Chủ quán karaoke trờ thành con mồi…
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Chủ quán karaoke trờ thành con mồi…
Tác Giả: Tomitom
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: hiếp dâm
Ngày Cập Nhật : 12/05/2026
Chương 1: Cuộc Hẹn Định Mệnh
Chiều hôm ấy, bầu trời phía tây thị trấn nhỏ nhuộm một màu cam đỏ như lửa cháy, nhưng trong lòng Ngọc chỉ có một màu xám xịt của tuyệt vọng. Cô mặc bộ vest nữ màu đen sang trọng, chất liệu len pha lụa ôm sát vào những đường cong dù đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn còn rất gợi cảm. Bên trong là chiếc áo cánh mỏng màu trắng bằng lụa, và sát da nhất là chiếc áo ngực ren trắng khiêu gợi, những đường ren hoa mịn như mây ôm lấy bầu ngực căng đầy, nâng đỡ hai quả đào chín mọng mà cô vẫn còn tự hào.
“Mình phải giữ bình tĩnh. Chỉ là tiền thôi. Họ muốn tiền, mình có tiền.” Ngọc tự nhủ trong khi tay lái hơi run. Chiếc xe cổ của cô dừng trước cổng biệt thự số 8, con đường yên tĩnh nhất vùng ven. Biệt thự trắng ba tầng kiểu Pháp cổ, hàng rào sắt cao, cổng tự động mở ra từ từ như một cái miệng đen ngòm nuốt lấy ánh sáng cuối ngày.
Cô bước vào sân, tiếng giày cao gót gõ nhẹ trên đá hoa cương. Cánh cửa gỗ lớn mở, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, quần âu đen – dáng vẻ của một cán bộ công an nhưng không đeo phù hiệu – gật đầu với cô.
“Vào đi chị Ngọc. Mọi người đang chờ.”
Giọng nói trung tính, không cảm xúc.
Phòng khách rộng thênh thang, trang trí sang trọng kiểu tân cổ điển. Trên bàn dài bằng gỗ mun là một bàn tiệc rượu: chai Chivas, rượu vang đỏ, ly pha lê lấp lánh. Khói thuốc lá cuộn lên trong không gian có mùi nước hoa đắt tiền và mùi quyền lực.
Có bốn người đàn ông trong phòng. Người ngồi ghế bành lớn nhất, trạc tuổi Ngọc, khuôn mặt chữ điền, ánh mắt sắc lạnh – đó là Thiếu tá Thành, Trưởng công an thị trấn. Bên cạnh là Đại úy Minh, trẻ hơn, nét mặt tinh ranh. Ngồi đối diện là Trung tá Hải, người đàn ông thô kệch, tay chân to lớn. Và một người nữa, Thiếu úy Tuấn, trẻ nhất, im lặng quan sát.
“Chị Ngọc đúng giờ. Mời ngồi.” Thiếu tá Thành chỉ tay về phía chiếc ghế đơn đối diện, không có bàn che chắn.
Ngọc ngồi xuống, cố gắng giữ dáng vẻ tự tin, đặt chiếc túi xách da đắt tiền lên đùi. Trong đó có mười cây vàng.
“Thưa các anh… chuyện hôm qua là một hiểu lầm. Em không hề biết trong phòng karaoke của em lại có ma túy. Chắc là khách để quên, hoặc có người hãm hại em…” Giọng Ngọc run run dù cô đã cố gắng.
Đại úy Minh cười khẽ, nhấp một ngụm rượu. “Chị Ngọc ơi, chứng cứ rành rành. Hai gói hàng trắng trong ngăn tủ quản lý, có chìa khóa của chị. Camera cũng ghi lại hình ảnh chị vào phòng đó tối hôm trước. Đây không phải chuyện ‘hiểu lầm’ nhỏ đâu.”
Trung tá Hải thô bạo nói tiếp, giọng ồm ồm: “Tàng trữ ma túy số lượng lớn. Theo điều luật, chị có thể lãnh từ mười năm đến… chung thân. Con chị mới học cấp hai phải không? Mẹ già rồi, ai chăm?”
Tim Ngọc như thắt lại. Cô nhìn quanh, ánh mắt van nài. “Các anh… các anh thương tình. Em là đàn bà góa bụa, một mình nuôi con, làm ăn chật vật. Em biết lỗi rồi. Em… em có chút quà nhỏ, mong các anh thông cảm…”
Cô mở túi xách, lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ, mở ra, mười cây vàng óng ánh nằm gọn.
Không khí im lặng một lúc.
Thiếu tá Thành từ từ đứng dậy, đi vòng qua bàn, đến trước mặt Ngọc. Ông ta không nhìn vàng, mà nhìn thẳng vào khe ngực đang phập phồng của cô dưới lớp áo vest đen.
“Chị Ngọc,” giọng ông ta trầm xuống, thấm đẫm một thứ gì đó nguy hiểm. “Tiền bạc, vàng bạc… bây giờ không giải quyết được đâu. Hồ sơ này đã lên, nhiều người biết. Nhưng…” Ông ta cúi người xuống, hai tay chống vào thành ghế, giam Ngọc trong vòng vây. Hơi thở có mùi rượu và thuốc lá phả vào mặt cô. “Nhưng nếu chị hợp tác tốt với chúng tôi, biết đâu mọi chuyện sẽ khác.”
Ngọc lạnh cả sống lưng. “Hợp… hợp tác thế nào ạ?”
Đại úy Minh đứng dậy, đi đến phía sau lưng ghế Ngọc. Hai tay hắn đặt lên vai cô, bóp nhẹ. “Đơn giản thôi. Chị là một phụ nữ… rất quyến rũ. Chúng tôi cũng là đàn ông, căng thẳng công việc nhiều. Chị giúp chúng tôi… thư giãn. Và chúng tôi sẽ giúp chị. Hồ sơ có thể ‘thất lạc’. Chị về với con, tiếp tục kinh doanh.”
“Các anh… các anh định…” Ngọc nghẹn lời, mắt mở to, hoảng sợ. Cô muốn đứng dậy, nhưng hai bàn tay trên vai như kẹp chặt.
Mn đọc thấy hay ủng hộ mình nhắn tin zalo 0835444776 gởi full truyện