Vì Nợ Nần, Tôi Đã Bán Vợ, Làm Nô Lệ Cho Phú Ông
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vì Nợ Nần, Tôi Đã Bán Vợ, Làm Nô Lệ Cho Phú Ông
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạn vợ, bạo dâm, cưỡng hiếp, dark erotica, đi vệ sinh ngoài trời, dog play, ép sủa như chó, gangbang, lạm dụng gia đình, mindbreak, nô lệ, ntr, phá hủy tinh thần, public, sỉ nhục, sỉ nhục công khai, tra tấn tâm lý, vo dam
Ngày Cập Nhật : 21/06/2026
Trong một thị trấn nhỏ hẻo lánh, người đàn ông tên Tuấn vì nợ nần nhiều nên đã bán vợ mình cho Phú Hộ nhà họ Năm, với giá bảy mươi triệu đồng.
Hắn nghĩ rằng, bằng cách bỏ trốn giữa đêm, mình có thể chôn vùi tội lỗi và bắt đầu lại một cuộc đời mới.
Nhưng khi hắn lén lút quay về sau những ngày tháng dày vò bởi lương tâm, những gì hắn chứng kiến không phải là sự tha thứ, mà là một bi kịch man rợ hơn bất kỳ cơn ác mộng nào hắn từng tưởng tượng.
Vợ hắn — người phụ nữ từng là niềm tự hào của hắn — bị lột sạch, xích sắt siết chặt cổ, bị dắt đi giữa ban ngày với tiếng mõ và tiếng trống rách.
Hắn nhìn vợ mình quỳ lạy trước đền thờ, bị ép gọi “Bố” với ông già nhà họ Năm, rồi bị dẫn ra giữa chợ đông đúc, nơi hàng trăm ánh mắt đang chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng của sự nhục nhã tột cùng.
Khi mọi thứ đã mất, khi cả linh hồn cũng bị vắt kiệt, thì ngay cả cái quyền được giữ lại chút thể diện cuối cùng cũng bị tước đi một cách tàn nhẫn nhất.
—-
Chị Hạnh trở mình trong giấc ngủ chập chờn, những mảnh vụn của cơn mơ hỗn loạn vẫn còn vương vấn.
Tay cô vô thức sờ sang bên cạnh, tìm kiếm hơi ấm quen thuộc, nhưng ngón tay chỉ chạm phải khoảng không lạnh lẽo của tấm chiếu đã nguội.
Cô giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra trong căn phòng mờ mờ, nơi ánh đèn vàng vọt từ ngoài trời lọt qua khe cửa gỗ mỏng manh.
Một nỗi xúc cảm phức tạp, khó gọi tên, lướt qua khuôn mặt còn đầy mệt mỏi.
Cô đưa bàn tay thon dài, mặt không chút biểu cảm, lau đi vệt dịch nhờn đục dính nhầy trên gốc đùi — nơi vẫn còn lưu lại dấu vết của đêm qua.
Rồi cô khẽ khạc một tiếng khinh bỉ vào khoảng không, như muốn tống khứ đi thứ gì đó không thể nhìn thấy được.
Cô quay đầu. Trên bàn gỗ cũ kỹ, mấy tờ tiền năm trăm nghìn đồng bị ép phẳng phiu nằm đó, lặng lẽ như những nhân chứng không lời.
Cô bước lại gần, một tay cầm lấy đống tiền định nhét sâu vào ngăn kéo, thì một mảnh giấy nhỏ bị kẹp dưới đáy tờ tiền, rơi xuống sàn nhà.
Cô đứng im thin thít. Ngẩng đầu, ánh mắt như muốn xuyên thủng cánh cửa gỗ khép chặt, nhìn ra phía ngoài nơi bóng lưng của người đàn ông đã vội vã bỏ chạy trong đêm khuya.
Lâu sau, một tiếng thở dài gần như không thành tiếng thoát ra từ khóe môi.
Cô nhặt mảnh giấy lên, cất giữ cùng với tiền vào tận đáy ngăn kéo, như chôn vùi đi một bí mật không thể nói thành lời.
Sau khi trở về cái gọi là nhà, những ngày tháng của tôi không có lấy một khoảnh khắc yên ổn.
Linh hồn như bị ai đó dùng bàn tay thô bạo xé toạc ra, rút mất nửa phần, để lại một khoảng trống khổng lồ đang rỉ ra mủ và máu không ngừng.
Ban ngày tôi dùng lao động nặng nhọc để tê liệt bản thân, để những cơn đau nhức cơ thể át đi được phần nào nỗi đau trong đầu.
Nhưng mỗi khi màn đêm buông xuống, nỗi nhớ da diết cùng cảm giác tội lỗi lại như thủy triều dâng lên, nuốt chửng tôi trong bóng tối.
Vô số lần tôi cầm chiếc điện thoại cũ kỹ, ngón tay run run bấm số quán trọ.
Đầu ngón tay lơ lửng trên con số cuối cùng, rồi lại buông xuống.
Tôi sợ. Sợ nghe tin về cô ấy. Cũng nghe cô ấy trách móc tôi.
Nhưng sợ nhất là nghe thấy tiếng khóc của cô ấy — tiếng khóc đủ để xé nát trái tim tôi thành trăm mảnh.
Cho đến ngày người đưa thư nhét một phong bì giấy vào tay.
Phía sau phong bì là địa chỉ quen thuộc, viết nguệch ngoạc nhưng rõ ràng chính là quán trọ ở thị trấn tôi đã bỏ chạy.
Tim tôi thắt lại, như bị bàn tay vô hình nắm chặt đến mức không thở nổi.
Tôi ngẩn ra nửa ngày. Cuối cùng cũng làm ra hành động dũng cảm nhất đời mình, dùng bàn tay run rẩy không thành hình, xé lá thư ra.
Trong thư là những nét chữ cũng không mấy ngay ngắn. Từng nét như dao khắc vào tim.
Anh Tuấn:
Hôm anh đi, tôi thấy tiền trên bàn và mảnh giấy đó, hiểu rằng anh chưa thực sự buông bỏ cô ấy.
Ngày cô ấy mất tích, giữa trưa, một chiếc xe cũ kỹ ù ù lao vào sân.
Ba người đàn ông xông vào nhà, lôi cô ấy từ trên giường ra trong tình trạng trần truồng, như kéo một con vật, rồi nhét vào thùng xe chở đi.
Sau đó anh đi. Anh vừa bước chân khỏi thị trấn, cô ấy lại bị người nhà ông Năm đưa về.
Những chuyện sau này tôi nghe lóm bóm từ miệng người khác.
Họ nói sân nhà ông Năm ban ngày là chuồng súc vật, ban đêm là lò mổ.
Ban đầu cô ấy còn khóc, còn van xin. Sau cổ họng khản đặc, nước mắt chảy cạn, chỉ còn lại sự phục tùng vô cảm.
Ban ngày cô ấy phải quỳ như chó bên giường, cởi sạch sẽ chờ đợi.
Ai vào nhà thì cô ấy chủ động nằm ra, há chân há miệng, sợ chậm trễ là sẽ nhận lấy một trận đòn đau đớn.
Tôi nghe nói lần tàn nhẫn nhất, họ trói cô ấy vào ghế dài trong sân.
Ba anh em như chia nhau miếng thịt sống, đồng thời chiếm hữu cơ thể cô ấy.
Một người phía trước, một người phía sau, người kia bịt hết khả năng kêu cứu (cho bú cặc).
Nghe nói sau ngày đó, ánh mắt cô ấy đã chết hoàn toàn, không còn sáng lên được nữa.
Anh Tuấn, tin tức không nhiều nhưng khá thảm. Những gì tôi dò hỏi được chỉ có thế, còn lại anh tự nghĩ lấy.
Mỗi chữ trong thư hóa thành những con dao, cắt nát tôi rồi kéo tôi trở về nơi cơn ác mộng bắt đầu.
Trong sân nhà ông Năm, im lặng như chết.
Anh cả Tùng dựa lưng vào ghế, rít tẩu thuốc lào, khói đặc mù mịt che khuất khuôn mặt dữ tợn.
Anh ta nhìn căn nhà trống trải, cười lạnh:
“Thằng đó nó chạy rồi.”
Anh hai Dũng gãi cằm, cười hì hì lộ hàm răng vàng khè:
“Chạy thì tốt, khỏi vướng chân vướng tay.”
Anh ba Bình xắn tay áo lên, ánh mắt hung hãn như sói đói mấy ngày:
“Người đâu? Lôi con đàn bà đó về đây! Hai ngày nay chưa được nếm mùi, toàn thân khó chịu quá!”
Chẳng bao lâu, ngoài cổng sân vang lên tiếng máy nổ “cóc cóc cóc”.
Một chiếc xe tải cũ kỹ chạy vào. ba anh em nhà ông Năm như cá mập ngửi thấy mùi máu, lao mạnh lên xe.
Cô ấy thấy đám đàn ông hung dữ, thân thể giật mạnh, cố co mình vào góc.
Nhưng những bàn tay to khỏe như kìm sắt lập tức nắm chặt, kéo mạnh cả người từ trên xe xuống.
“Đừng, đừng!”
Cô ấy vừa vô vọng đưa tay che mình, vừa phát ra tiếng khóc khàn khàn, nước mắt trào ra.
Anh ba Bình cho một cái tát, sau đó mở tay cô ấy ra, cười dữ tợn:
“Con đĩ, dạng phô dâm trông mới dâm đãng, ai cho phép che?”
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.