KỶ NGUYÊN BĂNG GIÁ: ĐẾ CHẾ THỜI KHÔNG VÀ TIẾNG KHÓC KHAI SINH GIỮA NGÀY TẬN THẾ
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: KỶ NGUYÊN BĂNG GIÁ: ĐẾ CHẾ THỜI KHÔNG VÀ TIẾNG KHÓC KHAI SINH GIỮA NGÀY TẬN THẾ
Tác Giả: JD
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Lãng mạn, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: Tận thế và Tình dục
Ngày Cập Nhật : 02/07/2026
CHƯƠNG 1: TRỌNG SINH VÀ SỰ QUỲ PHỤC CỦA TÔ HÒA
Tiếng gió đông gào rít bên ngoài lớp kính cường lực ba tầng dày đặc như tiếng hàng vạn linh hồn oán hận đang gào khóc giữa màn đêm. Những bông tuyết khổng lồ bị cuồng phong cuốn lên, va đập liên hồi vào mặt kính, tạo thành từng tiếng “ầm… ầm…” nặng nề như có một con quái vật khổng lồ đang không ngừng đập cửa. Trên màn hình điều khiển trung tâm của căn penthouse, những con số đỏ rực lạnh lẽo hiện lên rõ ràng:
21 tháng 12 năm 2025 – 23 giờ 59 phút.
Trương Dịch đứng lặng trước ô cửa kính sát trần, hai tay khoanh trước ngực. Dáng người cao lớn cùng bờ vai rộng khiến bóng lưng anh giống như một ngọn núi sừng sững giữa màn đêm. Đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh đèn thành phố, nhưng bên trong chỉ còn sự lạnh lùng và bình tĩnh tuyệt đối. Phía dưới, Giang Thành vẫn còn sáng rực như một dải ngân hà dưới mặt đất. Xe cộ nối nhau thành những dòng sáng bất tận, biển quảng cáo điện tử vẫn nhấp nháy, người dân vẫn vô tư tận hưởng những giờ phút cuối cùng của một nền văn minh mà không hề biết chỉ còn chưa đầy một phút nữa, tất cả sẽ biến mất.
Trương Dịch khẽ nhắm mắt. Hình ảnh kiếp trước hiện về rõ ràng như mới xảy ra ngày hôm qua. Anh mở cửa vì lòng tốt, chia sẻ lương thực cho hàng xóm, đổi lại là sự phản bội. Vương Cường cùng đám người tham lam cướp sạch mọi thứ, đánh anh đến kiệt sức rồi ném ra ngoài trời tuyết. Trong cái lạnh thấu xương, anh nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt mình, nghe tiếng cười chế giễu của những kẻ từng được anh cứu giúp, để rồi từng hơi thở cuối cùng hóa thành màn sương trắng tan biến trong gió. Nỗi căm hận ấy đã theo anh đến tận khi trọng sinh. Một tháng trước tận thế, anh bán toàn bộ tài sản, gom được một trăm tỷ nhân dân tệ, biến căn penthouse thành một pháo đài kiên cố với cửa hợp kim dày nửa mét, kính chống đạn nhiều lớp, hệ thống lọc không khí độc lập, nguồn điện hạt nhân mini, kho nước sạch, camera hồng ngoại và hệ thống phòng thủ tự động.
Cùng lúc đó, anh thức tỉnh dị năng Không Gian Vô Hạn — một không gian độc lập nơi thời gian hoàn toàn ngừng trôi. Thực phẩm vừa cất vào vẫn nóng hổi như mới nấu, trái cây luôn tươi mọng, thuốc men và vật tư không bao giờ hư hỏng. Trong suốt một tháng, anh gần như vét sạch mọi siêu thị, kho hàng và nhà máy bằng dị năng ấy, chuẩn bị cho ngày hôm nay. Đồng hồ chuyển sang đúng 0 giờ. Cả thành phố bỗng chìm vào bóng tối. Chỉ trong vài giây, điện lưới quốc gia sụp đổ. Mười phút sau, nhiệt độ lao thẳng xuống âm năm mươi độ C. Gió lạnh biến thành lưỡi dao vô hình cắt nát mọi hy vọng của con người. Tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi rồi nhanh chóng bị bão tuyết nuốt chửng.
Kỷ nguyên băng giá chính thức bắt đầu. Thế nhưng bên trong pháo đài của Trương Dịch, hệ thống sưởi vẫn duy trì nhiệt độ hai mươi sáu độ C. Ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên căn phòng một bầu không khí ấm áp như mùa xuân. Trên chiếc bàn gỗ mun, nồi lẩu cay Tứ Xuyên vẫn sôi ùng ục, mùi hoa tiêu và thịt bò thượng hạng lan tỏa khắp không gian. Anh bình thản gắp một miếng thịt, nhấp một ngụm rượu vang, như thể tận thế bên ngoài chẳng liên quan gì đến mình. Đúng lúc ấy, tiếng cưa máy và búa nện vang lên dữ dội ngoài cửa. Qua màn hình camera, Vương Cường đang điên cuồng đập cửa, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn. Phía sau hắn, Tô Hòa ôm chặt chiếc túi nhỏ trước ngực, toàn thân run rẩy. Mái tóc cô phủ đầy bông tuyết, gương mặt trắng bệch vì giá rét nhưng vẫn giữ được nét dịu dàng vốn có. Trương Dịch chỉ khẽ nhếch môi, đưa tay nhấn một nút trên bảng điều khiển. Hai họng súng tự động từ trần nhà hạ xuống. Tiếng súng vang lên ngắn gọn nhưng dứt khoát. Vương Cường ngã gục ngay trước cửa, máu còn chưa kịp chảy đã đông cứng giữa nền tuyết trắng. Tô Hòa chết lặng. Người đàn ông mà cô từng dựa dẫm phút chốc đã trở thành một thi thể lạnh giá. Trong thế giới này, mọi quy tắc đều sụp đổ. Chỉ còn sự sống và cái chết.
Khi cánh cửa thép hé mở một khe nhỏ, hơi ấm từ bên trong lập tức tràn ra như ánh bình minh giữa mùa đông vô tận. Tô Hòa không còn chút do dự. Cô quỳ xuống, chậm rãi bò qua cánh cửa, nước mắt hòa lẫn những hạt tuyết tan trên gương mặt. Trương Dịch ngồi trên sofa nhìn cô bằng ánh mắt bình thản. Anh ném sang một bộ quần áo sạch sẽ cùng chiếc khăn mềm: “Thay đi.”
Tô Hòa khẽ gật đầu. Sau khi thay bộ đồ khô ráo và cảm nhận hơi ấm dần trở lại với cơ thể, cô vẫn quỳ trước mặt anh, không dám ngẩng đầu. Trương Dịch gắp một miếng thịt bò đặt vào chiếc bát dưới chân cô: “Ăn đi.”
Tô Hòa cầm lấy chiếc bát bằng hai tay run run. Hơi nóng từ thức ăn khiến nước mắt cô lại rơi xuống.
“Cảm ơn… cảm ơn anh đã cứu em.”
Trương Dịch nhìn cô thật lâu.
“Muốn sống trong pháo đài này thì phải tuân theo quy tắc của tôi.”
“Em hiểu. Em sẽ không phản bội anh. Em chỉ mong được ở lại.”
Anh bước đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên. Đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của anh. Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều im lặng. Ngoài cửa sổ, bão tuyết vẫn gào thét dữ dội, còn bên trong căn phòng chỉ còn tiếng hệ thống sưởi khe khẽ vận hành. Trương Dịch khẽ cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn ngắn nhưng ấm áp. Ban đầu Tô Hòa hơi cứng người vì bất ngờ, rồi từ từ khép mắt lại. Nụ hôn ấy không chỉ là sự gần gũi giữa hai con người, mà còn là lời hứa rằng từ giây phút này, họ sẽ cùng nhau đối mặt với một thế giới đã hoàn toàn thay đổi. Khi đôi môi tách ra, Tô Hòa khẽ tựa trán vào vai anh, đôi bàn tay nắm chặt lấy vạt áo như sợ rằng chỉ cần buông ra, cô sẽ lại bị ném trở về màn bão tuyết lạnh lẽo ngoài kia.
“Em sẽ không để anh phải hối hận vì đã cứu em.”
Trương Dịch khẽ đặt tay lên mái tóc cô.
“Vậy thì hãy sống sót.”
Khi ánh đèn vàng trong phòng ngủ mờ dần, chỉ còn lại tiếng gió rít gào điên cuồng ngoài kia như muốn xé toạc lớp kính cường lực, bầu không khí bên trong lại nóng hực đến nghẹt thở. Trương Dịch nhìn Tô Hòa, người vừa tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm trắng muốt nhưng không che hết được những đường cong mướt mát, làn da trắng ngần giờ đây ửng hồng vì hơi ấm và sự thẹn thùng.
Anh không để cô chờ đợi lâu. Trương Dịch tiến tới, một tay nắm chặt lấy gáy cô, kéo mạnh vào một nụ hôn sâu, ngấu nghiến. Lưỡi anh càn quét khoang miệng cô như một kẻ xâm lăng, đòi hỏi sự phục tùng tuyệt đối. Tô Hòa khẽ rên rỉ, đôi tay run rẩy bám chặt vào vai anh, cảm nhận sự nam tính áp đảo đang bao trùm lấy mình.
“Anh… Trương Dịch…”
Anh tách môi ra, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, giọng nói trầm thấp và đầy quyền lực:
“Ở đây, tôi là luật pháp. Em muốn sống, muốn được ăn ngon, muốn được ấm áp… thì cơ thể này chính là cái giá phải trả. Hiểu chưa, con mèo nhỏ?”
Tô Hòa run lên, không phải vì sợ, mà vì một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cô khẽ gật đầu, mái tóc ướt át xõa trên vai. Trương Dịch không chần chừ, anh dứt khoát giật phăng chiếc khăn tắm, để lộ ra toàn bộ cơ thể tuyệt mỹ của cô dưới ánh đèn mờ. Đôi gò bồng đảo căng tròn, đỉnh hồng đào như hai hạt ngọc nhỏ đang run rẩy trước cái nhìn rực lửa của anh.
Anh đẩy cô ngã nhào xuống chiếc giường rộng lớn, phủ lên người cô như một ngọn núi vững chãi. Bàn tay to lớn của Trương Dịch không ngừng nhào nặn đôi gò bồng đào, bóp mạnh khiến chúng biến dạng, rồi dùng lưỡi lướt qua những điểm nhạy cảm, tạo ra những tiếng “chụt chụt” đầy dâm mỹ.
“Ưm… a… nhẹ một chút…”
Tô Hòa cong người, đôi chân thon dài vô thức quấn lấy hông anh.
Trương Dịch bật cười lạnh lùng, bàn tay anh trượt xuống dưới, luồn qua khe mông căng tròn rồi tiến thẳng đến vùng tam giác bí ẩn. Chỉ một lần chạm nhẹ, anh đã cảm nhận được sự ẩm ướt, nóng hổi đang mời gọi.
“Ồ, miệng thì nói sợ, nhưng chỗ này của em lại dâm đãng thế này sao? Nhìn xem, nó đang chảy nước ra để chào đón tôi này.”
Sự thô bạo trong lời nói khiến Tô Hòa vừa xấu hổ vừa hưng phấn. Cô hổn hển, gương mặt đỏ bừng:
“Em… em không có… ah!”
Tiếng hét khẽ vang lên khi Trương Dịch bất ngờ tách rộng hai chân cô, phơi bày toàn bộ sự riêng tư nhất trước mắt anh. Anh không vội vã, mà dùng ngón tay thon dài trêu chọc hạt mầm nhỏ xíu đang rung rinh, rồi từ từ xâm nhập.
“Nhìn tôi này, Hòa. Nhìn xem ai đang làm em sướng. Ai là người cho em sự sống trong cái địa ngục băng giá này?”
“Là anh… Trương Dịch… làm ơn… em muốn anh…”
Không để cô chờ đợi thêm, Trương Dịch giải phóng con quái vật cứng nóng của mình, một cú thúc mạnh mẽ và dứt khoát đâm sâu vào tận cùng tử cung.
“Aaaa!” Tô Hòa ưỡn người, đôi mắt trợn ngược vì khoái cảm quá lớn đột ngột ập đến. Cảm giác bị lấp đầy, bị chiếm hữu hoàn toàn khiến cô run rẩy kịch liệt.
Trương Dịch bắt đầu những cú nện thô bạo và dồn dập. Tiếng thịt va chạm “chát chát” vang lên liên hồi, át cả tiếng gió gào ngoài cửa sổ. Mỗi lần thúc sâu, anh lại gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng:
“Đúng rồi, cứ khóc đi, cứ rên rỉ tên tôi đi! Em là của tôi, từng tấc thịt, từng hơi thở của em đều thuộc về tôi! Nói cho tôi biết, em cảm thấy thế nào khi bị tôi đâm nát bên trong?”
“Sướng… em sướng quá… anh đâm mạnh nữa đi… lấp đầy em… làm ơn hãy thao chết em đi!” Tô Hòa hoàn toàn mất lý trí, cô gào lên trong sự cực lạc, đôi tay cào sâu vào lưng anh, tạo thành những vết đỏ rực.
Căn phòng tràn ngập mùi hương nồng nàn của tình dục và sự chiếm hữu. Trương Dịch như một con thú hoang, không ngừng tấn công vào điểm G của cô, khiến Tô Hòa liên tục đạt cực khoái, cơ thể cô co giật từng đợt, nước dâm bắn ra tung tóe, hòa quyện cùng tinh dịch nóng hổi khi anh gầm lên một tiếng cuối cùng và phóng thích toàn bộ vào sâu trong lòng cô.
Họ nằm đó, hơi thở dồn dập quấn quýt lấy nhau. Ngoài kia, thế giới đang chết dần trong băng giá, nhưng trong căn phòng này, một ngọn lửa dục vọng vừa mới được thắp lên, đánh dấu sự khởi đầu của một đế chế mà ở đó, sự phục tùng và khoái lạc là liều thuốc duy nhất để chống lại sự tuyệt vọng.