Hành trình 7 năm

Em tên là Hoàng, đã 18 năm rồi, một hành trình chơi gái cũng đã đến hồi kết thúc khi em sắp sửa kết hôn.

Suốt 18 năm qua, em đã địt qua rất nhiều cái lồn, mà đến giờ ngồi nghĩ cũng để lại nhiều hoài niệm, có sự nuối tiếc, có sự chấp nhận.

Hôm nay, em sẽ kể về hành trình của 7 năm đầu tiên, cũng là 7 năm tạo lên nhận thức ban đầu trong em về đàn bà và sự dâm đãng của những cái lồn. Mọi chuyện bắt đầu từ lúc em còn nhỏ.

Khi đó em mới học lớp 5, em hay sang nhà cậu Tuấn chơi. Hôm đó khoảng 4 rưỡi chiều, chỉ có mợ Hà ở nhà, cậu Tuấn đi làm chưa về, trong lúc đang chơi với con bé Thảo ở ngoài sân, thì đột nhiên mợ Hà đứng ở bếp vẫy vẫy em.

“Hoàng, vào đây mợ bảo”.

Lúc đó em cũng ngoan ngoãn chạy vào, nghĩ bụng chắc mợ có gì đó cho ăn.

Mà đúng là cho ăn thật, nhưng mà là cho ăn lồn của mợ.

Bây giờ nói thì vậy thôi, chứ lúc đó biết gì đâu.

“hoàng muốn có tiền mua đồ chơi như em Thảo không”?

Mợ nhìn em nhỏ giọng hỏi, tay đột nhiên kéo mặt em áp vào bụng mợ.

Lúc đó em chỉ đứng tới bụng mợ mà thôi, lại vẫn còn ngây thơ, nghĩ mợ quý mình nên ôm mình đó.

“dạ có, mợ cho cháu tiền à?”

Em trả lời nhanh chóng, trong lòng cảm giác chờ đợi.

“ừ đúng rồi. Nhưng con phải làm cho vợ một việc, rồi mợ cho tiền, mà sau này mợ còn cho sang chơi với em Thảo nhiều hơn”.

Nghe tới thế em gật đầu dạ dạ lia lịa. Em hồi bé vốn nhà không khá giả mấy, chẳng có đồ chơi đâu, lại rất thích chơi với bé Thảo, xinh xắn, trắng trẻo, dễ thương, kém em 3 tuổi, và quan trọng là lúc đó bé Thảo có rất nhiều đồ chơi.

Thế rồi đột nhiên mợ Hà đẩy vai em ra, mợ kéo quần mợ xuống, mợ không mặc quần lót, phơi ra một cái lồn đầy tóc đen (lúc đó em nghĩ là tóc), chẳng nhìn thấy gì hết. Thực ra khi đó em đã nghe về lồn của con gái rồi, nhưng chưa thấy bao giờ, chỉ nghĩ nó là chỗ để đái của con gái, nên vừa tò mò vừa sợ, trong lòng tính bỏ chạy, nhưng nghĩ đến sợ mợ giận không cho chơi với bé Thảo nữa nên vẫn đứng lại.

“con bú lồn cho mợ đi”

Mợ ngồi lên thành bếp ga, một chân thả lỏng, một chân co lên thành bếp, một tay mợ chống ra sau để không đổ người, một tay kia mợ kéo nhẹ vạt áo lên bụng.

“con không biết bú”

Tôi ngơ ngác nhìn mợ, ánh mắt thì vẫn nhìn vào cái lồn trước mắt kia, khiếp gì mà lắm tóc vậy chứ.

“cứ bú như con ti vú mẹ con là được”

Nếu mà ti vú mẹ thì em biết, cái đó em rất thích, tối nào cũng đòi dù đã lớn tướng, em không thấy sợ nữa, nhưng cử chỉ còn rụt rè, tiến lại gần, hơi cúi người xuống, lập tức lấy miệng chạm vào lồn mợ. 

Một cái mùi ngai ngái xộc thẳng vào mũi em, e cảm thấy không thích mùi đó, nó không hề thơm như vú mẹ em. Em nhăn mặt nhưng vẫn cố tìm lấy một cái núm nào đó giống như đầu ti để mút, nhưng tìm mãi mà chẳng có.

“để mợ dạy con”

Mợ Hà lấy tay nhấn đầu em sát vào lồn mợ, di chuyển nhẹ đầu em cho miệng em trượt khắp háng mợ.

“con lè lưỡi ra, liếm nhẹ vào lồn mợ đi”

Cái mùi đã khó ngửi rồi lại còn bắt em dùng lưỡi liếm, em lúc đó tính cãi lại không làm, nhưng vừa đưa mắt nhìn lên mợ, đã thấy mợ lườm em. Em sợ quá vội cụp mắt xuống, thè lưỡi ra liếm liếm thử.

Mẹ nó, lồn gì mà có nước dính nháp nháp, dính ra đầy đám tóc rồi, dính cả sang mặt em.

Lưỡi em vừa chạm thứ nước đó đã thấy tanh tanh lạ lạ, kinh lắm muốn nhổ ra ngay, mà mợ Hà cứ lấy tay dí chặt, chẳng tài nào nhổ được.

Thôi thì cứ cố, còn được tiền mua đồ chơi, em liếm ngang dọc một lúc, thì nghe thấy tiếng thở mợ Hà lạ lắm, hình như mợ đang khó thở, thỉnh thoảng còn có chút tiếng ơ ớ  nhỏ nhỏ.

“mợ bị làm sao vậy, con làm mợ bị sao à?”

Em cố hỏi mợ, lời thì không rõ thành tiếng vì lưỡi vẫn đang phải liếm loạn xạ.

Mợ không thèm trả lời, vẫn tiếp tục thở, mợ ngửa đầu về sau, em không thấy được biểu cảm trên mặt mợ, nhưng nghe hơi thở càng ngàng càng loạn hơn, gấp gáp hơn, tiếng ớ ớ thì to hơn lúc nãy.

Em sợ lắm, em sợ mình làm mợ bị bệnh gì. Nhưng không thấy mợ nói dừng lại, nên em vẫn liếm tiếp.

Cảm giác mềm mềm ở lưỡi, nhưng vị thì tanh chua lạ lắm. Nó không giống như lúc ti vú mẹ em chút nào. Nghĩ bụng tối về phải hỏi mẹ xem sao lại như thế.

Hai mợ cháu cứ thế thêm một lúc nữa thì đột nhiên có tiếng xe máy vào nhà, bé Thảo ngoài sân thì hô lên: “a bố về”. Là cậu Tuấn đi làm về đó.

Mợ Hà vội vàng bật dậy, đẩy em ra ngay, mợ kéo vội quần lên chỉnh lại quần áo.

“đi ra ngoài đi con, sáng mai sang mợ cho tiền con nha”.

Mợ vội vã thay đổi cử chỉ, nhưng giọng thì vẫn nhẹ nhàng.

“không được nói chuyện này với ai, không là mợ cấm chơi với bé Thảo đó”.

Mợ đột nhiên gằn mặt lên, nhìn chằm chằm vào em, nhỏ giọng quát dọa em.

Em thấy vậy sợ lắm, tay thì vẫn lau đi thứ nước gì đó dính đầy trên mặt và miệng, đầu thì gật lịa lịa.

Xong một lúc cậu Tuấn dắt bé Thảo vào nhà, thì em chào cậu xong chạy thẳng về nhà.

Trên đường về thì vẫn nghĩ đến biểu cảm của mợ Hà khi nãy, trong lòng còn lo sợ rằng mình đã làm đau mợ.

Vừa chạy tới sân nhà, đã thấy mẹ em quát.

“Chạy vừa thôi, ngã ra giờ”

Em chẳng trả lời mẹ, chạy tọt vào nhà tắm, mở vòi nước rửa mặt xúc miệng.

Cái vị lồn tanh tanh khó chịu quá, em phải súc miệng mãi mới đỡ.

Đến tối ăn cơm, cái dư vị ngai ngái tanh tanh kia làm em chẳng nuốt nổi miếng cơm nào.

“ốm à con”, bố em thấy vậy liền hỏi.

Em bảo không ạ, rồi xin lên nhà học bài.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất