Lột Xác
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lột Xác
Tác Giả: LUCIUS TRƯƠNG
Danh Mục: Bạo Dâm, Bú Cu, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: ngoại tình, ntr, some
Ngày Cập Nhật : 07/06/2026
Chương 1: Tiếng Trống Tựu Trường Và Cơn Mưa Mùa Hạ
Sài Gòn ngày khai giảng rợp một màu xám xịt của những đám mây mọng nước chực chờ đổ ào xuống phố. Nhưng dưới sân trường, sự ồn ã của đám học sinh lớp mười hai dường như lấn át cả thời tiết.
Quân đứng tựa lưng vào lan can tầng hai, hờ hững đút tay vào túi quần tây. Ánh mắt cậu, vô tình hay hữu ý, đang ghim chặt vào góc cầu thang bên phải.
Ở đó, một cô gái nhỏ nhắn đang ôm khư khư xấp tài liệu, ngó nghiêng ngó dọc. Tóc đen buông xõa ngang lưng, da trắng ngần, đôi mắt to tròn chớp chớp lộ rõ vẻ hoang mang như nai con đi lạc. Cứ mỗi lần có nam sinh nào đi lướt qua nhìn trộm, cô nàng lại đỏ bừng mặt, bẽn lẽn cúi gầm xuống.
Bốp!
Một bàn tay vỗ cái “đét” lên vai Quân khiến cậu giật mình thu ánh mắt lại. Khang – thằng bạn chí cốt với mái tóc xịt gôm bồng bềnh, cà vạt nới lỏng tuếch toác – thò mặt ra, nhếch mép cười gian:
— Ê Quân, tao thề là mắt mày nãy giờ kẹt luôn ở góc cầu thang rồi đấy! Rớt tròng ra tao nhặt không kịp đâu con.
Quân cau mày, hất tay thằng bạn ra: — Nhảm nhí. Tao đang xem danh sách lớp trưởng các lớp bên kia.
— Xạo chó! — Minh, thiếu gia ngậm thìa vàng chính hiệu của lớp A1, vừa nói vừa đẩy gọng kính cận, cổ tay hất nhẹ làm lộ chiếc đồng hồ Rolex sáng loáng. — Mày đang tia con nhỏ mới chuyển đến chứ gì? Thảo, dân khối A, nghe đồn học bá ngang ngửa mày đấy. Nhưng mà gu mày dạo này đổi rồi à? Trông nai tơ ngơ ngác thế?
Khang khoác vai Minh, cười hềnh hệch: — Nai tơ thế mới dễ bị thịt. Nhưng e là không tới lượt lớp trưởng nhà mình đâu. Nãy giờ tao đếm thằng Việt bên lớp A2 lượn lờ cọp ve quanh đấy ba vòng rồi. Mắt nó nhìn con người ta như muốn ăn tươi nuốt sống.
Nghe đến cái tên “Việt”, ánh mắt Quân khẽ lạnh đi. — Thằng trẩu tre đợt trước gạ gẫm mấy em khối mười bị kỷ luật đình chỉ học ấy hả?
— Chính nó. — Minh nhún vai. — Nhờ ông bô làm to nên vẫn nhởn nhơ đấy. Sao? Mày định cướp “mối” của nó không?
Quân quay mặt đi, giọng nhạt toẹt: — Tao đéo rảnh.
Miệng nói không rảnh, nhưng khi đuôi mắt Quân liếc lại góc cầu thang, mày cậu lại nhíu chặt hơn một chút.
Ở dưới đó, Hương – cô bạn cá tính với mái tóc cắt ngắn tỉa layer – vừa chạy ào tới, bá cổ Thảo kéo giật lại: — Trời đất ơi cái bà nội này! Đi lấy danh sách lớp mà tao tưởng mày đi thỉnh kinh! Làm gì mà đứng chôn chân ở đây? Bị anh nào hốt hồn rồi à?
Thảo giật mình lúng túng, gò má càng ửng đỏ: — Làm… làm gì có! Tại đông người quá tớ chen không được…
Lan đứng cạnh đó, nãy giờ cứ khép nép, giờ mới rụt rè kéo tay Hương, giọng thì thào: — Hương ơi, nãy tớ thấy cái anh vuốt tóc ngược bên lớp A2 cứ nhìn Thảo chằm chằm á. Trông bặm trợn lắm, tớ sợ…
Hương xù lông ngay lập tức, mắt lườm nguýt một vòng: — Úi giời ơi, kệ xác nó! Tưởng hổ báo trường mẫu giáo mà tao sợ à? Vào lớp A1 là có chị bảo kê, tao xé xác thằng nào dám lôm côm với mày. Đi, lên lớp!
Thảo bật cười nhẹ, khẽ gật đầu rồi ôm xấp tài liệu bước theo hai cô bạn. Lúc đi ngang qua dãy hành lang tầng hai, Thảo vô tình ngước lên. Ánh mắt cô chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Quân. Chỉ một giây lướt qua, nhưng tim Thảo bỗng đánh “thịch” một tiếng lạ lùng. Cô vội vã cúi mặt, bước chân luống cuống suýt vấp vào bậc cửa lớp.
Trông thấy cảnh đó, khóe môi Quân bất giác cong lên một đường rất nhẹ.
…
Tiếng trống bế mạc vừa dứt, bầu trời Sài Gòn như bị chọc thủng. Mưa xối xả trắng xóa cả sân trường.
Khu vực nhà xe vắng hoe. Hương và Lan đã được người nhà đón từ lúc trời mới lất phất. Thảo đứng co ro dưới mái hiên, hai tay ôm khư khư chiếc balo trước ngực, nhìn màn nước dày đặc mà khẽ thở dài.
Két—
Tiếng phanh xe vang lên sát rạt. Một chiếc xe máy đỗ xịch ngay trước mặt Thảo. Người con trai mang áo mưa trong suốt chống một chân xuống đất, tay hất nhẹ mái tóc ướt sũng xòa trước trán. Là Quân.
— Chưa có ai đón à? — Giọng Quân trầm ấm, vang lên rõ mồn một giữa tiếng mưa ồn ã.
Thảo giật mình, ngước đôi mắt to tròn nhìn cậu bạn cùng lớp. — A… tớ không mang áo mưa. Tớ tính đợi tạnh…
— Mưa Sài Gòn tháng chín dai lắm. Đợi tạnh thì đến tối mịt. — Quân nói, tay mở cốp xe lôi ra chiếc áo mưa dự phòng, giũ cái “phạch” rồi đưa về phía Thảo. — Mặc vào nhanh đi, bảo vệ ra đóng cổng bây giờ. Tớ tiện đường, tớ chở.
Thảo bối rối lùi lại nửa bước: — Thôi… thế phiền cậu lắm. Tớ tự gọi xe ôm cũng được.
Quân hơi nhướng mày, giọng nửa đùa nửa thật: — Giờ này cậu gọi được xe ôm tớ gọi cậu bằng chị. Nhìn quanh xem còn ai không?
Thảo đảo mắt. Quả thật sân trường đã vắng tanh. Cô mím môi, ngập ngừng nhận lấy chiếc áo mưa từ tay Quân: — Vậy… cảm ơn cậu. Tớ tên Thảo.
— Biết rồi. — Quân cười nhẹ. — Lớp trưởng 12A1, Quân. Lên xe đi, bám chắc vào.
Thảo tròng áo mưa vào người, rụt rè trèo lên yên sau. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi hương bột giặt thơm mát quyện với hơi ấm nam tính tỏa ra từ người Quân.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh lao vào màn mưa. Quân chạy rất chậm, cố tình lách qua những vũng nước sâu.
— Ngày đầu ở lớp mới thấy sao? — Quân cất giọng hỏi qua màn mưa lớn, cố tình phá vỡ sự im lặng.
Thảo ngồi thu mình, hai tay bám nhẹ vào mép yên xe, thì thầm đáp: — Hơi ngợp một chút… Các bạn trong lớp năng động quá. Tớ thì không quen ồn ào.
— Rồi sẽ quen thôi. Có Hương bảo kê cơ mà. — Quân trêu.
Thảo nghe vậy thì bật cười thành tiếng. Nụ cười trong trẻo vang lên sau lưng khiến Quân vô tình nhìn qua gương chiếu hậu. Đôi tai cô nàng đang đỏ bừng lên vì lạnh, hay vì ngại ngùng, cậu cũng không rõ. Chỉ biết rằng, đoạn đường về nhà hôm nay, dường như ngắn hơn mọi ngày.