Vô Tình Phát Hiện Bí Mật Đen Tối Trong Trường, Cô Giáo Và Nữ Học Sinh Bị Bắt Cóc Cưỡng Hiếp – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Vô Tình Phát Hiện Bí Mật Đen Tối Trong Trường, Cô Giáo Và Nữ Học Sinh Bị Bắt Cóc Cưỡng Hiếp – Update Chương 6
Tác Giả: Tà Thiên Ma Đế
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Học Sinh, Máy Bay, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: ahegao, bondage, cô giáo, gangbang, hiếp dâm tập thể, học đường, Khung chữ X, milf, mind break, nô lệ tình dục, sỉ nhục, thuốc kích dục, Tống tình, trói buộc
Ngày Cập Nhật : 31/05/2026
Truyện kể về Bảo Ngọc – một cô giáo trẻ xinh đẹp, đoan trang, đã kết hôn và sinh con, thân hình đầy đặn gợi cảm đến mức khiến đàn ông chỉ nhìn thôi đã cứng cặc – và hành trình kinh hoàng khi cô vô tình trở thành con mồi của ba gã dâm tặc ngay trong chính ngôi trường mình dạy học.
Bảo Ngọc: vẻ ngoài ngọt ngào, thanh lịch như cô giáo mẫu mực, khuôn mặt trái xoan, da trắng hồng, bộ ngực 35C căng tròn nặng trĩu, eo con kiến, cặp mông tròn lẳn và cái lồn hồng hào luôn nóng ran sau khi sinh con. Ban ngày cô là vợ hiền mẹ đảm, tận tụy với chồng con và học sinh. Thế nhưng đằng sau lớp vỏ đoan trang ấy là một thân xác quyến rũ chết người, khiến Bác Đức (ông lao công già dâm đãng), Thầy Hoàng (trưởng phòng đào tạo mắt hí) và Hiệu trưởng Long (gã béo mập) thèm khát từ ngày đầu tiên cô bước chân vào trường.
Ba gã dâm tặc đã khống chế, ép cô và học sinh Ngọc Nhi uống thuốc kích dục, trói lên khung chữ X, cưỡng hiếp tập thể tàn bạo trong kho đồ cũ. Chúng liếm láp, bú mút, đụ nát lồn cô giáo xinh đẹp trước mặt học sinh, quay video, dùng ảnh khỏa thân để đe dọa. Từ một người phụ nữ chung thủy, Bảo Ngọc bị biến thành “con đĩ công cộng của ba gã” chính thức. Cô phải quỳ liếm sạch cặc dính đầy tinh dịch của chúng, mở rộng hai chân van xin.
Đây là câu chuyện về một cô giáo vợ người đoan trang bị hiếp dâm tập thể, từ người phụ nữ thuần khiết bị phá hủy nhân cách, sỉ nhục tột độ, đến việc tự nguyện mở lồn đón cặc lạ bắn tinh đầy tử cung ngay trong chính ngôi trường mình dạy học. Một hành trình phá vỡ tâm trí đầy bệnh hoạn, nhục nhã và khoái lạc không thể quay đầu.
Chương 1: Ngày đầu đi làm
Một buổi sáng đẹp trời, nắng vàng rực rỡ, một người phụ nữ xinh đẹp đang đứng trước gương, cẩn thận chỉnh trang lại bộ trang phục trên người mình.
Bảo Ngọc năm nay hai mươi tám tuổi, đã kết hôn với chồng – Hoàng Lâm được ba năm. Cách đây một năm rưỡi, cô sinh được một bé gái kháu khỉnh.
Bảo Ngọc soi gương ngắm nhìn chính mình. Dù đã làm mẹ nhưng thân hình cô chẳng hề đi xuống.
Ngược lại, còn đầy đặn, gợi cảm hơn thời con gái rất nhiều. Cô vừa ngắm nghía vừa hồi tưởng.
Từ khi lấy Lâm, đã hơn ba năm cô không ra ngoài làm việc. Cuộc sống luôn êm đềm, ổn định.
Tiếc thay, từ đầu năm nay, công việc vận tải của chồng không chỉ sa sút mà công ty còn phải đóng cửa cách đây hơn hai tháng vì thiếu vốn lưu động.
Hiện vẫn còn nợ ngân hàng một khoản không nhỏ. Hai vợ chồng đã bán hết đồ đạc trong nhà nhưng vẫn chưa đủ trả nợ.
May mắn thay, sau khi công ty đóng cửa, Lâm nhanh chóng tìm được việc mới. Dù là làm thuê với lương không cao, nhưng hai vợ chồng tiết kiệm cũng tạm xoay xở được.
Hơn nữa, Bảo Ngọc tốt nghiệp sư phạm, là cử nhân đại học. Giờ nhà khó khăn, cô đành gửi con về ngoại nuôi, còn mình quay lại làm giáo viên.
Nhờ kinh nghiệm sẵn có, Bảo Ngọc nhanh chóng được một trường trung học nhận vào làm.
Lúc này, Bảo Ngọc nghĩ thầm, chỉ cần hai vợ chồng cùng nhau cố gắng, sớm muộn cũng trả hết nợ.
Cô nhìn hình ảnh mình trong gương. Hôm nay cô mặc bộ váy công sở màu kem nhạt, mua từ trước.
Kiểu dáng tuy không phải mới nhất nhưng vẫn lịch sự, chỉn chu. Lúc đó, chồng cô là Lâm từ phía sau ôm chặt lấy vợ.
Lâm từ phía sau ôm chặt lấy vợ, cằm tựa nhẹ lên vai cô, giọng đầy nuông chiều:
“Vợ iu của anh, còn không nhanh lên, muộn giờ mất.”
Bảo Ngọc bĩu môi, hơi nghiêng người nhìn xuống chiếc váy đang hơi chật ở phần ngực và eo, giọng trách yêu:
“Anh xem cái váy này hình như không vừa nữa rồi. Có chật quá không anh?”
(ý của bảo ngọc là: hình như em hơi béo rồi thì phải ~.~)
Lâm cười khẽ, siết nhẹ vòng tay quanh eo vợ, mắt ánh lên vẻ mê mẩn:
“Đâu có, vợ anh đẹp thế này, mặc gì cũng xinh nhất.”
Bảo Ngọc vừa có gương mặt xinh xắn, vừa có vóc dáng đẹp. Thời đại học, cô từng được bạn bè gọi là hoa khôi trường.
Giờ dù đã là mẹ của một bé gái, nhan sắc vẫn không suy giảm. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt long lanh như biết nói, chiếc mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn, làn da trắng hồng mịn màng.
Chiều cao một mét sáu tám, sau khi sinh con, số đo ba vòng 35C-24-35 trở nên đầy đặn, quyến rũ hơn trước.
So với thời con gái, giờ cô thêm phần duyên dáng trưởng thành của một người phụ nữ, đi trên phố vẫn khiến bao ánh mắt nam giới say đắm.
Lâm liên tục giục giã, bảo hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm, việc đúng giờ vô cùng quan trọng. Không nên vì vài vấn đề nhỏ này mà trễ giờ làm
Cô đành không quan tâm váy có vừa hay không nữa. Hai vợ chồng vội vã ra khỏi nhà. Tại bến xe, họ hôn nhau một cái rồi mỗi người đi làm một ngả.
Chỉ hơn mười phút sau, Bảo Ngọc đã đến trường. Cô liếc đồng hồ, thấy vẫn còn sớm.
Trong lòng hơi trách chồng sao giục gắt thế. Khi bước vào tòa nhà trường học, xung quanh vẫn im ắng. Bảo Ngọc nhìn quanh, tìm giáo viên để hỏi thăm.
Đang lúc đó, từ phía sau vang lên giọng một người đàn ông:
“Cô ơi! Cô tìm ai vậy?”
Bảo Ngọc quay lại. Một người đàn ông trung niên vóc dáng cường tráng, da ngăm đen khoảng hơn năm mươi tuổi, khuôn mặt có phần hung dữ.
Nhưng nhìn bộ đồ, chắc là nhân viên bảo vệ hay lao công của trường. Bảo Ngọc mỉm cười bước tới.
“Cháu chào bác. Cháu là Bảo Ngọc, hôm nay bắt đầu nhận việc làm giáo viên ạ.”
Người đàn ông nói:
“Ồ, là cô giáo mới hả? Ngày đầu đi làm nên đến sớm à, cô nhiệt tình với công việc quá nhỉ.”
Bảo Ngọc cười:
“Dạ bác, cháu trong lòng cũng sợ đi làm trễ. Mà bác tên là gì ạ?”
“Ở đây mọi người hay gọi tôi là Bác Đức. Sau này cô cứ gọi bác như mọi người gọi là được.”
“Dạ cháu chào bác Đức. Không biết hiệu trưởng của trường đã đến chưa ạ?”
“Ồ, hiệu trưởng đâu có đến sớm thế. Hay để tôi dẫn cô lên phòng giáo viên ngồi chờ. Khi nào họ đến, tôi sẽ báo cho cô nhé.”
Cảm ơn Bác Đức, Bảo Ngọc theo ông lên tầng phòng giáo viên ngồi chờ.
Cô nghĩ thầm, trường này tuy quy mô nhỏ, lại là trường nữ sinh, nhưng làm giáo viên ở đây cũng ổn. Làm lâu chắc không khó khăn gì.
Trong lúc đang ngồi chờ trong phòng giáo viên, không biết từ lúc nào các giáo viên khác đã đến.
Truyện đã hoàn thành, nếu bạn muốn m.ua, hoặc th.uê viết truyện, liên hệ mình qua telegram: @tathienmade nhé
Hiện tại có vài nhà mạng cấm tìm kiếm trên telegram, nếu anh chị tìm không thấy, có thể fake VPN hoặc click vào đây: https://t.me/tathienmade . Sau đó nhấn “Send Message”.
Tiếp chương 7 ad