Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chuyện Đời Thằng An – Seri Truyện Dài 18+ 2026 – Update Chương 154
Tác Giả: alithanh1234
Danh Mục: Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Sinh Viên, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: học trò, sex nhẹ nhàng, thời sinh viên, tình cảm
Ngày Cập Nhật : 20/05/2026
Chương 111: Cú ngã 3 chân
Chiếc xe phanh xịch một cái, nhả ra một luồng khói đen ngòm. Cửa xe mở toang.
Không khí đập thẳng vào mặt tao không phải cái mùi xăng xe, bụi mịn khét lẹt của khu vực Cầu Giấy. Gió lùa qua mang theo hơi lạnh của sương sớm chưa tan hết, trộn lẫn với cái mùi ngai ngái của đất ẩm và một thứ mùi đặc trưng đéo lẫn đi đâu được của nông trại. Mùi phân bò.
Đám sinh viên ùa xuống xe như bầy ong vỡ tổ. Đứa nào đứa nấy hít lấy hít để, vươn vai ồ à khen không khí trong lành. Tao lẳng lặng xách cái balo của mình, lết xuống cuối cùng. Nhìn cái bãi cỏ xanh rì trải dài trước mặt, đầu tao tự động nảy số xem hai ngày ở đây sẽ tiêu tốn của tao bao nhiêu khách dán cường lực.
Lão quản lý trang trại dẫn cả đoàn ra một bãi đất trống, bằng phẳng. Lão chỉ tay, rồi ném phịch xuống thảm cỏ một cái túi bạt khổng lồ, nặng chịch.
– Đồ nghề của các bạn đây. Lều trung tâm ba mươi người. Tự xử nhé.
Lão vứt lại một câu rồi lững thững quay đi.
Ban Sự kiện của câu lạc bộ bắt đầu ra tay. Một đám sáu bảy thằng con trai, toàn mấy thanh niên thư sinh, đeo kính cận dày cộp, mặc áo phông local brand xịn xò. Chúng nó xúm lại, lôi ra một mớ bùng nhùng vải dù và hàng chục thanh nhôm lắp ghép.
Một thằng lôi ra tờ hướng dẫn sử dụng nhàu nát. Toàn tiếng Anh. Nó nhăn trán, lẩm nhẩm dịch. Mấy thằng kia cầm thanh nhôm lên, cắm bừa vào nhau. Đứa kéo góc này, đứa lôi góc kia.
Gần một tiếng đồng hồ trôi qua.
Nắng bắt đầu lên. Mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo mấy thằng mọt sách. Nhưng cái lều thì đéo có hình thù gì. Nó rúm ró, xẹp lép, nằm bẹp trên bãi cỏ như một cái bánh đa ngâm nước.
Đám con gái đứng xung quanh bắt đầu nhăn nhó, phe phẩy nón mũ.
– Lâu thế mấy ông ơi? Nắng vỡ đầu rồi chưa có chỗ vứt balo à?
Tao cũng đang loay hoay cùng cả bọn. Mắt nhìn cái đống nhôm và vải dù hỗn độn. Tao đéo phải siêu nhân, cũng chưa từng dựng cái lều nào to cỡ này. Nhưng nhìn cái cách mấy thằng kia đứng cãi nhau về lý thuyết vật lý, tao thấy bực hết cả mình. Chúng nó còn nản có ý định từ bỏ. Còn tao thì đéo. Nhất định tao phải làm được.
Tao gạt tay một thằng đang loay hoay cố nhét cái cọc nhôm sai khớp. Tao cúi xuống, nhặt tờ hướng dẫn vứt thẳng sang một bên.
Các khớp nối có chốt hãm, góc chéo chịu lực. Tao cầm hai thanh nhôm lên, ướm thử độ vát.
– Thằng kia, mầy cầm cái đầu nối chữ T này, đứng im đấy! – Tao hất hàm ra lệnh, chuyển sang chế độ thợ cả. – Hai thằng kia, kéo căng cái viền bạt ra. Kéo mạnh vào, sợ rách à?
Đám sinh viên đang lúng túng tự nhiên im bặt, răm rắp làm theo. Sự dứt khoát, cục súc của tao đè bẹp dí cái mớ lý thuyết suông của chúng nó.
– Rút cái cọc số 3 ra, đóng chéo 45 độ xuống đất cho tao, căng dây ra! Căng đét vào!
Tao cầm cái búa đinh mượn của lão quản lý, nện chan chát xuống mấy cái cọc ghim. Âm thanh kim loại gõ vào nhau khô khốc. Mồ hôi rịn ra trên trán tao, chảy dọc xuống cằm, rỏ xuống lớp cỏ ẩm ướt. Hai ống tay áo phông xắn cao lấm lem bùn đất.
Ba mươi phút sau.
Một tấm bạt khổng lồ được kéo căng vút. Bốn góc cọc ghim chặt xuống đất. Cột trụ giữa sừng sững đẩy nóc lều lên cao. Vuông vức. Chắc nịch.
Đám con gái ồ lên, vỗ tay rào rào. Mấy thằng thư sinh đứng thở dốc, quệt mồ hôi, nhìn tao với ánh mắt khác hẳn.
Tao vứt cái búa xuống rồi ngồi phịch bãi cỏ. Đưa cánh tay lên quệt ngang trán. Bàn tay dính đầy đất cát. Thở dốc.
Tao ngước mắt lên.
Cách đó chừng mười mét. Lê Thu Hạ đang đứng khoanh tay. Trên tay nó cầm một chai nước suối lạnh. Nó không ồn ào vỗ tay như mấy đứa con gái khác. Nó nhìn thẳng vào tao. Ánh mắt lướt qua cái lưng áo ướt đẫm mồ hôi, lướt qua đôi bàn tay lấm lem bùn đất.
Trong đôi mắt đen láy ấy, không có sự khịa đểu hay cái vẻ sắc lẹm thường ngày. Nó tĩnh lặng. Một sự nể phục ngầm, được giấu kín sau khóe môi đang hơi cong lên.
Tao quay mặt đi. Mở khóa lều cho đám đông xách đồ vào.
Nửa tiếng sau, đồ đạc yên vị. Lão Hoàng chủ nhiệm cầm cái loa tay ra giữa bãi cỏ, thổi còi toe toe.
– Tập hợp! Tập hợp! Khởi động chân tay tí nào anh em ơi! Trò chơi đầu tiên: Hai người ba chân tiếp sức!
Cái bể cá lại sôi lên.
– Luật đơn giản. Bốc thăm chia cặp nam nữ ngẫu nhiên. Buộc chân vào nhau, chạy vòng qua cái cờ đằng kia lấy cờ mang về. Đội nào về nhất, tối nay được miễn toàn bộ khâu dọn dẹp!
Chữ “miễn dọn dẹp” lọt vào tai tao.
Đầu tao nảy số. Ba mươi con người. Nhậu nhẹt, nướng thịt mỡ màng lem nhem. Đống bát đĩa mâm nồi tối nay chắc chắn sẽ chất cao như núi. Tao đến đây làm hậu cần, nhưng không có nghĩa tao thích chui đầu vào dọn dẹp cái bãi chiến trường ấy.
Phải thắng.
Lão Hoàng ôm cái hộp giấy đi vòng quanh. Đám đông thò tay vào bốc những mảnh giấy gập tư.
Tao rút một tờ. Mở ra. Số 7.
Nhìn quanh tìm đồng đội.
Ngay góc bên kia, Hạ mở mảnh giấy trên tay. Nó nhìn con số, rồi ngước lên. Ánh mắt nó va thẳng vào tao.
Trái đất tròn vãi lìn.
Tao tặc lưỡi, lững thững bước tới.
Lão Hoàng phát cho mỗi cặp một dải băng vải màu đỏ.
Hạ đứng đó, mặt hơi sượng. Nó mặc quần jeans ống rộng, áo phông trắng. Tao cúi xuống, cầm dải băng đỏ.
– Đứng sát vào. – Tao hất hàm.
Nó nhích lại gần. Cổ chân trái của tao kề sát vào cổ chân phải của nó. Khoảng cách bị triệt tiêu. Vai tao chạm vào vai nó. Bắp đùi tao cọ sát vào lớp vải jeans của nó.
Tao vòng dải băng đỏ qua hai cổ chân, thắt một nút chắc nịch.
Mùi nắng ban mai trên bãi cỏ bốc lên, quyện với cái mùi nước hoa thanh mát quen thuộc trên tóc Hạ phả thẳng vào mũi tao. Gần đến mức tao cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ da thịt nó.
– Buộc chặt vừa thôi, tắc máu bây giờ. – Nó cằn nhằn, hơi nhúc nhích chân.
– Lỏng nó tuột, vấp dập mặt sếp ráng chịu. Đứng im.
Tao siết thêm một vòng nữa rồi đứng thẳng dậy.
– Chuẩn bị! Ba… Hai… Một… Bắt đầu!
Tiếng còi xé toạc không gian. Đám đông gào thét ầm ĩ.
Tao và Hạ lao lên.
Nhưng đéo. Mọi tính toán trong đầu tao vỡ nát ngay nhịp đầu tiên.
Hạ có cái máu hiếu thắng cực cao. Vừa nghe còi, nó chồm người lên phía trước, định dùng tốc độ để bứt phá.
Nhưng tao lại quen cái kiểu lỳ lợm, bước sải dài, chắc chân.
– Á!
Hạ hụt đà, dải băng đỏ giật ngược cổ chân nó lại. Hai đứa suýt chúi nhủi về phía trước.
– Cậu bước chậm lại! Một hai, một hai! Điên à! – Nó gắt lên, tay bám chặt lấy bắp tay tao để giữ thăng bằng.
– Sếp bước ngắn thôi, chân em dài hơn! Ép nhịp thế thì ngã vỡ mồm cả đôi bây giờ! – Tao càu nhàu, cố gắng hãm lại cái đà lao tới của nó.
Hai đứa lảo đảo. Cãi nhau chí chóe. Cái dải băng đỏ siết chặt lấy cổ chân, cọ xát đến rát da.
Bọn tao lê lết vượt qua cái cờ mốc, giật được đồ vật, quay đầu chạy về.
Gần đến vạch đích. Đội bên cạnh đang ép sát sạt. Bọn nó phối hợp nhịp nhàng, lướt qua mặt tao và Hạ.
Sự cay cú hiện rõ trên mặt Hạ. Nó quýnh lên. Nhịp hô “một hai” bị rối.
Nó bước dài một bước, định vượt lên.
Mũi giày thể thao của nó vấp phải một mô đất nhô lên giữa bãi cỏ.
Trọng tâm mất hoàn toàn.
Lực kéo từ cổ chân Hạ giật phăng chân trái của tao.
Thời gian dường như chậm lại.
Tao thấy cơ thể Hạ đổ ụp về phía trước. Theo quán tính, tao bị kéo ngã theo.
Bản năng sinh tồn và một thứ phản xạ đéo tên nảy lên trong não. Tao không giơ tay ra chống xuống đất. Trong một tích tắc, tao xoay gập người lại. Dùng toàn bộ mảng lưng của mình làm một tấm nệm thịt.
Bịch.
Lưng tao đập mạnh xuống thảm cỏ. Đất ẩm và cỏ nát bắn tung tóe.
Cùng lúc đó, một khối trọng lượng mềm mại đổ ập xuống, đè nghiến lên lồng ngực tao.
Cú va đập ép sạch không khí ra khỏi phổi tao. Tao khẽ nấc lên một tiếng nghẹn trong họng.
Giao điểm của thế giới đột ngột thu hẹp lại. Nhỏ xíu. Chỉ bằng một hơi thở.
Tao mở mắt.
Khuôn mặt Hạ nằm cách mặt tao chưa tới một gang tay.
Trọng lượng của nó đè trọn vẹn lên người tao. Sự mềm mại của vòng một ép sát vào lớp áo phông lấm lem đất cát của tao. Mái tóc đen xõa tung, rủ xuống, quét qua sống mũi tao ngứa ngáy.
Đôi mắt đen láy của Hạ mở to. Mở trừng trừng. Ánh nhìn sắc lẹm thường ngày vỡ vụn, thay vào đó là một sự hoảng loạn, bối rối tột độ.
Hơi thở nó gấp gáp. Nóng hổi. Phả thẳng vào môi tao.
Tiếng hò hét, tiếng còi tuýt tuýt của đám đông ngoài kia bị một thế lực vô hình cách âm hoàn toàn. Chỉ còn lại tiếng tim tao đang nện thùm thụp vào lồng ngực, dội ngược lên cơ thể đang đè lên trên.
Ba giây.
Ba giây nằm bất động trên bãi cỏ ẩm ướt.
Hạ bừng tỉnh.
Máu dồn thẳng lên mặt nó, đỏ bừng lan từ gò má xuống tận mang tai. Nó vội vàng chống hai bàn tay lên ngực tao. Lực ấn của nó làm tao hơi nhói, nhưng nó lồm cồm đẩy người đứng dậy nhanh như điện giật.
Nó cuống cuồng cúi xuống, bàn tay run rẩy gỡ cái nút thắt dải băng đỏ ở cổ chân.
– Xin… xin lỗi. Cậu có đau không?
Giọng nó vấp váp. Đứt quãng. Cái uy quyền của một bà phó chủ nhiệm bay sạch bách, chỉ còn lại sự luống cuống của một đứa con gái vừa đánh rơi nhịp tim.
Tao chống tay, từ từ ngồi dậy.
Lưng áo phông lạnh ngắt, dính đầy vụn cỏ nát và đất bùn.
Tao đưa tay lên, vuốt mạnh mặt một cái. Gạt đi mấy cọng cỏ dính trên trán.
Hai vành tai nóng ran rần rật. Không hiểu sao, cái vốn từ lươn lẹo, cợt nhả tao hay dùng để trêu chọc nó biến đi đâu mất. Tao không nặn ra được một câu đùa cợt nào để phá vỡ cái sự ngượng ngùng đang đặc quánh lại này.
Tao hắng giọng, đứng thẳng dậy. Lấy tay phủi phủi đất bám trên đùi quần.
– Không sao.
Tao nhìn ra chỗ khác, né ánh mắt đang bối rối của nó.
– Mà tại sếp đấy. Thua mất tiêu rồi. Cay quá.
Câu nói ném ra khô khan, cộc lốc.
Đám bạn xung quanh ùa tới. Tiếng cười hô hố vang lên chọc quê đội bét bảng ngã lăn quay.
Hạ đứng đó, không cãi lại câu đổ lỗi của tao. Nó khẽ cắn môi dưới, cũng lảng ánh mắt đi hướng khác.
Tao lẳng lặng tách khỏi đám đông. Đi bộ về phía cái vòi nước ngoài khu vệ sinh.
Vặn vòi. Nước giếng khoan xối ra lạnh buốt. Tao vốc từng vốc nước tạt thẳng vào mặt, vuốt ngược lên tóc. Nước chảy ròng ròng xuống cổ áo.
Tao ngẩng lên, nhìn những giọt nước nhỏ tong tong xuống lớp bê tông.
Cú ngã này không làm tao gãy cái xương nào. Nhưng cái rào cản vô hình, cứng ngắc giữa tao và Hạ hình như đã có một vết nứt toác.
Cái phản ứng hóa học rách việc này, nó bắt đầu sủi bọt rồi.
Mong ad web giúp mình làm trung gian mua bộ truyện này
Tác giả đã viết xong chưa? Mình muốn mua cả bộ
Vcl:))) truyện kể an thuyên à dcm:))