đóng sẵn mấy thùng đồ để góc phòng rồi đấy, hai đứa lát khuân xuống giúp chị nhé”.
Mai Anh thì lặn mất tăm từ tám giờ. Ả diện cái váy hai dây lụa, xịt nước hoa thơm nức, lấy cớ đi làm lại bộ nail bị gãy hôm đánh nhau. Trước khi lượn, ả không quên chỉ tay vào đống hộp các-tông đựng đầy quần áo và mỹ phẩm cao như núi: “Nhẹ tay thôi mấy ông tướng, vỡ lọ nước hoa của chị là bán cả cửa hàng đi đền đấy”.
Còn lại tao và thằng Khánh.
Hai thằng đực rựa đứng giữa hành lang ngổn ngang đồ đạc. Tao nhìn đống thùng, rồi nhìn sang thằng Khánh. Nó đang đưa tay ôm cái mạn sườn vẫn còn dán hai miếng cao Salonpas to tướng. Trận đòn hội đồng mấy hôm trước vẫn để lại dư âm. Quần áo che đi những vết bầm tím, nhưng mỗi lần cử động mạnh, các khớp xương lại kêu răng rắc, buốt tận óc.
Khánh nhăn mặt, đá mũi dép vào cái thùng sách của chị Lan.
– Mẹ kiếp, toàn chữ là chữ, nặng như cối đá. Thuê mẹ mấy ông cửu vạn đầu ngõ vào bốc cho rồi.
Tao thò tay vào túi quần, chạm vào cái ví da bò dày cộm. Tiền tao có. Bỏ ra một hai trăm nghìn gọi người khuân vác lúc này dễ như bỡn.
Nhưng cái sĩ diện của thằng đàn ông đéo cho phép. Bị giang hồ quây đánh thì chịu, chứ dăm ba cái thùng các-tông chuyển nhà mà phải vứt tiền ra thuê người thì hèn vãi. Tao tặc lưỡi, xắn hai ống tay áo phông lên.
– Kêu ca cái đéo gì. Bê đi. Mày bê thùng nhẹ, tao vác thùng nặng.
Tao cúi xuống, luồn hai tay vào đáy cái thùng quần áo của Mai Anh. Gồng lưng. Cơn đau nhói xẹt qua bả vai. Tao nghiến răng, nín thở, nhấc bổng cái thùng lên rồi lầm lũi bước xuống cầu thang xoắn ốc.
Đồ đạc thực ra không nhiều. Sinh viên đi thuê trọ, gia tài gom lại cũng chỉ vừa khít một chuyến xe ba gác loại lớn.
Xếp xong cái thùng cuối cùng lên xe, thằng Khánh thở dốc, mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cái áo ba lỗ. Nó trèo tót lên ghế phụ ngồi cạnh ông tài xế, tay với lấy chai nước lọc tu ừng ực.
– Tao đi theo xe xuống Bùi Xương Trạch trước nhé. Lát theo gói đặt là có ông lái xe phụ tao bê vào nhà, xong đồ ai người đấy tự dọn sau. Mày ở lại rà soát một lượt, trả chìa khóa cho bà Hồng rồi xuống sau.
Nó nói một lèo rồi vỗ tay bồm bộp ra hiệu cho xe chạy. Chiếc ba gác nổ máy, nhả một luồng khói đen sì rồi lăn bánh ra khỏi ngõ.
Tao đứng dưới sân, nhìn theo cái xe khuất dần.
Tao quay lưng, bước ngược lên cầu thang.
Hành lang trống huếch trống hoác. Tao đẩy cửa phòng chị Lan. Sạch bách. Không còn mùi sáp thơm văn phòng. Tao bước sang phòng Mai Anh. Cái không gian lúc nào cũng ngập ngụa mùi nước hoa nồng nàn và tiếng nhạc xập xình giờ tĩnh lặng tuyệt đối. Trên nền gạch chỉ còn lại vài sợi tóc rụng và mấy mẩu rác vụn bị gió cuốn dồn vào góc tường.
Tao đi lên tầng ba. Bước vào phòng 302.
Căn phòng hơn mười mét vuông của tao.
Không còn máy tính, không còn mỏ hàn, không còn đống ốp lưng ngổn ngang. Căn phòng hiện nguyên hình là một cái hộp bê tông cũ kỹ. Trên nền gạch men xỉn màu, có một hình chữ nhật sạch sẽ, sáng màu hơn hẳn những chỗ khác. Đó là chỗ tao từng kê cái bàn làm việc. Sự chênh lệch màu sắc in hằn dấu vết của thời gian.
Tao ngồi bệt xuống ngay giữa cái hình chữ nhật ấy. Nền gạch lạnh ngắt thấm qua lớp quần bò.
Tao móc túi, rút điếu Thăng Long châm lửa. Rít một hơi thật sâu. Khói thuốc xộc vào lồng ngực, khen khét.
Tao ngửa cổ nhìn lên trần nhà. Không có con nhện nào giăng tơ cả. Chỉ có những mảng vôi lở loét và vết ố vàng của nước mưa dột.
Nửa năm.
Chỉ mới nửa năm trước, tao xách cái balo to sụ từ bến xe bước vào đây, cái ví mỏng tang, bụng đói meo, nhai quả trứng luộc nứt vỏ mà nghẹn ứ ở cổ. Ở cái góc phòng này, tao đã đếm từng tờ tiền lẻ lẻ năm nghìn, mười nghìn.
Cũng ở cái góc này, tao cầm tờ năm chục nghìn đầu tiên kiếm được từ việc đi bốc vác màn hình với thằng Khánh.
Và ngay chỗ kia, là nơi tao từng trải cái chiếu trúc. Nơi mùi sả chanh thanh mát của Ngân từng vương lại, nơi hai đứa cuộn tròn vào nhau trong cái đêm mưa gió bão bùng.
Khói thuốc bay lên, tan loãng vào không khí.
Lồng ngực tao trào lên một thứ cảm giác lộn xộn.
Tao vui. Vui vãi lìn vì cuối cùng tao cũng thoát khỏi cái chuồng cọp chật chội này. Tao sắp có một đại bản doanh rộng rãi, một cái nhà vệ sinh có bình nóng lạnh. Tao đang bước lên một nấc thang mới của cái cuộc đời.
Nhưng tao dụi điếu thuốc xuống sàn nhà. Di mạnh mũi giày lên cái tàn đỏ rực cho đến khi nó tắt ngấm.
Một mảng thanh xuân của tao, sự ngơ ngác, những rung động đầu đời vụng về nhất, đã vĩnh viễn bị niêm phong lại ở cái phòng trọ này. Đéo thể mang theo. Đéo thể làm lại.
Tao đứng dậy. Phủi bụi ở mông quần.
Đã đến lúc đi.
Tao sải bước ra hành lang. Tao đi gõ cửa từng phòng để chào tạm biệt. Phần lớn các phòng chỉ mở cửa hé hé, tao vẫy tay chào qua loa: “Em chuyển nhà, đi nhé các anh chị”.
Tiếp tục gõ cửa phòng của anh Khang và chị Thư.
Cánh cửa mở ra. Mùi thịt xào hành tây quen thuộc bay ra ngào ngạt. Chị Thư đang đeo tạp dề, tay cầm cái muôi. Anh Khang đứng phía sau, đang lúi húi sửa cái quạt bàn.
– Em chuyển đi đây. – Tao cười, một nụ cười thật tâm, không pha chút ngoại giao buôn bán nào.
Anh Khang buông cái tua vít, bước ra vỗ vai tao.
– Nhanh nhỉ. Chuyển xuống chỗ mới làm ăn phát đạt nhé. Trông chú mày dạo này chững chạc hẳn ra đấy.
Tao nhìn hai người họ. Cái cặp đôi sống thử, bám trụ lại Hà Nội bằng những bữa cơm đạm bạc nhưng lúc nào cũng có nhau.
– Chúc anh chị mãi bền chặt thế này nhé. Cố bám trụ lại cái đất này thành công. Lúc nào rảnh rỗi, anh em mình lại làm nồi lẩu tụ tập hàn huyên.
Chị Thư cười tươi rói, gật đầu liên tục. Những lời chào hỏi chân thành của những kẻ cùng cảnh ngộ đi ở trọ. Không cần hứa hẹn xa xôi.
Tao gật đầu chào lần cuối, quay lưng bước xuống cầu thang.
Điểm dừng cuối cùng. Tầng hai. Phòng 201.
Phòng của chị Hoa kem trộn. Nơi chứa chấp cái bí mật xốp nổ trần trụi mà tao và chị đã ném vào dĩ vãng. Từ cái đêm cuồng hoan tã tượi ấy, hai chị em giữ đúng cái luật ngầm của thế giới người lớn: Sòng phẳng, xã giao, đéo bao giờ nhắc lại.
Tao đứng trước cửa. Hơi chột dạ một nhịp. Nhưng tao vẫn giơ tay gõ.
Cửa hé mở. Chị Hoa bước ra. Chị mặc bộ đồ lanh lụa mặc nhà đơn giản, tóc búi cao. Không có lớp trang điểm đậm, nhìn chị hiền hơn hẳn cái vẻ chua ngoa lúc chửi khách trên mạng.
Thấy tao, chị khoanh tay tựa lưng vào khung cửa. Khóe môi chị nhếch lên, một nụ cười mỉm quen thuộc.
– Thế là đi thật à ông chủ nhỏ? – Giọng chị kéo dài, nửa đùa nửa thật. – Đổi đời rồi là quên luôn cái xóm nát này đúng không? Thỉnh thoảng nhớ chị thì ghé qua đây chơi nhé.
Tao gãi gáy. Cái vỏ bọc lỳ lợm của thằng đi buôn tự nhiên xẹp xuống. Tao đứng thẳng người, đáp lại lịch sự:
– Dạ vâng. Em chuyển xuống dưới kia cho tiện kho bãi. Chị ở lại buôn bán may mắn, chốt ngàn đơn nhé. Chúc chị bình an.
Nói xong, tao định gật đầu quay lưng bước xuống cầu thang.
Nhưng tao chưa kịp xoay người.
Chị Hoa bước tới một bước. Chị không khoanh tay giữ khoảng cách nữa. Chị kiễng mũi chân lên. Hai tay chị đặt nhẹ lên hai bên bả vai tao.
Tao cứng đờ người. Không kịp phản ứng.
Chị ghé sát mặt vào tao. Hơi thở thoang thoảng mùi bạc hà của kem đánh răng lướt qua má tao.
Chị đặt môi lên má tao. Một nụ hôn phớt. Rất nhẹ. Rất nhanh.
Nó đéo mang một chút nhục dục hay lả lơi nào của cái đêm hôm ấy. Nó không cào cấu, không đói khát. Nó mềm mại, tĩnh lặng và mang đầy hơi ấm của một người đàn bà từng trải dành cho một thằng nhóc đang gồng mình lớn.
Chị lùi lại. Hai tay buông khỏi vai tao. Chị nhìn thẳng vào mắt tao. Đôi mắt sắc sảo giờ dịu lại, nghiêm túc và mềm mỏng lạ thường.
– Ok chàng trai. – Chị nói, giọng trầm xuống. – Cố gắng trưởng thành nhanh nhanh lên nhé. Chị tin em sẽ là một người đàn ông tốt.
Tao đứng ngây người mất hai giây.
Câu nói của chị như gỡ bỏ hoàn toàn những cái gai góc, lươn lẹo, những lớp phòng thủ mà tao cứ cố khoác lên người mỗi ngày để đối phó với thiên hạ. Sự công nhận từ một người đàn bà đã nhìn thấy bản năng hoang dại nhất của tao, nó làm tao thấy sống mũi hơi cay.
Tao không nói lời hoa mỹ. Tao gật đầu. Một cái gật đầu mạnh, dứt khoát thay cho một lời hứa.
……………………………………..
Tao sải bước đi thẳng xuống tầng một.
Bà Hồng đang ngồi vắt chân trên bộ sô-pha Đồng Kỵ, mắt dán vào cái tivi màn hình phẳng đang chiếu phim Cô dâu 8 tuổi.
Tao bước tới, đặt chìa khóa lên mặt bàn kính.
– Cháu trả phòng. Cháu đi đây cô.
Đéo có màn bịn rịn chia tay. Bà Hồng rời mắt khỏi tivi, liếc nhìn chìa khóa. Bà lôi cuốn sổ nhàu nát ra, bấm máy tính loạch xoạch. Trừ tiền điện, tiền nước, tiền rác. Bà móc cái túi xách kẹp nách, rút xấp tiền cọc, đếm roẹt roẹt rồi ném phịch xuống mặt bàn kính trước mặt tao.
– Nhận đủ đi. Đi mạnh giỏi.
Sòng phẳng. Lạnh lùng. Đúng chất Hà Nội.
Tao cầm lấy tiền, nhét vào túi quần. Đéo thèm đếm lại.
Nắng đầu hè chói chang dội xuống mặt đường. Chói lóa.
Tao tiến về phía con Wave xanh nhớt đang dựng ở góc sân. Tao trèo lên xe, gạt chân chống. Cắm chìa khóa. Bấm nút đề.
Bạch bạch bạch.
Tiếng pô nổ giòn tan, đều đặn.
Tao vào số 1. Vít ga. Con xe lao vọt ra đường Cầu Giấy.
Gió nóng thổi thốc vào mặt lồng lộng, luồn qua lớp áo phông, táp vào những mảng da thịt đang bầm tím. Nhưng cái sự mệt mỏi, ê ẩm trên người biến đi đâu mất sạch.
Thay vào đó, một luồng không khí mới căng tràn lồng ngực. Một sự hứng khởi, khoan khoái dâng lên tột độ. Tao nhìn dòng người xe cộ tấp nập ngược xuôi. Tao đang chạy cùng nhịp với cái thành phố này, không còn bị nó hất văng lại phía sau nữa.
Tạm biệt cái ổ chuột.
Bùi Xương Trạch. Đại bản doanh mới. Tao tới đây!
Chương 97++(1): Quay ngược
Sau nụ hôn của chị Hoa.
Bước chân tao nện xuống mặt bậc cầu thang sắt rỉ sét. Lạch cạch. Tiếng chùm chìa khóa căn nhà mới ở Bùi Xương Trạch va vào nhau trong túi quần bò nghe rõ mồn một.
Lý trí bảo tao cứ thế mà đi thẳng. Đi xuống cái khoảng sân hẹp, cắm chìa khóa vào ổ con Wave xanh nhớt, nổ máy và phóng một mạch về cái đại bản doanh rộng rãi đang chờ. Nơi đó có phòng riêng, có nhà vệ sinh nóng lạnh, có cái tương lai ông chủ mà tao đang cày cuốc ngày đêm để đắp lên.
Nhưng đến bậc thang thứ ba tính từ chiếu nghỉ, bước chân tao khựng lại.
Một luồng gió lùa dọc theo cái hành lang tối om, thốc vào gáy tao. Đéo hiểu sao, mũi tao lại tự động nảy số, tưởng tượng ra một thứ mùi. Không phải mùi nấm mốc của khu trọ. Cũng không phải mùi kem trộn rẻ tiền. Mà là cái mùi ngầy ngậy, chín muồi, bốc hỏa của da thịt đàn bà, quyện với hơi ấm từ nụ hôn phớt lướt qua má tao ban nãy.
Bộ não của thằng con trai mười chín tuổi bắt đầu phản chủ. Nó lôi tuột tao về cái đêm hôm ấy. Cái đoạn băng rách nát chiếu lại rõ nét hình ảnh những tấm xốp nổ kêu lép bép dưới lưng, cái mùi keo dán thùng đặc quánh, và cái cách người đàn bà đẫy đà kia cong người lên, rên rỉ quy phục dưới sức vóc của tao.
Sang nhà mới. Đồng nghĩa với việc chui vào cái rọ “thiết quân luật” của chị Lan. Phải giữ kẽ, phải đóng vai một thằng em ngoan ngoãn đàng hoàng.
Bước chân ra khỏi cái ngõ 165 này, tao sẽ vĩnh viễn mất đi cái đặc quyền được buông thả phần con vật nhất trong người mình với một đối tác sòng phẳng, đéo cần hứa hẹn, đéo cần dỗ dành như chị Hoa.
Cái tôi của thằng đàn ông nổi lên cuồn cuộn.
Việc đéo gì phải đi khi bụng mình vẫn còn đang đói? Việc đéo gì phải nhịn khi mồi vẫn đang dọn sẵn ngay sau lưng?
Tao quay gót.
Tao lột sạch cái sĩ diện của một “ông chủ nhỏ” sắp chuyển nhà, vứt toẹt nó xuống cầu thang. Bước ngược lên lại tầng hai. Không còn sự lừng chừng, không còn gượng gạo. Mũi giày bata nện xuống nền gạch nặng trịch, dứt khoát.
Tao đứng trước cửa phòng 201.
Giơ tay lên. Cộc cộc. Hai tiếng gõ gọn lỏn, khô khốc.
Cánh cửa gỗ hé mở.
Chị Hoa đứng đó. Ánh mắt chị thoáng qua một tia ngạc nhiên khi thấy thằng em vừa gật đầu chào tạm biệt tử tế cách đây vài phút, giờ lại lù lù đứng chình ình trước mặt.
Nhưng chị là một người đàn bà trưởng thành, lăn lộn chán chê với đời. Chỉ mất đúng nửa giây nhìn vào lồng ngực đang phập phồng, nhịp thở gấp gáp và cái ánh mắt tối sầm lại của tao, chị đọc vị được ngay lập tức con thú bên trong thằng nhóc này đang gầm gừ đòi ăn.
Sự ngạc nhiên bay sạch. Thay vào đó là một vẻ nghịch ngợm, lả lơi quen thuộc. Đuôi mắt chị lúng liếng, giảo hoạt và đầy khiêu khích.
Chị Hoa không mở rộng cửa mời tao vào. Chị đứng ngáng giữa lối đi. Hai cánh tay khoanh lại trước ngực, ép bộ ngực đầy đặn đội tung nếp áo lanh nhàu nhĩ. Chị tựa một bên vai vào khung cửa.
Khóe môi chị nhếch lên một nụ cười đểu cáng.
– Sao? Rớt đồ à hay định tìm cái gì ở phòng bà chị này trước khi sang nhà mới?
Nếu là thằng An của mấy tháng trước, có khi tao đã đỏ mặt, lúng túng gãi đầu gãi tai hoặc buông vài câu chống chế ngu xuẩn. Nhưng thằng An hiện tại thì đéo.
Tao không thèm đáp trả bằng mồm.
Tao bước lên một bước.
Sự áp sát trực diện, lỳ lợm và đầy mùi nam tính của tao buộc chị Hoa phải vô thức lùi lại một bước vào trong.
Tao tiến tiếp bước thứ hai. Chân tao đặt hẳn vào lãnh địa của chị.
Cánh tay trái tao vòng ra sau lưng. Nắm lấy tay nắm cửa, sập mạnh lại.
Cạch.
Tiếng chốt khóa kim loại vang lên lạnh lẽo. Nó chém đứt mọi âm thanh ồn ào của cái xóm trọ bên ngoài, nhốt kín hai con người vào một không gian ngột ngạt.
Trong cái phòng chật hẹp đầy những bao tải quần áo, ánh mắt tao ghim chặt vào khuôn mặt chị Hoa. Không có một rào cản hay sự rụt rè nào. Đó là ánh mắt vằn lên tia đỏ của sự chiếm hữu, của một gã đàn ông đang rực cháy. Và giờ, nó đang muốn khẳng định quyền làm chủ tuyệt đối trên chính thân xác người đàn bà trước mặt.
Chị Hoa hơi ngửa cổ. Chị há miệng, định nói thêm một câu gì đó để trêu ngươi, để giữ lại cái uy thế của một bà chị.
Nhưng chị không có cơ hội.
Bàn tay tao vươn ra. Bàn tay to bè, chi chít những vết xước măng rô và chai sần do vặn ốc vít, cầm mỏ hàn hằng ngày.
Một tay tao siết chặt lấy vòng eo đẫy đà, mềm mại qua lớp áo lanh. Tay kia luồn thẳng ra sau gáy, luồn sâu vào mớ tóc búi lộn xộn của chị. Bằng một lực kéo mạnh mẽ, thô bạo, tao nhấc bổng hông chị lên một chút, ép sát toàn bộ những đường cong rực lửa của người đàn bà này vào bức tường vôi vàng ố phía sau.
Nụ hôn giáng xuống ngấu nghiến. Bóp nghẹt mọi lời trêu chọc lả lơi chưa kịp thoát ra.
Nó càn lướt, mang theo vị đắng của sự khao khát bị kìm nén và sự bá đạo của một kẻ không chấp nhận để lại bất cứ một sự nuối tiếc nào ở cái xóm trọ này.
Hơi thở hai người quấn lấy nhau, nóng rực, phả vào nhau dồn dập.
Chị Hoa khẽ rên một tiếng ứ hự trong cổ họng. Sự chống cự bằng lý trí bay màu trong tích tắc. Chị buông thõng hai cánh tay đang khoanh trước ngực, rồi vòng lên, ôm siết lấy cổ tao, từ từ xoa rồi giật tóc gáy tao.
Cuộc chiến thể xác cuối cùng, để vắt kiệt những giọt thanh xuân hoang dại và đóng dấu chấm hết cho những kỷ niệm tại ngõ 165 Cầu Giấy, chính thức bắt đầu.
Chương 97++(2): Quyền làm chủ
Môi tao nghiến lấy môi chị. Vị bạc hà của kem đánh răng lúc sáng bị nuốt chửng bởi cái ngai ngái, nồng nặc của người đàn bà đang độ rực rỡ nhất. Tao không để chị có thời gian thở. Luồn hai tay xuống dưới đùi, tao xốc ngược chị lên.
Chị Hoa không giật mình. Hai bắp đùi thon lẳn vòng qua, kẹp chặt lấy hông tao. Cánh tay chị siết lấy cổ tao, móng tay bấu vào gáy. Chị hé miệng, đáp trả lại nụ hôn một cách hoang dại. Tao bước lảo đảo hai bước, đạp văng mấy cái túi nilon rác rưởi dưới sàn, tiến về phía góc phòng.
Quăng mạnh chị xuống cái đệm mút lún sâu.
Lò xo cũ kêu cọt kẹt. Mái tóc búi tó bung ra, xõa xượi trên ga giường. Khuôn mặt người đàn bà ngước lên, ướt sũng dục vọng và đầy vẻ chờ đợi.
Bị ném mạnh xuống đệm, chị Hoa không sợ. Chị ngửa cổ, bật ra một tiếng cười lả lơi nghẹn trong họng. Bằng kinh nghiệm của một người đàn bà dạn dĩ, chị uốn cong lưng. Bàn tay sơn móng đỏ luồn xuống dưới lớp áo phông đẫm mồ hôi của tao, vuốt ve. Cùng lúc, một bàn chân trần co lên, cọ xát cố ý vào ngay giữa hai đùi tao qua lớp quần bò thô ráp. Chị đang muốn vờn. Muốn dùng kinh nghiệm của chị để dắt mũi một thằng nhóc mười chín.
Nhưng tao khựng lại một nhịp.
Cái chạm ấy làm máu nóng chạy rần rần dọc sống lưng, nhưng cái tôi của tao đéo cho phép tao nằm cửa dưới. Tao gầm nhẹ một tiếng trong họng. Bàn tay thô ráp chộp lấy cổ chân chị, ép mạnh xuống nệm. Tay kia túm chặt hai cổ tay đang làm loạn, ghim ngược lên phía đỉnh đầu.
Tao nhìn thẳng vào mắt chị. Lạnh. Sắc. Áp chế hoàn toàn cái vẻ giảo hoạt kia.
Tay còn lại tóm lấy vạt áo lanh hoa văn xộc xệch, giật mạnh qua đầu. Không một chút dịu dàng. Lớp vải mỏng tang bay vèo xuống nền gạch hoa lạnh lẽo.
Dưới ánh đèn hắt bóng, cơ thể người đàn bà hiện ra trần trụi. Da thịt trắng ngần, hơi đẫy đà nhưng hừng hực sức sống. Cặp nhũ hoa căng tròn, nhô cao theo từng nhịp thở dốc, rung rinh một cách khiêu khích.
Tao cúi gập người xuống.
Môi trượt từ chiếc cổ cao, lướt qua hõm xương quai xanh đang lấm tấm mồ hôi. Tao ngậm lấy một bên bầu ngực đang căng phồng. Răng cắn nhẹ. Đầu lưỡi vờn quanh đỉnh nhũ hoa đỏ hồng.
Chị Hoa rùng mình. Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến chị cong người lên như một con tôm. Chị cố rụt tay lại nhưng bị tao ghim chặt không nhúc nhích được. Âm thanh rên rỉ thoát ra từ cuống họng chị đéo còn là sự trêu đùa ban nãy. Nó là sự cầu xin thỏa mãn.
– An… chậm thôi… ưm…
Lớp quần áo vướng víu cuối cùng bị lột sạch, ném thẳng xuống chân giường. Hai cơ thể nóng rẫy áp sát vào nhau. Sự ma sát giữa da thịt tạo ra những âm thanh nhớp nháp, ướt át.
Chị Hoa đẩy nhẹ vai tao, luồn người ngồi dậy. Chị bò lồm ngồm xuống phía dưới, tầm mắt ngang vùng hạ bộ của tao. Mái tóc rối xõa xuống đùi. Chị vén nhẹ một bên tóc, há miệng. Hơi ấm ướt át ngậm chặt lấy toàn bộ sức mạnh tuổi thanh xuân đang căng cứng, hừng hực muốn bùng nổ của tao một cách trọn vẹn.
Nhịp điệu lên xuống nhịp nhàng. Âm thanh chùn chụt đầy mê mẩn dội thẳng vào màng nhĩ, làm từng thớ cơ trên người tao giật tung lên.
Cái khoái cảm trào dâng đến mức tao sợ mình sẽ nổ tung ngay tắp lự. Tao vội vàng rụt ra, túm lấy vai chị, kéo ngược lên. Đổi tư thế.
Tao tách rộng hai chân chị Hoa. Sự đụng chạm tại điểm nhạy cảm nhất đã ướt sũng. Tao rướn người, thúc mạnh hông. Một nhịp xâm nhập lút cán, sâu thẳm, lấp đầy mọi khoảng trống.
Chị Hoa mở to mắt, há hốc miệng hớp lấy không khí. Những ngón tay chị bấu chặt vào tấm ga trải giường nhàu nhĩ.
Tao bắt đầu duy trì nhịp điệu. Lúc đầu chậm rãi, thăm dò, rồi nhanh dần, mạnh bạo và dồn dập.
Không có chỗ cho sự dịu dàng. Sự thâm nhập diễn ra bạo liệt. Tao trút toàn bộ cái sức lực sung mãn, hoang dại của tuổi mười chín vào từng nhịp chuyển động. Những cú thúc dồn dập, càn lướt, mang theo cả sự nghênh ngang của một thằng con trai tuổi mới lớn.
Tiếng da thịt va đập đành đạch vang lên đều đặn trong căn phòng nhỏ. Chiếc giường đệm cũ kỹ rên lên từng hồi cọt két, cọt két chát chúa. Nó như chực chờ gãy sập dưới sức vóc của tao. Mồ hôi từ trán, từ cằm tao rỏ từng giọt xuống bờ vai, xuống hõm ngực trắng ngần của chị. Nó quyện hai cơ thể lại thành một khối nóng hầm hập, trơn tuột.
Sự chủ động lả lơi ban đầu của chị Hoa bị đánh gục hoàn toàn. Dưới sức ép bạo liệt của tao, chị vỡ vụn. Đánh mất mọi lớp phòng bị. Nhưng cái bản năng sinh tồn ở khu trọ vách ván ép vẫn còn đó. Sợ bà Hồng. Sợ mấy phòng bên cạnh đi qua hành lang nghe thấy. Chị đéo dám la to.
Chị ngoạm chặt lấy ga giường. Chỉ còn lại những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ngào bật ra từ sâu trong cuống họng.
– Ư… ừm… An… chậm… chậm lại…
Những âm thanh vụn vỡ, kìm nén ấy lọt vào tai tao đéo khác gì một liều doping cực mạnh. Nó đập tan mọi giới hạn. Nó kích thích con thú trong tao gầm lên. Tao siết chặt lấy hông chị, đẩy nhịp độ lên mức điên cuồng nhất.
Chương 97++(3): Sự giao thoa
Căn phòng trọ đầu hè không có điều hòa hầm hập như một cái lò gạch. Không khí đặc quánh lại, quyện chặt lấy hai đứa. Mồ hôi túa ra như tắm. Trơn tuột. Nhớp nháp. Cái mùi nồng nồng, ngầy ngậy của da thịt rực lửa tạo thành một thứ thuốc lú cực mạnh xộc thẳng vào não tao.
Tao túm lấy hông chị Hoa, kéo ngược lại sát mép giường. Hai bắp đùi trắng lóa, đẫy đà vắt ngang qua vai tao. Ý nghĩ ngày mai tao sẽ xách balo bước ra khỏi cái xóm này, vĩnh viễn đéo còn được hưởng cái đặc quyền xác thịt nguyên thủy này nữa làm tao như phát điên. Tao rướn người. Những cú lút cán dồn dập giáng xuống. Mọi sự rụt rè, giữ kẽ cuối cùng bị đập nát bét. Cái không gian chật hẹp, bức bối ép nhịp độ lên mức điên cuồng.
Không có những cái vuốt tóc dịu dàng. Không có những lời thì thầm sến súa rỗng tuếch. Ở cái góc giường cọt két này, chỉ có sự sòng phẳng tuyệt đối. Cho và nhận. Thể xác đổi lấy khoái cảm.
Chị Hoa không còn nằm im chịu trận. Lửa tàn gặp gió độc. Cái bản năng đàn bà bị đè nén bấy lâu nay trỗi dậy, gào thét đòi được thỏa mãn đến tận cùng. Chị cong người lên, rướn về phía trước đón nhận từng cú va đập. Hai bàn tay chị luồn lên, tự động nhào nặn mãnh liệt đôi gò bồng đảo đang rung lên bần bật. Hai bắp chân chị siết chặt lấy hông tao, ghì tao xuống như muốn vắt kiệt sinh lực của thằng con trai mới lớn.
Tiếng da thịt va đập đành đạch lúc đầu giờ đã chuyển thành những tiếng chát chát thô bạo. Âm thanh ướt át dính dấp hòa cùng tiếng lò xo giường gào thét. Một bản nhạc hoang dại, đinh tai nhức óc xé toạc cái tĩnh lặng của xóm trọ về đêm.
Khoái cảm dâng trào ứ nghẹn nơi cổ họng. Chị Hoa há hốc miệng, không thể kìm nén những tiếng rên rỉ bật ra nữa. Nỗi sợ cố hữu về bà chủ trọ hay mấy ánh mắt tò mò ngoài hành lang làm chị hoảng hốt. Chị vươn nửa thân trên lên, quờ tay vớ lấy cái gối nằm, nhét tịt vào miệng cắn chặt. Chỉ còn lọt ra những tiếng rên ư ử đứt quãng.
Tao chống hai tay, nhìn thẳng xuống. Khuôn mặt người đàn bà méo xệch đi vì sướng. Đôi mắt ướt sũng nhắm nghiền, hàng lông mi dính bết mồ hôi. Khuôn ngực nảy lên bần bật theo từng cú thúc bạo liệt. Hình ảnh trần trụi ấy đập thẳng vào thị giác, kích thích hệ thần kinh của tao căng như dây đàn, đẩy tao đến sát vạch giới hạn cuối cùng.
Một luồng điện tê dại giật tung từ dưới gót chân, chạy dọc sống lưng xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Bên dưới, cơ thể chị Hoa cũng gồng cứng lại. Các bó cơ bên trong co thắt liên hồi, siết chặt lấy tao như một cái gọng kìm muốn nuốt chửng mọi thứ.
Điểm nổ ập đến. Cùng một lúc.
Tao gầm gừ một tiếng trầm đục từ tận đáy họng. Rướn người, tung một nhát sâu thẳm nhất. Tao giữ rịt lấy hông chị, ghim chặt xuống nệm. Toàn bộ sự dồn nén, bức bối của cái tuổi thanh xuân, mọi áp lực của một thằng con trai đang gồng mình bươn chải giữa thành phố này được phóng thích trọn vẹn. Dòng sữa nóng hổi xả tung vào sâu bên trong.
Cùng lúc ấy, chị Hoa giật nảy người. Tiếng rên vỡ òa trong cái gối biến thành một tiếng nấc nghẹn. Đôi bàn tay đang bấu víu buông thõng, rơi rớt xuống mặt nệm nhàu nhĩ.
Sức lực bị rút cạn sạch bách. Tao đổ gục xuống, vùi đầu vào giữa hai bầu ngực đang đẫm mồ hôi và thơm mùi da thịt đàn bà của chị Hoa. Cơ thể của tao đè nặng lên người chị. Lồng ngực hai đứa phập phồng lên xuống dữ dội, dính dấp vào nhau.
Tiếng cọt két của chiếc giường cũ cuối cùng cũng chịu dừng lại. Không gian tĩnh lặng ngay lập tức ập về, nuốt chửng căn phòng. Bốn bức tường vôi vàng ố giờ đây chỉ còn thu lại những tiếng thở dốc nặng nhọc, đứt quãng của hai con người vừa đi qua một cơn bão xác thịt.
Trong cái nóng ngột ngạt và mùi hương đặc quánh của tình dục, tao nhắm mắt lại. Góc nhà, cái vỏ chai Lavie rỗng tuếch bị bóp méo mó nằm lăn lóc, cạn kiệt đéo còn một giọt nước nào. Giống hệt tao lúc này. Không có một chút áy náy hay tội lỗi nào xẹt qua đầu. Chỉ có một sự thỏa mãn trần trụi, điên rồ, và rỗng tuếch.
Căn phòng hạ nhiệt chớp nhoáng.
Tao nằm bẹp dí trên cái nệm xẹp lép, hai tay dang rộng sang hai bên. Lồng ngực phập phồng lên xuống như cái bễ lò rèn. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi và mùi da thịt ngai ngái. Lớp mồ hôi của hai đứa túa ra ban nãy bắt đầu khô lại, rin rít, dính dấp vào nhau.
Mới chỉ nghỉ ngơi được chừng năm phút. Cái đầu của tao còn chưa kịp load xong sự trống rỗng sau khi phóng thích toàn bộ nọc độc, thì một dị biến khác lại ập tới.
Chị Hoa không nằm im.
Hơi thở chị vẫn còn gấp gáp, lồng ngực đẫy đà nhấp nhô liên hồi. Nhưng ánh mắt lúng liếng của một người đàn bà từng trải đéo cho phép cuộc vui dừng lại lãng xẹt như thế. Chị chống một tay xuống nệm, nhổm nửa người dậy.
Bàn tay với những chiếc móng sơn đỏ chót lách qua mảng ga giường nhàu nhĩ, luồn thẳng xuống vùng bụng dưới của tao.
Tao giật mình, hơi gồng người lại.
Không vội vã, bàn tay chị thong thả nắm lấy thằng em đang rũ xuống của tao. Chị vuốt ve. Mơn trớn. Những ngón tay điêu luyện nhịp nhàng tuốt dọc từ gốc đến ngọn. Chị biết chính xác cần phải chà xát vào điểm nào để đánh thức con thú vừa mới nằm gục.
Thể xác của một thằng con trai mười chín tuổi vốn là một cỗ máy đéo biết điểm dừng. Dù phổi tao vẫn đang thở hồng hộc, máu lại một lần nữa dồn rần rật xuống bên dưới. Thằng em bắt đầu biểu tình. Nó từ từ cương cứng, trương phình lên, nóng rẫy dưới bàn tay ma thuật của chị.
Cảm giác tê dại lại một lần nữa chạy dọc sống lưng tao, đánh tan cái sự rã rời vừa mới ập đến.
Đổi ngôi.
Hiệp một là sự áp chế bạo liệt, cục súc của tao. Hiệp hai, chị Hoa nắm hoàn toàn quyền chủ động.
Chị xoay người. Đưa một chân vắt ngang qua hông tao. Chị lù lù ngồi hẳn lên trên. Cái bóng của chị đổ ụp xuống, che khuất tầm nhìn của tao lên cái trần nhà lở loét.
Chị Hoa rướn người lên cao. Tự tay căn chỉnh vị trí. Rồi chị từ từ hạ hông xuống.
Một cú thâm nhập sâu hoắm.
Tao cắn chặt răng, rít lên một hơi lạnh qua kẽ răng khi cảm nhận độ khít khao, ướt át bao trọn lấy mình từ trên xuống dưới.
Chị Hoa bắt đầu nhún nhảy. Khác hẳn với sự càn lướt thô bạo của tao lúc nãy, nhịp điệu của chị uyển chuyển, dẻo dai nhưng cực kỳ chí mạng. Hai bàn tay chị chống thẳng lên vòm ngực đang đẫm mồ hôi của tao làm điểm tựa. Mái tóc rối tung bay lòa xòa theo từng nhịp nảy. Cặp vú đẫy đà, trắng lóa rung lên bần bật ngay trước mắt tao, quất thẳng vào thị giác.
Tao đéo thể làm gì khác ngoài việc vươn hai tay lên, bấu chặt lấy hai bên mông tròn lẳn của chị, hỗ trợ lực đẩy từ dưới lên.
Khung cảnh lúc này trần trụi và hoang dại vãi lìn.
Tiếng bạch bạch vang lên liên hồi, ướt át và dính dấp. Chị Hoa ngửa hẳn cổ ra sau. Khóe miệng chị hé mở, rên rỉ một cách phóng túng, không thèm cắn gối hay che giấu như hiệp đầu. Chị đang vắt kiệt tao.
Nhịp độ càng lúc càng dồn dập. Sự cọ xát ma sát đẩy lên đỉnh điểm.
Cơn cực khoái thứ hai ập đến như một cơn lũ quét. Nó rút cạn những giọt tinh lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể tao. Tao gầm lên một tiếng trầm đục, hông nảy bổng lên, phóng thích toàn bộ vào sâu bên trong. Toàn thân tao giật lên bần bật rồi thả lỏng hoàn toàn. Mềm nhũn như một cọng bún nhúng nước sôi.
Tàn cuộc.
Chị Hoa đổ gục xuống ngực tao. Chị nằm đè lên tao, thở dốc từng hơi dài sườn sượt. Vài phút sau, chị lăn vòng sang khoảng trống bên cạnh.
Tao nằm ngửa, dang tay dang chân. Lồng ngực phập phồng lên xuống không kiểm soát. Cảm giác xương cốt rã rời từng đốt, nhưng cái đầu thì nhẹ bẫng, không còn một gợn suy nghĩ nặng nề nào.
Tao quờ tay sang mép giường, mò mẫm cái quần bò vứt lộn xộn dưới đất.
Lôi ra cái bao Thăng Long bẹp dúm và cái bật lửa.
Tách.
Tiếng đá lửa vang lên. Đốm đỏ rực lên chớp nhoáng trong bóng tối. Tao rít một hơi thật sâu. Làn khói xám xịt đặc quánh được nhả ra từ mũi, bay lờ lờ cuộn lên trần nhà.
Bên cạnh, chị Hoa nhổm dậy.
Chị không e ấp kéo chăn che ngực hay luống cuống tìm quần áo như mấy em gái mới lớn tao hay xem trên mạng. Chị để trần truồng, bước chân trần xuống nền gạch hoa. Chị cúi xuống, nhặt cái áo lanh nhàu nhĩ dưới đất lên, khoác hờ vào người.
Không thèm cài lại những cái cúc nhựa đã bị tao giật đứt tung. Chị để phanh ngực, lộ nguyên cái khe sâu hoắm đầy những vệt mồ hôi bóng nhẫy.
Sự thản nhiên, ráo hoảnh ấy là minh chứng trần trụi nhất cho một mối quan hệ chỉ có tình dục, đéo có một gram tình yêu hay sự trói buộc nào.
Chị Hoa quay lại, bước tới ngồi bệt xuống mép đệm.
Chị đưa tay ra. Không nói một lời, chị rút điếu thuốc Thăng Long đang cháy dở từ miệng tao. Chị kẹp điếu thuốc vào giữa hai làn môi mọng đỏ, rít một hơi dài.
Khói thuốc nhả ra từ hai lỗ mũi chị. Vẻ mặt chị sảng khoái, lạnh nhạt và đầy sự từng trải.
Chị đưa điếu thuốc trả lại vào miệng tao.
Ánh mắt lả lơi, hoang dại lúc nãy trên giường biến mất sạch sẽ. Thay vào đó là cái nhìn sắc lẹm, tàn nhẫn của một người đàn bà đã bị dòng đời vùi dập đến mức đéo còn tin vào cái gì ngoài bản thân.
– Ra ngoài kia, sang chỗ mới, làm ăn lớn thì giữ cái đầu cho lạnh vào.
Chị nhìn thẳng vào mắt tao. Giọng chị trầm xuống, đều đều, khô khốc.
– Đàn bà đẹp hay tiền bạc… cũng chỉ là công cụ thôi, hiểu không? Đừng để chúng nó xỏ mũi. Mày lỳ lợm, mày khôn ranh, mày dám làm dám chịu. Nhưng mày còn trẻ. Sơ sẩy là chết đấy. Nhớ chưa?
Lời dặn dò ném ra nhẹ bẫng nhưng đập thẳng vào mặt tao như một gáo nước đá. Nó đánh thức toàn bộ cái tham vọng thực dụng đang ngái ngủ trong người tao.
Chị Hoa không coi tao là người tình. Chị coi tao là một thằng nhóc đang tập tễnh bước vào cái thế giới của những kẻ ăn thịt người, và chị ném cho tao một cái áo giáp cuối cùng trước khi tao rời khỏi cái xóm trọ này.
Tao ngậm điếu thuốc. Hít một hơi cuối cùng đến sát đầu lọc.
Tao gật đầu. Một cái gật đầu dứt khoát.
Không có một lời từ biệt ủy mị nào được thốt ra. Đéo có câu “chị giữ gìn sức khỏe” hay “thỉnh thoảng em qua thăm”. Những thứ đó quá rườm rà và giả tạo.
Tao rướn người, dập mẩu thuốc lá tàn vào cái vỏ lon bia bẹp dúm dưới chân giường.
……………………
Tao sải bước đi thẳng xuống tầng một.
Bà Hồng đang ngồi vắt chân trên bộ sô-pha Đồng Kỵ, mắt dán vào cái tivi màn hình phẳng đang chiếu phim Cô dâu 8 tuổi.
Tao bước tới, đặt chìa khóa lên mặt bàn kính.
– Cháu trả phòng. Cháu đi đây cô.
Đéo có màn bịn rịn chia tay. Bà Hồng rời mắt khỏi tivi, liếc nhìn chìa khóa. Bà lôi cuốn sổ nhàu nát ra, bấm máy tính loạch xoạch. Trừ tiền điện, tiền nước, tiền rác. Bà móc cái túi xách kẹp nách, rút xấp tiền cọc, đếm roẹt roẹt rồi ném phịch xuống mặt bàn kính trước mặt tao.
– Nhận đủ đi. Đi mạnh giỏi.
Sòng phẳng. Lạnh lùng. Đúng chất Hà Nội.
Tao cầm lấy tiền, nhét vào túi quần. Đéo thèm đếm lại.
Nắng đầu hè chói chang dội xuống mặt đường. Chói lóa.
Tao tiến về phía con Wave xanh nhớt đang dựng ở góc sân. Tao trèo lên xe, gạt chân chống. Cắm chìa khóa. Bấm nút đề.
Bạch bạch bạch.
Tiếng pô nổ giòn tan, đều đặn.
Tao vào số 1. Vít ga. Con xe lao vọt ra đường Cầu Giấy.
Gió nóng thổi thốc vào mặt lồng lộng, luồn qua lớp áo phông, táp vào những mảng da thịt đang bầm tím. Nhưng cái sự mệt mỏi, ê ẩm trên người biến đi đâu mất sạch.
Thay vào đó, một luồng không khí mới căng tràn lồng ngực. Một sự hứng khởi, khoan khoái dâng lên tột độ. Tao nhìn dòng người xe cộ tấp nập ngược xuôi. Tao đang chạy cùng nhịp với cái thành phố này, không còn bị nó hất văng lại phía sau nữa.
Tạm biệt cái ổ chuột.
Bùi Xương Trạch. Đại bản doanh mới. Tao tới đây!
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))