Bán đứng

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bán đứng

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 27/06/2026

Hi anh em, đầu tiên tôi muốn nói thì đây chỉ là một truyện giả tưởng do tôi nghĩ ra và đóng vai chính để kể nhé. Không cổ xúy cho việc làm thật, chúc anh em xem truyện vui vẻ và enjoy cái moment
Chương 1: Mùi của máu mủ

Tôi là Thanh Tuấn, năm nay mười sáu tuổi. Nhà tôi ở vùng ven Sài Gòn, một con hẻm nhỏ chật hẹp, ẩm thấp suốt năm. Bố mẹ tôi bán tạp hóa, từ sáng sớm đến tối mịt chỉ quanh quẩn với mấy kệ hàng khô khan và tiếng ve kêu ngoài cửa. Cuộc sống bình thường đến mức nhàm chán, nhưng tôi lại thấy nó nặng nề hơn bao giờ hết. Không phải vì nghèo, mà vì những thứ đang diễn ra bên trong đầu tôi và cơ thể tôi.

Từ nhỏ tôi đã học giỏi. Bố mẹ hay khoe với hàng xóm rằng con tôi thông minh lanh lợi, không cần ai nhắc cũng tự học. Tôi cao ráo, khuôn mặt thanh tú, da sáng, nhiều đứa con gái trong lớp hay liếc nhìn. Nhưng chúng nó đâu biết, đằng sau vẻ ngoài đó là một con quái vật đang dần thức tỉnh. Năm mười bốn tuổi, khi dậy thì thực sự ập đến, mọi thứ thay đổi hoàn toàn.

Ban đầu chỉ là những giấc mơ lạ lùng. Tôi mơ thấy cơ thể phụ nữ, nhưng không phải kiểu mơ thông thường. Tôi mơ về mùi. Mùi mồ hôi. Mùi ấy cứ bám riết lấy tôi, len lỏi vào từng ngóc ngách của giấc ngủ. Càng đặc quánh, càng chua chát, càng nồng nặc sau một ngày dài làm việc, tôi lại càng cứng ngắc, càng khó chịu. Tôi thức dậy với quần lót ướt sũng và cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực.

Rồi tôi nhận ra, người khiến tôi nứng nhất chính là chị Thanh Tuyền. Chị gái ruột của tôi, hơn tôi tám tuổi, hiện đang là điều dưỡng tại bệnh viện lớn. Chị hai mươi tư tuổi, thân hình đầy đặn, da trắng hồng vì làm việc trong phòng điều hòa, nhưng mỗi lần tan ca về nhà là mồ hôi lại túa ra. Đặc biệt là vùng nách và kẽ ngực. Mùi của chị không giống ai. Nó ngọt ngào xen lẫn chua cay, như pheromone riêng biệt chỉ dành cho tôi.

Nhà tôi nhỏ, chỉ có một phòng ngủ lớn. Bố mẹ ngủ một góc, còn tôi và chị ngủ chung giường từ bé. Khi còn nhỏ thì chẳng sao, nhưng từ năm mười bốn tuổi trở đi, mọi thứ trở thành địa ngục ngọt ngào. Chị hay về nhà muộn sau ca trực dài, cơ thể mệt mỏi, đổ mồ hôi nhiều. Chị cởi áo blouse ngoài rồi nằm vật ra giường, chỉ mặc áo ba lỗ mỏng và quần short. Tôi nằm cạnh, giả vờ ngủ nhưng tim đập thình thịch.

Đêm đầu tiên tôi không kiềm được là một đêm hè oi bức. Chị ngủ say sau ca trực mười hai tiếng. Tôi nằm sát bên, hơi thở nóng ran. Mùi mồ hôi từ nách chị bay ra, nồng nặc, đặc quánh. Tôi quay người, mũi chạm nhẹ vào vùng da ấy. Chỉ một hơi ngửi thôi, thằng cu tôi đã cứng ngắc như sắt. Nó giật giật trong quần lót, đau nhức vì kìm nén.

“Tôi điên rồi,” tôi nghĩ thầm. “Đây là chị ruột, máu mủ. Sao tôi lại làm thế này với chị?”

Nhưng cơ thể không nghe lời. Tay tôi run run luồn vào quần, nắm lấy thằng cu và bắt đầu vuốt. Mùi mồ hôi của chị càng lúc càng rõ, tôi hít sâu hơn, mạnh hơn. Tôi tưởng tượng chị thức dậy, nhưng điều đó chỉ khiến tôi nứng hơn. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ toàn hình ảnh chị mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại sau ca trực. Tôi thủ dâm nhanh dần, tiếng thở dốc kìm nén. Khoái cảm dâng trào như sóng dữ. Tôi bắn ra một lượng tinh dịch nhiều chưa từng có, ướt hết tay và quần.

Sau đó là cảm giác tội lỗi. Tôi nằm đó, mắt mở to trong bóng tối, nhìn bóng dáng chị đang ngủ say. “Tôi là đồ đểu,” tôi tự nhủ. “Chị là người chăm sóc tôi từ bé. Sao tôi lại biến chị thành vật kích dục?” Nhưng sáng hôm sau, khi chị dậy và cười với tôi như mọi ngày, mùi mồ hôi thoang thoảng từ người chị lại khiến tôi cứng lên lần nữa. Cái vòng lặp bệnh hoạn bắt đầu từ đó.

Những đêm tiếp theo, tôi lén hơn. Tôi chờ chị ngủ say là bò sát lại, mũi dí vào nách chị. Có hôm chị mặc áo ba lỗ rộng, tôi còn dám kéo nhẹ vải ra để ngửi sâu hơn. Mùi ấy ngấm vào não tôi, thành thứ nghiện không thể cai. Tôi sưu tầm cả đồ lót của chị. Những chiếc quần lót chị thay ra sau ca trực, còn ẩm ướt mồ hôi và dịch tiết, tôi giấu trong balo, mang vào toilet thủ dâm. Tôi ngửi, liếm, cọ xát lên mặt, lên thằng cu. Mỗi lần như vậy khoái cảm lại mạnh hơn, nhưng day dứt cũng sâu hơn.

“Tôi không phải con người nữa,” tôi thường nghĩ trong lúc bắn tinh. “Tôi là em trai chị, phải bảo vệ chị chứ sao lại muốn đụ chị thế này?”

Nhưng dục vọng thắng thế. Tôi học giỏi hơn để che đậy. Tôi thi đậu vào trường cấp ba chuyên với điểm số cao ngất. Bố mẹ vui mừng khôn xiết. Họ thưởng cho tôi một khoản tiền khá lớn, cộng với tiền tiết kiệm từ trước. Tôi nói dối là để mua sách và laptop học online, nhưng thực ra tôi đã lên kế hoạch từ lâu.

Tôi lén ra mạng, tìm mua một chiếc camera mini siêu nhỏ, chất lượng cao, có góc quay rộng và truyền hình ảnh về điện thoại. Hàng xách tay, giá cắt cổ nhưng tôi không tiếc. Khi nhận hàng, tay tôi run run. Đây là bước ngoặt. Không còn lén lút ban đêm nữa. Tôi sẽ thấy hết.

Tôi chờ đến một buổi chiều bố mẹ đi chợ xa, chị đang ở bệnh viện. Tôi lắp camera vào nhà vệ sinh. Góc trên tủ gương, ẩn sau khe nhỏ, hướng thẳng vào vòi sen và bồn cầu. Tôi test thử, hình ảnh rõ nét, âm thanh thu tốt. Tim tôi đập như trống. “Từ nay chị thuộc về tôi rồi,” tôi nghĩ, ánh mắt tối sầm.

Đêm hôm đó, chị về nhà muộn hơn thường lệ. Chị kêu mệt, tắm rửa nhanh rồi nằm vật ra giường. Tôi giả vờ học bài, nhưng mắt cứ dán vào điện thoại. Khoảng nửa tiếng sau, chị dậy đi vệ sinh. Tôi kích hoạt camera.

Hình ảnh hiện ra rõ mồn một. Chị cởi quần áo, thân thể đầy đặn hiện ra dưới ánh đèn vàng vọt. Vú chị tròn lẳn, núm hồng hào. Eo thon, mông cong cong. Lông mu đen nhánh, dày. Tôi cứng ngắc ngay lập tức. Thằng cu đau nhức trong quần.

Chị bước vào vòi sen, nước chảy xuống thân thể. Tôi zoom gần, nhìn từng giọt nước lăn trên da chị, hòa lẫn mồ hôi. Chị xoa xà phòng, tay vuốt qua vú, qua bụng, xuống dưới. Tôi thủ dâm ngay lúc đó, mắt không rời màn hình.

Nhưng cao trào thực sự đến sau. Chị tắm xong, lau người, nhưng không mặc đồ ngay. Chị ngồi xuống bồn cầu, tay luồn xuống dưới. Tôi nín thở. Chị bắt đầu xoa hột le. Ngón tay chị di chuyển chậm rãi rồi nhanh dần. Mặt chị đỏ bừng, môi cắn chặt. Tiếng rên kìm nén vang lên qua loa điện thoại, nhỏ nhưng rõ ràng.

“A… uh… mệt quá…” chị thì thầm một mình.

Tôi sững sờ. Chị gái tôi, người tôi luôn nghĩ đoan trang, lại đang thủ dâm trong nhà vệ sinh. Ngón tay chị ngoáy sâu hơn, thân thể run rẩy. Mùi mồ hôi mới toát ra sau khi tắm, tôi tưởng tượng được nó nồng nặc đến mức nào. Tôi vuốt thằng cu điên cuồng, đồng bộ với nhịp tay chị.

Chị lên đỉnh. Thân thể chị giật mạnh, nước từ lồn phun ra một ít, squirt nhẹ. Chị rên lớn hơn, cố kìm nhưng không nổi. “Aaa… ra rồi… sướng…”

Tôi cũng bắn tinh cùng lúc, tinh dịch phun đầy tay. Nhưng tôi không dừng. Tôi xem đi xem lại đoạn video. Mùi mồ hôi của chị trong đầu tôi lúc này hòa lẫn với cảnh vừa rồi. Tội lỗi đè nặng, nhưng khoái cảm thì ngập tràn.

“Tôi đã bán đứng chị rồi,” tôi nghĩ, mắt đỏ hoe. “Từ nay, chị không còn là chị gái nữa. Chị là nguồn cơn thèm khát của tôi. Tôi sẽ quay hết, sẽ ngửi hết, sẽ sở hữu hết.”

Đêm ấy tôi nằm cạnh chị, mũi dí sát nách chị lần nữa. Mùi vẫn còn đó, nồng nặc hơn sau khi chị thủ dâm. Tôi thủ dâm thêm lần nữa, nhẹ nhàng để không đánh thức chị. Trong đầu tôi lúc này chỉ toàn dục vọng đen tối và nỗi day dứt xen lẫn. Tôi biết mình đang đi vào con đường không lối thoát, nhưng tôi không muốn dừng lại.

Sáng hôm sau, chị dậy và cười với tôi như mọi ngày. “Tuấn dậy chưa? Hôm nay học hành chăm chỉ nha.” Chị xoa đầu tôi. Tôi gật đầu, nhưng trong lòng chỉ nghĩ về camera và những đoạn video sẽ còn dài hơn nữa.

Tôi nhớ lại những năm tháng trước đó. Khi tôi mười ba tuổi, chị còn hay ôm tôi ngủ vì nhà chật. Lúc ấy tôi chỉ thấy ấm áp. Nhưng khi cơ thể thay đổi, cái ôm ấy trở thành tra tấn. Tôi nằm trong lòng chị, mặt úp vào ngực, hít mùi da thịt chị. Thằng cu cương cứng ép vào đùi chị. Tôi sợ chị phát hiện nhưng lại không muốn rời ra.

Mỗi lần chị tan ca về, mồ hôi ướt đẫm áo. Tôi lén giặt đồ cho chị chỉ để ngửi. Tôi giấu chiếc áo ngực chị dùng một ngày vào gối, đêm nằm ngửi mà thủ dâm. “Tôi là đồ bệnh hoạn,” tôi tự trách. Nhưng rồi lại tiếp tục.

Sau khi lắp camera, tôi trở nên táo bạo hơn. Tôi chờ chị đi làm là kiểm tra lại góc quay, chỉnh sửa nhỏ. Tôi mua thêm thẻ nhớ lớn. Tôi biết đây là bước đầu tiên dẫn đến vực thẳm, nhưng tôi không thể dừng. Dục vọng như con thú dữ đang gặm nhấm lý trí tôi.

Đêm hôm sau, tôi lại xem. Lần này chị thủ dâm lâu hơn. Chị dùng tay xoa mạnh, ngón tay đút vào lồn, ra vào nhanh. Tiếng nước ướt át vang lên. Chị squirt hai lần, thân thể cong lên, vú rung rung. Tôi xem mà nước dãi chảy ra miệng. “Đụ chị… tôi muốn đụ chị thật…” Tôi thì thầm trong bóng tối.

Tội lỗi và khoái cảm hòa quyện, khiến tôi không phân biệt nổi đâu là đúng sai nữa. Đây chỉ là khởi đầu. Tôi biết tương lai còn đen tối hơn nhiều. Nhưng lúc này, tôi chỉ muốn ngửi mùi chị, xem thân thể chị, và thủ dâm vì chị.

Tôi nằm nghĩ miên man về chị. Về cách chị chăm sóc tôi khi tôi ốm, về nụ cười mệt mỏi của chị mỗi tối, về mùi mồ hôi ấy mà chỉ mình tôi mới thèm khát đến mức điên dại. Tôi tự hỏi bao nhiêu lần nữa tôi sẽ day dứt như thế này trước khi mọi thứ sụp đổ. Nhưng rồi ngón tay tôi lại vô thức mở đoạn video vừa quay, phóng to hình ảnh chị đang cong người lên vì khoái cảm, và thằng cu tôi lại cứng ngắc lần nữa.

Tôi biết rõ mình đang thay đổi. Từ một cậu học sinh giỏi ngoan ngoãn, tôi đang bước vào bóng tối. Và chị, người chị gái mà tôi yêu thương theo cách bệnh hoạn nhất, chính là chìa khóa mở ra cánh cửa ấy.

Tôi không hối hận. Ít nhất là lúc này.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất