Mùi em gái

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mùi em gái

Ngày Cập Nhật : 16/06/2026

Chương 1: Mưa và Những Ánh Nhìn

Nhà trọ của Thành nằm ở một con ngõ nhỏ cuối phố Kim Mã, Hà Nội. Căn phòng tầng hai chỉ vỏn vẹn hơn hai mươi mét vuông, có một phòng ngủ chính với giường tầng đôi cũ kỹ, một góc bếp nhỏ xíu kê sát cửa sổ, và phòng khách kiêm chỗ học bài của Thư là cái bàn gỗ kê giữa nhà. Mùa hè năm nay nóng bức và mưa nhiều hơn mọi khi. Thành hai mươi mốt tuổi, đang nghỉ hè từ trường đại học, làm thêm vài ca tối ở quán cà phê gần đó. Còn Minh Thư, em gái mười tám tuổi, vừa thi tốt nghiệp THPT xong, đang ở tạm với anh để ôn thi đại học đợt hai. Bố mẹ ở quê gửi tiền ăn học cho hai anh em, dặn dò “anh chị phải ở với nhau cho yên tâm”.

Thành và Thư từ nhỏ đã rất thân, nhưng cũng hay cãi nhau chí chóe. Tính Thành tinh nghịch, hay trêu em gái, miệng lưỡi sắc bén. Thư thì ngang bướng, hay cãi lại, nhưng cuối cùng vẫn nghe lời anh. Hai đứa hay gọi nhau bằng biệt danh: Thành gọi Thư là “em bé mập”, dù Thư từ năm lớp mười đã thon gọn và cao ráo hơn trước rất nhiều. Thư gọi anh là “anh đồ lười biếng”, vì Thành hay nằm dài trên giường lướt điện thoại thay vì dọn dẹp nhà cửa.

Sáng hôm ấy, mưa rơi từ sớm. Thành thức dậy lúc chín giờ, mặc cái áo thun cũ và quần short, bước ra phòng khách thì thấy Thư đã ngồi học từ sớm. Em gái mặc áo phông trắng rộng thùng thình và quần legging đen bó sát. Tóc dài buộc cao, vài sợi tóc rơi xuống vai. Thư đang cúi đầu ghi chép, bút chì kêu lách cách trên giấy. Thành đứng dựa cửa, cười nhạt:

— Này em bé, học từ mấy giờ rồi mà mặt mày xanh lè thế? Hay là đêm qua lại thức khuya lướt TikTok hả?

Thư ngẩng lên, nhăn mặt:

— Anh đừng có nói linh tinh. Em ngủ sớm chứ. Anh thì ngủ đến tận giờ này, lười biếng đúng nghĩa. Bếp còn bẩn từ tối qua, anh định để em rửa luôn hả?

Thành cười toe toét, bước lại gần, rũ tóc Thư một cái:

— Ủa, em gái anh mà không rửa thì ai rửa? Hay anh rửa cho, nhưng anh đòi công: em phải nấu cơm trưa cho anh một bữa thật ngon.

— Trời ơi anh Thành! — Thư đánh tay anh ra, giọng nửa đùa nửa thật — Anh toàn lợi dụng em. Đêm qua anh còn ăn hết phần cá kho của em nữa kìa. Đồ tham ăn!

Hai anh em cãi nhau lăng nhăng một lúc, tiếng cười nói vang lên trong căn phòng nhỏ. Thư đứng dậy, cao hơn trước rất nhiều, vai thon, eo nhỏ nhắn. Thành thoáng nhận ra em gái mình đã lớn thật sự, không còn là đứa bé con ngày nào nữa. Nhưng anh chỉ lắc đầu, tự nhủ “đó là em gái mình mà”.

Trưa hôm đó, mưa tạnh. Thư bảo sẽ ra ngoài mua đồ ăn và sách ôn thêm. Thành nằm trên giường lướt điện thoại, dặn:

— Đi nhanh về, mưa lại có thể rơi đấy. Đừng có lề mề như mọi khi.

Thư hừ một tiếng, mặc áo khoác mỏng, xách túi ra cửa. Thành nằm nghe tiếng chân em gái khuất dần ở cầu thang.

Khoảng hơn một tiếng sau, Thành đang chợp mắt thì nghe tiếng cửa mở mạnh. Thư xộc vào, người ướt sũng từ đầu đến chân. Mưa lớn bất chợt đổ xuống khi em đang trên đường về. Áo phông trắng dính sát lấy người, lộ rõ đường cong của bộ ngực đang phát triển, hai đầu vú nổi rõ qua lớp vải mỏng ướt. Quần legging đen cũng dính chặt vào đôi chân dài, tôn lên đường cong mông và đùi. Tóc Thư xõa xuống vai, nước chảy ròng ròng. Em gái run run, ôm chặt túi sách vào ngực, mặt đỏ bừng vì lạnh và xấu hổ.

— Anh ơi… mưa to quá… — Thư nói, giọng run run.

Thành ngồi bật dậy trên giường tầng dưới. Anh nhìn em gái đứng giữa phòng, tim anh đột nhiên đập nhanh hơn bình thường. Cái nhìn của anh vô thức dừng lại ở chỗ áo ướt dính sát, lộ rõ hình dáng hai bầu ngực tròn đầy, eo thon nhỏ, và đường cong hông. Thư không mặc áo ngực vì trời nóng, nên mọi đường nét đều hiện rõ qua lớp vải mỏng tanh. Thành nuốt nước bọt, cảm giác lạ lùng dâng lên trong bụng. Anh chưa bao giờ nhìn em gái mình theo cách này. Trước kia, Thư chỉ là “em bé”, đứa trẻ con hay cãi nhau với anh. Bây giờ… anh thấy em gái mình… xinh đẹp một cách khác lạ. Giọng nói của Thành khàn khàn hơn bình thường:

— Mau vào tắm đi em. Tao… anh lấy khăn cho. Đừng có đứng đó run nữa.

Thư gật đầu, vội vàng chạy vào phòng tắm nhỏ xíu ở góc nhà. Cửa phòng tắm chỉ là tấm rèm mỏng. Thành ngồi im trên giường, tai nghe tiếng nước chảy xối xả. Anh không tài nào tập trung được. Hình ảnh Thư ướt sũng lúc nãy cứ lặp lại trong đầu. Anh tự nhủ: “Đừng có nghĩ linh tinh. Đó là em gái mày. Em gái ruột thịt.” Nhưng cơ thể anh lại phản bội. Anh cảm thấy hơi nóng lan tỏa, và một phần nào đó trong người anh đang căng cứng một cách không kiểm soát.

Thành đứng dậy, đi lại gần cửa phòng tắm. Rèm cửa có một khe nhỏ. Anh không chủ đích nhìn, nhưng ánh mắt anh lại vô thức liếc qua. Qua khe rèm, anh thấy bóng dáng em gái mình đang đứng dưới vòi sen. Nước chảy qua da thịt trắng hồng, tóc ướt dính lưng. Thư đang xoa xà phòng lên người, tay vuốt qua vai, qua ngực… Thành thấy rõ đường cong của bộ ngực, eo thon, và đôi mông tròn đầy. Anh vội vàng quay người đi, tim đập thình thịch. Anh tự vỗ vào má mình: “Thành, mày điên rồi hả? Đó là Thư! Em gái mày!”

Nhưng anh không thể không nghĩ. Anh nhớ lại những lần hai anh em hay trêu chọc nhau. Hồi tháng trước, Thư mặc cái váy ngắn đi chơi với bạn, Thành còn trêu “em bé mập giờ thành em bé xinh rồi kìa”. Thư đỏ mặt đánh anh một cái. Bây giờ, anh mới nhận ra em gái mình đã thực sự xinh đẹp, quyến rũ theo cách khiến anh không dám thừa nhận.

Thư tắm xong, mặc áo thun rộng và quần short cotton ngắn cũ của anh (vì đồ em gái ướt hết). Em gái bước ra, tóc vẫn còn ướt, má hồng hào vì hơi nước nóng. Thành ngồi ở bàn, giả vờ lướt điện thoại. Thư ngồi xuống ghế đối diện, cười toe toét:

— Anh ơi, em xin lỗi vì làm ướt hết sàn nhà. Mai em lau cho. Hôm nay anh nấu cơm nhé? Em mệt quá.

Thành ngẩng lên, cố giữ giọng bình thường:

— Ủa, hôm nay em xin lỗi anh hả? Lạ nhỉ. Hay là em định lợi dụng anh để anh nấu cơm? Đồ lười biếng.

Thư cười khúc khích, ném cái khăn lau vào mặt anh:

— Anh đồ xấu tính! Em xin lỗi thật mà. Mưa to quá, em chạy không kịp. May mà anh ở nhà, chứ không thì em phải đứng ngoài hiên ướt như chuột.

Hai anh em lại cãi nhau vui vẻ một lúc. Nhưng Thành nhận ra mình đang nhìn Thư nhiều hơn bình thường. Khi Thư cúi xuống nhặt cái gì dưới sàn, cổ áo rộng xỏa ra, anh thoáng thấy đường cong ngực trắng hồng. Khi Thư vươn người lấy sách trên kệ cao, áo thun bị kéo lên, lộ ra một khoảng eo trắng mịn. Mỗi chi tiết nhỏ bé ấy đều khiến anh thấy tim mình loạn nhịp. Anh cố gắng quay đi, nhưng mắt anh lại bị hút về phía em gái.

Buổi tối, hai anh em ngồi ăn cơm tự nấu. Thành nấu canh chua cá lóc, Thư trêu:

— Anh nấu ngon đấy, nhưng canh hơi mặn. Hay là anh đang nghĩ gì mà lơ đãng hả?

Thành cười gượng:

— Nghĩ gì chứ? Nghĩ em bé mập nhà tao học hành có tiến bộ không. Mai mốt đỗ đại học thì anh phải đi làm thêm nhiều hơn để lo cho em.

Thư đỏ mặt, nhưng cười toe toét:

— Anh lo cho em nhiều quá rồi. Em biết ơn anh lắm. Nhưng anh đừng có gọi em là em bé mập nữa nhé, em không mập đâu.

Thành nhìn em gái, giọng hạ thấp:

— Ừ… em không mập nữa. Em… lớn rồi.

Thư ngẩng lên, nhìn anh lạ lùng:

— Anh nói gì vậy? Sao hôm nay anh lạ thế?

Thành lắc đầu, cười:

— Không có gì. Ăn đi, cơm nguội rồi.

Ăn xong, Thư ngồi học bài đến khuya. Thành nằm trên giường tầng dưới, cố ngủ nhưng không được. Anh nghe tiếng bút chì của em gái lách cách, tiếng thở dài khi gặp bài khó. Ánh đèn bàn chiếu lên khuôn mặt Thư, làm da em sáng hồng. Thành nằm ngửa, tay ôm gối, nghĩ ngợi lung tung. Hình ảnh em gái ướt sũng hôm nay cứ hiện về. Anh nhớ rõ từng chi tiết: cách nước chảy qua ngực, qua eo, qua đùi. Anh cảm thấy mình đang có những suy nghĩ không nên có với em gái ruột thịt. Anh tự trách bản thân, nhưng đồng thời lại không thể dập tắt được cảm giác ấy.

Khoảng một giờ sáng, Thư tắt đèn, trèo lên giường tầng trên. Nhà trọ nhỏ nên giường tầng đôi chỉ cách nhau bằng một tấm ván mỏng. Thành nằm im thin thít, nghe tiếng em gái thở đều. Nhưng anh không ngủ được. Anh tưởng tượng em gái đang nằm trên giường tầng trên, mặc đồ ngủ mỏng manh, da thịt trắng hồng… Anh cảm thấy phần dưới cơ thể mình căng cứng. Anh cắn chặt môi, tự nhủ: “Không được. Không được nghĩ về em gái mình như vậy.” Anh lăn qua lăn lại, cố dẹp bỏ ý nghĩ. Nhưng càng cố, càng nhớ rõ hơn.

Sáng hôm sau, Thành dậy sớm hơn thường lệ. Anh ra bếp pha cà phê, cố tập trung vào công việc. Thư thức dậy muộn hơn, mặc cái áo phông rộng và quần short ngắn, bước ra với mái tóc xõa rối. Em gái yawn dài, kéo áo lên một chút, lộ ra khoảng eo trắng mịn. Thành liếc nhìn, tim lại đập nhanh. Anh quay người đi, giọng hơi gay gắt hơn bình thường:

— Này, em định ăn gì sáng? Anh đi mua bánh mì cho.

Thư ngạc nhiên vì giọng anh:

— Sao anh hôm nay lạ thế? Hay là anh ngủ không ngon? Hay là… anh đang giận em gì hả?

Thành cười gượng:

— Không có gì. Anh chỉ mệt thôi. Đi mua bánh mì đây.

Khi anh ra ngoài, anh đứng ở hiên một lúc, hít thở không khí mát. Anh tự nói với bản thân: “Thành, mày phải kiềm chế. Đó là em gái mày. Em gái mày đang ở đây để ôn thi, bố mẹ tin tưởng mày lo cho em. Mày không được có những suy nghĩ bẩn thỉu như vậy.” Nhưng sâu thẳm trong anh, anh biết mình đang bắt đầu chú ý đến em gái nhiều hơn bao giờ hết. Mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười, mỗi đường cong của cơ thể Thư đều khiến anh thấy khó chịu một cách lạ lùng – không phải khó chịu vì ghét, mà là vì muốn gần hơn, muốn chạm vào.

Những ngày tiếp theo, Thành càng cố kiềm chế, càng thấy mình để ý nhiều hơn. Khi Thư thay đồ sau khi tắm, anh cố tình ra ngoài, nhưng lại vô tình nhìn thấy qua khe cửa. Khi Thư ngủ trưa, áo bị kéo lên lộ eo, anh lại liếc nhìn. Khi hai anh em cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt – như ai quên tắt đèn, ai để bát bẩn – Thành lại thấy mình nhìn em gái lâu hơn, và giọng nói anh trở nên khàn khàn hơn.

Một buổi chiều mưa nữa, Thư đang ngồi học, mặc áo sơ mi mỏng và quần short. Anh Thành ngồi đối diện, giả vờ đọc sách. Nhưng mắt anh cứ lén nhìn em gái. Khi Thư cúi xuống ghi chép, cổ áo xỏa ra, anh thấy rõ đường cong ngực trắng hồng. Anh nuốt nước bọt, tay siết chặt quyển sách. Thư ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh:

— Anh nhìn em làm gì vậy? Có gì lạ trên mặt em hả?

Thành vội vàng quay đi, cười gượng:

— Không có gì. Anh chỉ… nghĩ em học chăm quá. Giỏi đấy.

Thư cười toe toét, không nghi ngờ gì:

— Anh khen em à? Lạ nhỉ. Hay là anh định lợi dụng em để em nấu cơm cho anh?

Hai anh em lại cười đùa như mọi khi. Nhưng trong lòng Thành, anh biết mọi thứ đã thay đổi. Anh không còn nhìn em gái mình như trước nữa. Anh bắt đầu thấy em gái mình là một người phụ nữ – xinh đẹp, quyến rũ, và đang ở rất gần anh. Anh biết mình đang đi trên một lằn ranh nguy hiểm. Nhưng anh chưa dám vượt qua. Anh chỉ lén nhìn, lén nghĩ, và cố gắng kiềm chế từng ngày.

Đêm ấy, khi Thư đã ngủ say trên giường tầng trên, Thành nằm ngửa, nhìn lên trần nhà. Anh thì thầm với bản thân: “Chỉ là nhìn thôi. Chỉ là nghĩ thôi. Mày sẽ không làm gì cả. Em gái mày đáng được anh trai che chở, chứ không phải… những thứ bẩn thỉu này.” Nhưng anh biết, cảm giác ấy đang lớn dần mỗi ngày. Và anh không biết mình có thể kiềm chế được bao lâu nữa.

Mưa ngoài hiên vẫn rơi lộp độp. Trong căn phòng nhỏ, hai anh em nằm cách nhau chỉ một tấm ván mỏng. Thành nhắm mắt, nhưng hình ảnh em gái ướt sũng hôm ấy vẫn hiện về rõ nét. Anh biết, đây chỉ là chương đầu tiên. Những gì sắp xảy ra sau này… anh không dám đoán trước.

4 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất