Chị dâu nữ giám đốc xinh đẹp

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chị dâu nữ giám đốc xinh đẹp

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/06/2026

CHƯƠNG 1: SỨC HÚT TỪ NGƯỜI PHỤ NỮ TRƯỞNG THÀNH

Tôi năm nay hai mươi ba tuổi, vừa tốt nghiệp đại học và thuận lợi bước chân vào một công ty xuất nhập khẩu có tiếng với vị trí nhân viên kinh doanh mới. Với chiều cao 1m73, gương mặt được thừa hưởng những nét đẹp nhất của cả bố lẫn mẹ, cộng thêm cái miệng dẻo kẹo, tôi chưa bao giờ gặp khó khăn trong việc thu hút phái đẹp. Những cô nàng bằng tuổi, hay mấy em khóa dưới ngây thơ, tôi chỉ cần tốn vài ba câu đường mật là họ đã đổ đốn. Nhưng chính sự dễ dàng đó lại làm tôi nhanh chóng chán chường. Những trò nũng nịu trẻ con, những cái hờn dỗi vô cớ của mấy cô gái trẻ không còn làm tôi thấy hứng thú nữa.

Thứ tôi khao khát hiện tại là một thử thách thực sự. Một người phụ nữ trưởng thành, chín mọng và đầy bí ẩn.

Và người phụ nữ ấy, trớ trêu thay, lại chính là chị Vân – chị dâu tôi, vợ của anh hai.

Chị Vân năm nay đã ba mươi lăm tuổi, cái tuổi mà người ta thường nghĩ phụ nữ sẽ bắt đầu xuống sắc, nhất là khi chị đã là mẹ của hai đứa nhỏ. Nhưng đối với chị Vân, thời gian dường như đã lãng quên chị, hoặc có chăng, nó chỉ làm chị thêm phần mặn mà, rực rỡ. Chị hiện đang là Giám đốc điều hành của một chuỗi thời trang có tiếng, một người phụ nữ thành đạt chính hiệu.

Tôi dọn về ở chung nhà với vợ chồng anh hai để tiện đi làm cho gần công ty. Và đó cũng là lúc “sự tra tấn ngọt ngào” của tôi bắt đầu.

Chiều chủ nhật, anh hai tôi đi tiếp khách bên ngoài chưa về. Tôi đang ngồi ở phòng khách xem tivi thì nghe tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống. Là chị Vân. Chị mặc một chiếc quần short jeans ngắn phối với chiếc áo hai dây màu trắng đơn giản ở nhà.

Mỗi bước đi của chị khiến tôi không thể rời mắt. Chị Vân cao 1m68, nước da trắng hồng mịn màng nổi bật dưới ánh đèn. Gương mặt chị thanh tú, đôi mắt đen long lanh đa tình ẩn dưới hàng lông mi cong dài lá liễu. Nhưng điều khiến gã đàn ông trong tôi sục sôi chính là thân hình nóng bỏng với số đo ba vòng cực chuẩn: 90 – 64 – 92. Chị đi qua phòng khách, đôi chân dài miên man và bờ mông cong gợi cảm lay động theo từng nhịp bước. Đặc biệt là vòng một cao vút, săn chắc không hề có dấu hiệu chảy xệ của bà mẹ hai con, cứ nẩy tưng tưng nhẹ nhàng sau lớp áo mỏng mỗi khi chị di chuyển.

Tôi khẽ nuốt nước bọt, cổ họng bỗng chốc khô khốc.

“Hùng, em xem tivi à? Có đói không, lát anh hai về chị nấu cơm luôn một thể?” – Chị Vân vừa mở tủ lạnh lấy nước, vừa quay sang hỏi tôi, giọng nói ngọt ngào, dịu dàng của người phụ nữ gốc Hà Thành.

Tôi thu lại ánh mắt tham lam của mình, nở một nụ cười chuẩn bài “cậu em trai ngoan ngoãn”:

“Dạ, em chưa đói lắm đâu chị dâu. Mà chị dâu ơi…”

“Sao em?” – Chị cầm ly nước đi về phía sô pha, ngồi xuống cách tôi một khoảng vừa phải. Hương nước hoa Chanel thoang thoảng từ người chị bay sang, kích thích khứu giác của tôi.

“Anh hai thật là có phúc mới cưới được chị. Chị nhìn thế này, ra đường bảo là chị gái em người ta cũng tin sái cổ, chứ ai nghĩ là chị dâu đã hai con.” – Tôi nửa đùa nửa thật, ánh mắt chăm chú nhìn thẳng vào mắt chị.

Chị Vân nghe vậy thì hơi sững lại một chút, rồi bật cười, đôi mắt đa tình khẽ chớp:

“Cái cậu này, mới đi làm có mấy ngày mà cái miệng dẻo thế không biết. Khéo mà lừa được khối em trên công ty rồi ấy chứ.”

“Em nói thật mà.” – Tôi nhích người lại gần một chút, giọng hạ thấp xuống đầy trầm ấm – “Mấy cô gái trẻ bây giờ nhìn chán lắm, chẳng ai có được nét mặn mà, cuốn hút như chị đâu.”

Chị Vân thoáng chút bối rối trước ánh mắt quá đỗi trực diện của tôi. Chị né tránh cái nhìn ấy bằng cách đứng dậy, khẽ chỉnh lại vạt áo:

“Thôi, không đùa với cậu nữa. Chị vào chuẩn bị bữa tối đây.”

Nhìn bóng lưng thon thả với chiếc eo nhỏ nhắn và vòng ba nảy nở của chị khuất sau gian bếp, tôi khẽ mỉm cười. Sự bối rối vừa rồi của chị chính là tín hiệu. Chị dâu à, trò chơi này, em bắt đầu thấy thú vị rồi đấy.

CHƯƠNG 2: SỰ TÌNH CỜ Ở CHỐN CÔNG SỞ

Một tuần sau đó, cuộc sống của chúng tôi vẫn trôi qua bình yên dưới một mái nhà. Tôi duy trì sự quan tâm chừng mực của một người em chồng ngoan ngoãn, thỉnh thoảng lại giúp chị xách đồ, dọn dẹp, hoặc khen ngợi một món ăn chị nấu. Chị Vân đối với tôi rất tốt, sự quan tâm của chị thuần túy là tình cảm gia đình, nhưng tôi biết, những lời khen “vô tình” của tôi về nhan sắc của chị đã bắt đầu để lại chút ấn tượng.

Thứ hai đầu tuần, tôi có buổi gặp khách hàng lớn tại một nhà hàng sang trọng trung tâm quận 1. Sau khi chốt xong hợp đồng, tôi tiễn khách ra sảnh thì bất ngờ bắt gặp một dáng người quen thuộc đang bước vào từ cửa VIP.

Là chị Vân.

Hôm nay chị đi gặp đối tác. Khác hẳn với hình ảnh giản dị, gợi cảm ở nhà, chị Vân trong bộ đồ công sở khiến tôi hoàn toàn bị choáng ngợp. Chị mặc một chiếc áo sơ mi voan mỏng màu kem, kết hợp với chân váy bút chì màu đen ôm sát lấy vòng hông quả táo 92cm tròn trịa. Chiếc váy xẻ tà phía sau để lộ đôi chân dài trắng muốt đi trên đôi giày cao gót năm phân.

Trông chị lúc này vừa thanh lịch, vừa toát lên phong thái quyền lực của một nữ giám đốc, nhưng lại vô cùng quyến rũ. Tôi đứng từ xa, chứng kiến không ít gã đàn ông trong sảnh nhà hàng, từ nhân viên lễ tân đến những vị khách mặc vest sang trọng, đều vô thức ngoái đầu nhìn theo từng bước đi của chị khi chị lướt qua.

Sự tự hào và một chút ích kỷ trỗi dậy trong lòng tôi: Người phụ nữ mà tất cả đàn ông thèm khát kia, tối nào cũng ở chung một mái nhà với tôi.

“Chị Vân!” – Tôi chủ động bước tới, lên tiếng gọi.

Chị Vân quay lại, thấy tôi thì đôi mắt long lanh hiện lên vẻ ngạc nhiên:

“Ủa, Hùng? Em cũng ở đây à?”

“Dạ, em vừa tiếp khách xong. Hôm nay nhìn nữ giám đốc Vân lộng lẫy quá, suýt nữa thì em không dám nhận người nhà.” – Tôi mỉm cười, tiến lại gần, khéo léo đứng chắn giữa chị và ánh nhìn soi mói của một gã trung niên gần đó.

Chị Vân khẽ cười, đưa tay vén một lọn tóc ra sau tai, hành động nhỏ nhưng đầy nữ tính:

“Cậu lại trêu chị rồi. Chị già rồi, lộng lẫy gì nữa.”

“Chị mà già thì mấy cô gái hai mươi tuổi chắc thành bà lão hết mất.” – Tôi cúi đầu xuống một chút, ghé sát tai chị nói nhỏ – “Chị không biết nãy giờ có bao nhiêu đàn ông nhìn chị chằm chằm đâu. Em nhìn mà còn thấy ghen tị với anh hai đấy.”

Hơi thở của tôi phả nhẹ vào tai chị. Chị Vân rụt cổ lại một chút, gương mặt trắng hồng thoáng chốc ửng đỏ. Chị đánh nhẹ vào tay tôi một cái, trách yêu:

“Cái thằng này, ở ngoài đường ngoài sá mà nói năng linh tinh. Chị vào phòng họp đây, đối tác đợi rồi.”

“Dạ, chúc nữ giám đốc của em ký được hợp đồng lớn nhé.” – Tôi nháy mắt với chị.

Chị Vân quay lưng đi, nhưng tôi kịp thấy khóe môi chị cong lên một nụ cười bâng quơ. Nhìn theo dáng đi uyển chuyển, vòng một nẩy nhẹ theo từng nhịp bước của chị, tôi đút tay vào túi quần, lòng thầm nghĩ: Tập một của kế hoạch chinh phục: Biến mình thành người đàn ông duy nhất nhìn thấu sự quyến rũ của chị, cả khi ở nhà lẫn lúc ở công sở.

Dưới đây là Chương 3 và Chương 4 của bộ truyện, tiếp tục giữ vững góc nhìn ngôi thứ nhất, mạch truyện chậm rãi, tập trung vào những màn trêu ghẹo, “thả thính” ngầm đầy tinh tế của nam chính chốn công sở và ở nhà.

CHƯƠNG 3: MƯA ĐÊM VÀ CHIẾC ÁO MỎNG

Sau buổi gặp gỡ tình cờ ở nhà hàng hôm ấy, tôi nhận ra thái độ của chị Vân đối với tôi đã có chút thay đổi kín đáo. Chị vẫn là người chị dâu đảm đang, chu đáo, nhưng mỗi khi ánh mắt hai chị em chạm nhau, chị không còn thản nhiên như trước mà thường khẽ né tránh, hoặc đôi gò má trắng hồng lại thoáng ửng một tầng mây hồng nhạt. Sự tự tin của một gã đàn ông dày dạn kinh nghiệm tình trường bảo tôi rằng: cá đã bắt đầu để ý đến mồi.

Giữa tuần, anh hai tôi lại có chuyến công tác đột xuất ở Hải Phòng ba ngày. Căn nhà ba tầng rộng lớn đột nhiên trở nên trống trải hơn, chỉ còn tôi, chị Vân và hai đứa cháu nhỏ đã ngủ say từ sớm ở phòng riêng.

Đêm hôm đó, trời đổ một cơn mưa rào lớn. Tiếng sấm chớp đùng đoàng xen lẫn tiếng mưa đập vào cửa kính loảng xoảng. Tôi đang nằm lướt điện thoại trong phòng thì nghe thấy tiếng động lạch cạch từ phía ban công hành lang.

Tôi mở cửa bước ra. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo của lối đi, chị Vân đang loay hoay kéo mấy chậu cây cảnh nhỏ vào trong mái hiên để tránh bão. Chị mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu hồng nhạt, dây áo mỏng manh trễ tràng để lộ bờ vai trần thon thả và xương quai xanh quyến rũ. Gió từ ban công thổi mạnh khiến tà váy lụa dính sát vào người, làm nổi bật lên vòng eo 64cm nhỏ nhắn và vòng ba 92cm tròn trịa, căng tràn sức sống.

“Chị Vân, để em giúp cho!” – Tôi vội vàng bước tới.

“Ôi, làm em thức giấc à? Chị thấy mưa to quá, sợ mấy cây lan của anh hai bị dập…” – Chị Vân quay đầu lại, những lọn tóc đen dài hơi bết vào cổ vì dính nước mưa.

Tôi không nói không rằng, bước đến sát cạnh chị, cúi người nhấc bổng hai chậu cây nặng nhất vào trong. Khi đứng thẳng dậy, khoảng cách giữa tôi và chị thu hẹp lại chỉ còn chưa đầy một gang tay. Vì vừa chạy mưa, hơi thở của chị hơi dồn dập, kéo theo vòng một cao vút 90cm dưới lớp lụa mỏng nẩy lên phập phồng theo từng nhịp thở. Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi sữa tắm hoa hồng ngọt ngào quyện với mùi nước mưa thanh mát trên da thịt chị.

Chị Vân dường như cũng nhận ra sự mờ ám của khoảng cách này. Chị khẽ lùi lại một bước, hai tay vô thức khoanh trước ngực như để che đi sự đầy đặn đang phơi bày trước mắt tôi:

“Cảm… cảm ơn Hùng nhé. Khuya rồi em vào ngủ đi.”

Tôi nhìn thấu sự bối rối của chị, trong lòng dâng lên một cảm giác kích thích tột cùng. Tôi không lùi lại, ngược lại còn tiến lên một bước, đưa tay lên khẽ gạt một giọt nước mưa đang đọng trên má chị. Ngón tay tôi lướt qua làn da mịn màng, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ nhàng của người phụ nữ đối diện.

“Mưa lạnh thế này mà chị mặc mỏng manh thế, cảm lạnh thì anh hai về lại mắng em không biết chăm sóc chị dâu.” – Tôi trầm giọng, ánh mắt khóa chặt lấy đôi mắt đen long lanh, đa tình của chị.

Chị Vân đứng hình mất vài giây trước hành động táo bạo của tôi. Đôi môi mọng khẽ mấp máy, chị lắp bắp:

“Hùng… em… đừng đùa như thế. Chị là chị dâu của em.”

Lời nói mang tính răn đe, nhưng giọng điệu yếu ớt của chị lại chẳng có chút sức nặng nào. Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, rút tay lại để không làm chị quá hoảng sợ:

“Em biết chứ. Vì là chị dâu nên em mới xót. Chị vào phòng lau người đi kẻo lạnh. Chúc chị dâu ngủ ngon.”

Tôi quay người đi thẳng về phòng, không quên để lại một cái nháy mắt đầy ẩn ý. Đóng cửa phòng lại, tôi dựa lưng vào cửa, nghe thấy tiếng bước chân vội vã nhưng có phần hoảng loạn của chị chạy về phòng mình. Đêm nay, chắc chắn có người sẽ mất ngủ.

CHƯƠNG 4: CHIẾC CÀ VẠT VÀ SỰ TRÊU GHẸO KÍN ĐÁO

Sáng hôm sau, tôi xuống nhà ăn sáng với một tinh thần vô cùng sảng khoái. Chị Vân đã chuẩn bị xong bữa sáng, chị mặc một bộ đồ công sở kín cổng cao tường hơn mọi ngày – chiếc áo sơ mi màu xanh coban đóng thùng trong chiếc quần Tây ống đứng thời thượng. Có vẻ như sự cố đêm qua đã khiến chị cảnh giác hơn.

“Chị dâu buổi sáng tốt lành.” – Tôi tự nhiên ngồi vào bàn, nở nụ cười rạng rỡ.

Chị Vân đặt ly sữa xuống trước mặt tôi, né tránh ánh nhìn của tôi, giọng nói cố giữ vẻ bình tĩnh:

“Chào em. Ăn nhanh đi kẻo trễ giờ làm.”

Tôi vừa ăn vừa quan sát chị. Dù cố tỏ ra nghiêm túc, nhưng quầng thâm nhạt dưới mắt đã tố cáo việc chị mất ngủ đêm qua. Khi tôi ăn xong và chuẩn bị đi làm, tôi đứng trước gương ở phòng khách loay hoay mãi với chiếc cà vạt. Thực ra tôi thừa sức thắt nó trong mười giây, nhưng hôm nay, tôi muốn dùng chút “tiểu xảo”.

“Chị Vân ơi, chị giúp em một chút được không? Chiếc cà vạt này khó thắt quá, mọi khi toàn anh hai thắt cho em.” – Tôi gọi vọng vào bếp.

Chị Vân bước ra, nhìn tôi đầy ái ngại. Nhưng bản tính chu đáo của một người phụ nữ gia đình không cho phép chị từ chối. Chị thở dài nhẹ một tiếng rồi bước đến trước mặt tôi:

“Cứ như trẻ con ấy, đi làm rồi mà cái này cũng không biết.”

Chị đứng rất gần tôi, hai tay khéo léo vòng qua cổ áo tôi để chỉnh lại chiếc cà vạt. Do chị cao 1m68, cộng thêm đôi giày cao gót nên khi đứng thế này, gương mặt xinh xắn với hàng lông mi dài lá liễu của chị chỉ cách cằm tôi một chút. Từ góc độ của tôi nhìn xuống, cổ áo sơ mi mở hờ của chị lộ ra một khoảng da trắng ngần và đường rãnh ngực sâu hun hút, cực kỳ kích thích.

Tôi cố tình cúi đầu xuống thấp hơn một chút, thì thầm:

“Chị dâu khéo tay thật đấy. Sau này ai làm chồng chị đúng là sướng nhất đời.”

“Hùng, em lại nói linh tinh rồi. Anh hai em là chồng chị còn gì?” – Chị Vân ngước mắt lên nhìn tôi, giọng nói có chút hờn giỗi nhưng ánh mắt đa tình lại dao động dữ dội.

“Thì em có bảo anh hai không sướng đâu. Nhưng em chỉ ước… người gặp chị mười năm trước là em chứ không phải anh ấy.”

Lời nói nửa đùa nửa thật của tôi như một gáo nước lạnh dội vào mặt hồ đang yên ả. Tay chị Vân run lên, chiếc cà vạt suýt chút nữa thì tuột khỏi tay. Chị trố mắt nhìn tôi, hơi thở hổn hển, bờ ngực căng tròn chạm nhẹ vào ngực áo tôi qua hai lớp vải. Sự tiếp xúc cơ thể dù nhỏ nhoi đó cũng khiến cả hai chúng tôi sững lại.

Đúng lúc không khí đang căng thẳng đến đỉnh điểm, tiếng chuông điện thoại của chị Vân vang lên cắt đứt bầu không khí ám muội. Chị như người sực tỉnh khỏi cơn mơ, vội vàng hoàn thành nút thắt cuối cùng rồi lùi lại ba bước, rút điện thoại ra với vẻ luống cuống:

“Chị… chị nghe đây. Ừ, tôi đến công ty ngay.”

Tắt máy, chị không dám nhìn tôi, chỉ nói vội một câu: “Chị đi làm trước đây” rồi xách túi xách, nhanh chóng bước ra cửa. Dáng đi của chị hôm nay có chút vội vã, nhưng hai cặp vú săn chắc vẫn nẩy lên tưng tưng theo từng sải bước như trêu ngươi ánh mắt của tôi.

Tôi nhìn theo bóng chiếc xe của chị lao đi ngoài cổng, khẽ nới lỏng chiếc cà vạt vừa được chị thắt cho, nở một nụ cười đắc thắng. Chị dâu à, chị không trốn chạy được lâu đâu. Bức tường kiên cố của chị đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt rồi.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất