Chạy án cho cha – Update Phần 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chạy án cho cha – Update Phần 2

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 27/06/2026

Căn nhà nhỏ lợp mái tôn của gia đình bà Hạnh nằm nép bên con đường đất. Buổi sáng hôm đó, không khí yên tĩnh bỗng bị phá vỡ bởi tiếng xe và tiếng bước chân dồn dập.

“Công an đây! Mở cửa!” – một giọng nói vang lên.

Cánh cửa vừa mở ra, vài người cảnh sát đã bước vào. Một người cầm giấy đọc lớn:

 “Chúng tôi bắt ông Cẩn vì tình nghi buôn bán và vận chuyển chất cấm.”

Bà Hạnh chết lặng. Con gái bà – Như Ý – đứng phía sau run rẩy.

“Không! Các anh bắt nhầm người rồi!” – bà Hạnh gào lên – “Chồng tôi hiền lành lắm, ông ấy không bao giờ làm chuyện đó!”

Như Ý cũng khóc nấc:

 “Ba con không làm gì sai đâu… ba chỉ đi làm kiếm tiền nuôi con thôi…”

Ông Cẩn đứng giữa vòng vây của cảnh sát, gương mặt khắc khổ. Ông quay lại nhìn vợ con, giọng nghẹn lại:

 “Hạnh… Ý… ba không biết đó là đồ cấm. Ba chỉ nhận chở thuê… họ nói là cây cỏ mang sang bên Cam-pu-chia.”

Một cảnh sát nghiêm giọng:

“Ông lên xe đi.”

Hai má con chỉ biết ôm nhau khóc khi chiếc xe chuyên dụng chở ông Cẩn rời đi.

Từ chiều hôm đó, bà Hạnh và Như Ý chạy khắp nơi tìm cách minh oan cho ông. Ai trong xóm cũng biết ông Cẩn là người hiền lành, cả đời không rượu bia, cờ bạc. Nhà nghèo nên ông phải làm đến năm sáu công việc để nuôi con gái ăn học.

Một người hàng xóm thở dài:

“Tội nghiệp ông Cẩn… chắc bị người ta lừa rồi.”

Một người khác khẽ nói:

“Tôi nghe nói trên huyện có ông thẩm phán tên Lành. Ông ấy có quyền lắm, biết đâu giúp được.”

Nghe vậy, bà Hạnh nắm chặt tay con gái.

 “Ý à… dù thế nào mẹ cũng phải cứu ba con.”

Như Ý lau nước mắt, giọng run run:

 “Mẹ, ba bị oan. Con tin pháp luật sẽ trả lại công bằng cho ba.”

    Hai mẹ con nhìn nhau, ánh mắt vừa đau đớn vừa kiên quyết. Con đường phía trước đầy khó khăn, nhưng họ biết mình không thể bỏ cuộc.

    Sau nhiều ngày chạy vạy khắp nơi, bà Hạnh và Như Ý gom góp được đúng 12 triệu đồng. Đó là số tiền vay mượn từ hàng xóm, từ những người thương hoàn cảnh của gia đình.

   Sáng hôm đó, hai mẹ con bắt xe lên huyện để gặp ông thẩm phán Lành.

   Văn phòng của ông nằm trong một tòa nhà lớn. Bà Hạnh đứng trước cửa, tay nắm chặt chiếc túi vải cũ đựng số tiền vừa vay được.

Hai mẹ con bước vào. Trong căn phòng rộng, ông Lành đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, mắt nhìn qua cặp kính.

Bà Hạnh run run nói:

“Thưa ông… tôi là vợ ông Cẩn… người bị bắt mấy hôm trước.”

Ông Lành ngẩng lên:

“À… vụ vận chuyển chất cấm phải không?”

Nghe đến đó, bà Hạnh vội vàng lắc đầu:

 “Không phải đâu ông! Chồng tôi bị oan. Ông ấy chỉ nhận chở thuê, người ta nói là chở cây cỏ sang Cam-pu-chia thôi.”

Như Ý đứng bên cạnh, giọng nghẹn lại:

“Ba con hiền lắm, ông làm lụng cực khổ để nuôi con ăn học… ba con không biết đó là cần sa.”

Ông Lành nhìn hai mẹ con một lúc rồi hỏi:

 “Hai người đến đây muốn gì?”
“Muốn nhờ tôi minh oan cho chồng bà sao?”

Bà Hạnh mở chiếc túi vải, lấy ra xấp tiền đã được buộc cẩn thận.

“Nhà tôi nghèo… chỉ có chút tiền này… mong ông giúp minh oan cho chồng tôi.”

   Căn phòng bỗng im lặng.

   Ông Lành nhìn người phụ nữ gầy gò trước mặt. Bà Hạnh gầy trơ xương, làn da cháy nắng vì bao năm làm phụ hồ ngoài trời. Bên cạnh bà là Như Ý cô gái có  gương mặt dễ thương nhưng thân hình thì sexy cao hơn mẹ cả một cái đầu, nước da trắng, gương mặt còn non trẻ nhưng ánh mắt đầy lo lắng.

   Ông Lành thở dài.

 “Bà đang đi cửa sao à.”
“Khách của tôi toàn nhiều tiền mà bà đưa có chừng này thì làm sao đủ.”

  Bà Hạnh hoảng hốt:

 “Ông… ông thông cảm đây là số tiền mà tôi chạy vạy khắp nơi mới có?”
“Ngoài tiền ta chúng tôi có thể giúp gì cho ngài để ngài giúp lấy chồng tôi”

Ông Lành mỉm cười dâm dê:

“Giúp thì cũng giúp được. Nhưng nếu tôi nói bà phải để cho con gái bà làm giúp việc nhà tôi 3 ngày tôi bảo làm gì cũng phải nghe lời  thì bà có đồng ý không”

  Bà Hạnh nhìn con gái rồi hình ông Lành bà không biết mình có nên chấp nhận yêu cầu của ông Lành không nữa. Như Ý nhìn mẹ, nhẹ nhàng an ủi mẹ nếu có cơ hội cứu ba con chấp nhận tất cả. 

   Như Ý cũng đâu có ngốc cô biết cô phải một cái giá rất đắt cho hôm nay. Sau khi tiền mẹ ra khỏi cửa cô vừa quay đầu thì thấy ông Lành đang nở nụ cười nham hiểm đáng giá cơ thể cô. 😎

    Trưa đến, khi định đi chợ cho bữa trưa hôm nay. L. 

Như Ý đang định đi lại lấy áo khoác mà Như Ý đang treo trên móc ở trên tường, thì Như Ý đã bị hại cánh tay và thân hình lực lưỡng của ông Lành siết chặt và đè xuống, Như Ý hoảng hốt la lên.

– Bác Lành  bác làm gì vậy… buông cháu ra buông cháu ra.

– Chiều bác đi Ý bác thương con mà.

– Không được… buông ra.

Ông Lành không ngừng hôn và sờ mó khắp người Như Ý, Như Ý cố gắng vùng vẫy thoát khỏi ông Lành nhưng với thân hình nhỏ bé chỉ 1m65 của Như Ý gần như không có một cơ hội nào so với cơ thể to lớn và khỏe mạnh đàng ở thời kỳ sung mãn của ông Lành, sự cố gắng của Như Ý nhường như đã có tác dụng lợi dụng ông Lành sơ hở Như Ý dùng chân đạp vào bụng phệ ông Lành khiến cho ông ta té ngã về sau, Như Ý vội đứng dậy chạy ra ngoài cửa thoát thân nhưng khi vừa chạy đến cửa thì cánh cửa đã bị ông Lành đóng lại, ông Lành vừa ôm bụng vừa nắm chặt cánh cửa, thở hổn hển và nói.

Chạy đi đâu.

Như Ý tức giận nói với giọng ủy hiếp.

Ông thả tôi ra nếu không tôi sẽ la lên thì mọi người tới ông sẽ đi tù.

Như Ý tưởng rằng với câu uy hiếp đó ông Lành sẽ sợ nhưng Như Ý đã lầm ông Lành không hề sợ mà còn cười lên khoái trá và nói.

Mày giỏi là lên đi.
Tao mà đi tù thì thằng cha mày chắc gì không đi, nhiều khi nó còn ở lâu hơn tao.
Ông đừng có hù tôi.

Như Ý nhìn ông Lành với ánh mắt căm phẫn, nhưng ông Lành không quan tâm ông ta vừa đắc ý vừa nói:

Chà tội hiếp dâm với tội buôn bán vận chuyển chất cấm cái nào nặng hơn ha. 

Vẻ mặt của Như Ý chùng xuống Như Ý biết rằng ông Khải nói đúng, vì cô bé cũng hay đọc tin tức trên mạng biết rằng tội đó rất nặng.

Bây giờ tao cho mày hai con đường lựa chọn một là ngoan ngoãn phục vụ tao, hai là tao sẽ để mày đi và mày muốn làm gì thì tùy ý mày nhưng tao chắc rằng không ai sẽ giúp cha mày minh oan đâu.

   Nói xong rồi ông Lành mở cánh cửa ra nhưng Như Ý không hề nhúc nhích gì, mặc dù cửa mở trước mặt nhưng Như Ý không thể nào chạy được mà làm sao chạy được khi trông cuộc chơi này là ông Lành là người chiến thắng còn Như Ý là kẻ thua cuộc.

Như Ý không muốn cha mình phải đi tù, không muốn bà Hạnh biết rằng mình bị cưỡng hiếp, rồi Như Ý phải đối diện với mẹ và Ba như thế nào.  Khi thấy Như Ý không phản ứng gì mà chỉ gục đầu xuống khóc thì ông Lành đã biết rằng lời uy hiếp của mình đã có tác dụng, ông Lành vội đóng cánh cửa lại và đi tới chỗ Như Ý  và nói với giọng giỗ dành.

Con yên tâm đi chuyện này chỉ có con và bác biết thôi.

Nói xong rồi lão Lành bế Như Ý lên và từ từ đi lại tấm nệm. Đặt Như Ý nằm xuống ông Lành thấy Như Ý quay đầu sang một bên không thèm nhìn lão mà chỉ thút thít khóc, lão  nhếch mép cười thầm. 

Ông Lành dùng môi của mình hôn nhẹ vào cái cổ thon gọn của Như Ý  rồi, rồi từ từ ông ta di chuyển lên tai rồi vừa hôn vừa mơn trớn một cách nhẹ nhàng làm cho cô nói cả da gà, những mạch máu và các dây thần kinh ở vùng da mà ông ta hôn qua vừa nhột vừa kích thích khiến cô vô cùng kích thích mà rên khẽ trong vô thức.

Ưm…

   Dù tiếng rên rất nhỏ nhưng ông Lành đã nghe thấy ông ta biết mình đã thành công sau màn dạo đầu đầu ấy, rồi ông Khải nắm lấy áo của Như Ý đang mặc mà cởi ra rồi dùng chiếc mũi của mình úp vào cặp vú trắng trẻo và tròn trịa như hai ngọn núi có đỉnh núi màu nâu sáng của Như Ý mà hít một hơi rồi cạ mũi vào đó vài ba lần rồi ngước lên nhìn Như Ý , con bé đã ngừng khóc mắt nhắm lại, môi mím chặt lại cố gắng che giấu cảm xúc của mình, ông Lành dùng miệng của mình ngoạm lấy đầu vú bên phải vừa nút vừa dùng lưỡi đánh qua đánh lại núm vú Như Ý còn vú bên trái không ngừng xoa bóp vuốt ve một cách nhẹ nhàng và điêu luyện, lúc này cô nhường như làm chủ được bản thân, ngực của Như Ý ưỡn lên một chút hai tay nắm chặt lấy tấm nệm, cắn chặt môi lại để không rên thành tiếng nhưng vẫn nghe được tiếng tiếng ư ử trong miệng.

    Sau gần mười phút thì hai vú đã căng cứ và ửng đỏ, ông Lành tuột phăng tất cả những gì còn sót lại của Như Ý lúc này Như Ý không mảnh vải che thân hai chân khép chặt che đi phần nhạy cảm như cố gắng giữ lại chút tự tôn còn sót lại của người con gái, ông Lành nhếch mép cười rồi dùng bàn tay của mình xóa nhẹ lên vùng bụng rồi tiến xuống vùng nhạy cảm phía dưới, có thể do kích thích nên chân Như Ý đã thả lỏng ra một chút, tranh thủ cơ hội ông Lành dùng hai ngón giữa của mình chà quanh mép lồn Như Ý , rồi đưa hai ngón tay chà lên hai mép lồn rồi tiến vào trong âm đạo khoảng hai đốt tay rồi móc lên phía trên chạm ngay điểm G, bị chạm ngay điểm yếu cô không làm chủ được bản thân ưỡn bụng lên người giật giật hai chân đã mở rộng nữa rên lên thành tiếng.

 Ưmm… ưm.
 Bác làm vậy sướng không con?
Không.

   Như Ý  lắc đầu mặt đỏ lên nhưng tiếng rên đã nói lên tất cả.

 Vậy thôi nếu cháu không thích thì bác không làm nữa.

   Ông Lành dừng lại và giả bộ như rút ngón tay của mình ra thì ông ta thấy vẻ mặt tiếc nuối của Như Ý, ông Lành cười mỉm và tiếp tục móc, càng ngày Như Ý càng rên một lúc sau một dòng nước ấm nhớt nháp chạy, ông Lành khom người xuống mút lấy âm đạo hút dâm thủy đang chảy ra mà uống ừng ực vừa uống vừa dùng cái lưỡi của mình liếm sâu vào trong âm đạo, lúc này cô đã không làm chủ bản thân mình hai tay nắm lấy đầu còn cặp đùi trắng trẻo thon thả kẹp lấy đầu ông ta, làm cho ông Lành vô cùng thích thú ông càng nút mạnh hơn, lưỡi liếm sâu hơn.

3 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất