Thằng bạn thân và những người phụ nữ của tôi – Update Chương 4

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Thằng bạn thân và những người phụ nữ của tôi – Update Chương 4

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 12/05/2026

Chương 1

Một vụ tai nạn xe nhỏ thôi nhưng đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc sống của Minh.

Minh năm nay mười bảy tuổi, đang học lớp 11 trường THPT số 2 của thành phố. Thành tích học tập không hẳn là giỏi nhưng cũng chẳng kém, có thể coi là bình thường, nhưng bù lại điều kiện gia đình khá tốt, bố mẹ cũng cho cậu một ngoại hình rất ưa nhìn.

Trông cậu khá điển trai, nên dù học hành không ra sao nhưng cũng tán tỉnh được một cô bạn gái, quan hệ đôi bên cũng gọi là thân thiết, đời này coi như không có gì phải lo nghĩ.

Bố của Minh là trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp nhà nước, quanh năm suốt tháng đi công tác bên ngoài, thỉnh thoảng còn ra nước ngoài, nhưng ông rất thương gia đình, tính tình lại tốt. Mỗi lần về nhà ông đều mua quà cáp và đồ chơi cho Minh và mẹ, dù Minh giờ đã lớn rồi.

Mẹ của Minh là bác sĩ, đúng vậy, là một nữ bác sĩ, hơn nữa còn là bác sĩ kỳ cựu ở một bệnh viện hàng đầu, thường xuyên nhận giải thưởng y học xuất sắc nhất. Tường nhà và phòng làm việc ở bệnh viện của nàng treo đầy những bảng khen thưởng và cờ đỏ do bệnh nhân tặng.

Ngày hôm đó, Minh vẫn đạp xe đi học như mọi khi, kết quả là lúc băng qua ngã tư, cậu bị một chiếc ô tô vượt đèn đỏ quẹt trúng. Dù không tông trực diện vào người nhưng cậu vẫn ngã một cú đau điếng, khiến chân trái bị trẹo.

Chuyện này vốn không có gì to tát, vì lúc chơi bóng ở trường cậu cũng thường xuyên bị trẹo chân, thường thì nghỉ ngơi một thời gian là khỏi, kết quả là gã tài xế gây tai nạn kia lại bỏ chạy mất dạng.

Minh nhất thời không nuốt trôi cục tức này, nằm bẹp dưới đất chửi rủa gã tài xế một trận tơi bời. Kết quả là mấy người tốt bụng bên đường đã gọi điện báo cảnh sát và gọi cả xe cứu thương.

Thế là, Minh vốn chỉ bị trẹo chân nhẹ, nhìn chiếc xe cứu thương lao tới với vẻ mặt đờ đẫn rồi bị khiêng lên cáng đưa vào bệnh viện.

Nằm trên giường bệnh, Minh nhìn cái chân trái bó bột mà lòng đầy buồn bực. Cậu không ngờ lần này lại nghiêm trọng đến thế, chỉ ngã một cái mà lại bị gãy xương.

Đang ngẩn ngơ thì cửa phòng bệnh đẩy ra, một bóng dáng xinh đẹp mặc áo blouse trắng, đeo khẩu trang bước vào.

“Mẹ đã xin nghỉ học giúp con rồi, khoảng nửa tháng, đến lúc đó xem tình hình hồi phục thế nào mới quyết định có xin nghỉ tiếp hay không.”

Người đi vào đương nhiên là Vân, mẹ của Minh. Sau khi biết người bị thương là con trai của bác sĩ Vân trong bệnh viện, ông viện trưởng đã rất hào phóng chuyển thẳng Minh từ chỗ không có giường bệnh lên ngay phòng đơn cao cấp, lại còn miễn luôn cả viện phí.

Điều này khiến Minh không khỏi cảm thán, có bố mẹ quyền thế đúng là chuyện quan trọng biết bao. Thử tưởng tượng nếu cậu chỉ là một người bình thường, chắc đêm nay phải nằm ngoài hành lang rồi.

“Dạ vâng, con cảm ơn mẹ.” Minh nằm trên giường, giọng có chút chán nản nói.

“Con cứ nghỉ ngơi cho tốt, tên tài xế gây tai nạn đã có cảnh sát truy tìm rồi, không phải lo đâu. Mẹ còn có việc, tối mẹ mang cơm vào cho.”

“Vâng ạ, đúng rồi mẹ, tối mẹ về nhà tiện thể mang máy tính vào cho con luôn nhé.” Minh nói, nhìn căn phòng bệnh trống huơ trống hoác, chỉ có cái tivi đang chiếu bản tin thời sự khiến cậu thấy chán ngắt.

“Không được chơi điện tử đâu đấy.” Mẹ cậu dặn, nhưng cũng không từ chối.

“Con học mà, nửa tháng này không được bỏ bê nàngi vở, thỉnh thoảng mới xem tivi thôi, mẹ biết con có mấy khi chơi điện tử đâu.”

“Ừ.” Mẹ cậu gật đầu, định quay người đi ra.

Đột nhiên ngoài cửa lại có một người bước vào, vừa vào đã nở nụ cười bẽn lẽn, chào một tiếng: “Dì Vân ạ.”

Người vào là Lâm, bạn thân nối khố của Minh. Hai đứa chơi với nhau từ nhỏ, đến đi học cũng cùng lớp suốt mười mấy năm trời, chỉ có điều nó khá ham chơi, thành tích so với mức trung bình khá của Minh thì kém xa.

Con đường sau này của hai đứa chắc cũng sẽ khác hẳn nhau, vì với học lực của Lâm, chắc chẳng vào được trường đại học nào ra hồn.

“Ừ…” Mẹ cậu đáp lại một tiếng có vẻ hơi lạ lùng rồi bước nhanh ra ngoài.

“Sao rồi ‘Minh tàn phế’, cái chân của ông thế nào mà lại ra nông nỗi này?” Lâm đi tới ngồi xuống cạnh giường, đưa tay gõ gõ vào cái chân bó bột trêu chọc.

Minh lườm nó một cái, thở dài nói: “Ít nhất phải nằm đây nửa tháng.”

“Yên tâm đi, vợ mẹ của ông cứ để tôi chăm sóc, ông đừng lo gì cả.”

“Cút đi.”

“Ha ha, thôi được rồi, nàngi học hôm nay tôi đã quay video lại giúp ông rồi đấy. Vì ông mà tôi thức trắng cả ngày không ngủ, giờ vẫn còn đang lờ đờ đây này, ông định tạ ơn tôi thế nào?”

“Hôm nào tôi mời ông đi ăn.”

“Được, tôi sẽ đợi đấy. Ông cứ thong thả mà xem, tôi ra ngoài hóng gió tí cho tỉnh táo.”

Nói rồi Lâm để điện thoại lại đó, bước ra khỏi phòng bệnh. Minh không có điện thoại, bố mẹ sợ cậu bị điện thoại làm hư người nên không mua, nhưng cậu có một cái máy tính xách tay cấu hình khá ổn, nhưng giờ cũng chưa dùng được, phải đợi tối mẹ mang vào.

Bài học cả ngày Minh đương nhiên không thể xem hết một lượt được, chỉ có thể đợi tối máy tính mang vào rồi chép ra xem dần, giờ cũng chỉ xem được khoảng một tiết thôi.

Cậu vốn khá thích nghe giảng, nên nghe một lúc là quên cả thời gian. Đến khi xem xong một tiết, cậu dụi dụi đôi mắt mỏi nhừ, quả nhiên dùng điện thoại xem video có chút không quen.

Ngẩng đầu nhìn quanh để thư giãn, cậu mới nhận ra thằng nhóc Lâm vẫn chưa quay lại. Đang tự hỏi nó chạy đi đâu rồi thì nó mới lững thững đi tới, khóe môi nở một nụ cười nhẹ.

“Xem thế nào rồi?”

“Mệt mắt quá, đợi tối máy tính vào tôi chép sang xem cho sướng.”

“Thế cũng được, vậy điện thoại cứ để chỗ ông, tôi về làm nàngi tập đây, tối tôi qua lấy. Ôi giời, ghen tị với ông thật đấy, đến nàngi tập cũng chẳng phải làm.”

Tối đến, mẹ xách theo hộp cơm và máy tính bước vào phòng bệnh. Lúc này mẹ đã cởi bỏ bộ áo blouse trắng, mặc một chiếc váy liền thân dáng ôm bó sát vào mông.

Sau khi giúp Minh bày biện thức ăn lên bàn, nàng ngồi xuống cạnh giường bệnh, lẳng lặng nhìn cậu ăn sạch. Sau đó nàng dọn dẹp đồ đạc rồi ra về.

Ăn no xong, Minh cầm lấy máy tính, mở bluetooth định chép mấy cái video trong điện thoại của Lâm sang, mới thấy tốc độ truyền tải bằng bluetooth chậm rùa bò. Cực chẳng đã, cậu đành mở hai cái ổ đĩa mạng lên, dùng điện thoại của Lâm quét mã đăng nhập rồi truyền dữ liệu qua lại cho nhau.

Phải công nhận tốc độ truyền của ổ đĩa mạng nhanh thật, đúng là có nạp tiền VIP nó khác hẳn.

Vừa truyền xong không lâu thì Lâm tới, đi cùng còn có Hoa, bạn gái của Minh.

“Chép xong chưa?” Vừa vào Lâm đã hỏi ngay.

“Xong rồi.” Minh tạm dừng video đang phát trên máy tính, đưa điện thoại cho Lâm.

“Thế thì tốt, tôi về trước đây, hai đứa cứ thong thả mà tâm sự nhé.”

Đôi má Hoa hơi ửng hồng, cúi gầm mặt không dám nhìn hai người, trông đáng yêu vô cùng, nếu như Minh chưa nhìn thấy những thứ kia.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Minh và Hoa, cô nàng hỏi han vết thương của Minh một hồi rồi bắt đầu kể chuyện ở trường hôm nay. Hai người trò chuyện hồi lâu, cô mới chào tạm biệt ra về.

Còn lại một mình, Minh mở lại mấy đoạn video nàngi giảng lên xem, xem mãi đến tận mười một giờ đêm mới coi như xong.

“Phù…” Minh thở phào một cái, tắt video định tắt máy đi ngủ, chợt nhận ra hai cái ổ đĩa mạng vẫn chưa tắt. Ngay lúc định đóng lại, cậu thấy trong ổ đĩa mạng của Lâm có một thư mục tên là “Nhật ký dạy dỗ”.

Tim Minh đập mạnh một cái, ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm mở ra. Cậu phát hiện bên trong có rất nhiều thư mục con, mỗi cái đều ghi tên một người. Nhìn thấy những cái tên đó, đầu óc Minh như bị một quả búa tạ đập trúng, vang lên một tiếng “oàng” rồi tối sầm lại, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.

Những cái tên đứng đầu cậu phần lớn không quen, nhưng cũng có mấy cái tên cậu biết, đó là tên vài giáo viên cũ của cậu. Khi kéo thanh cuộn xuống dưới, hơi thở của cậu khựng lại, cậu thấy tên của giáo viên chủ nhiệm, tên cô giáo tiếng Anh, tên của bạn gái, và cả… tên của mẹ mình nữa.

Bàn tay Minh run rẩy nắm chặt con chuột, từ từ di con trỏ đến thư mục mang tên mẹ mình rồi bấm vào. Đập vào mắt là chi chít những video.

Minh nuốt nước bọt, ngẩng đầu lên nhìn cánh cửa phòng bệnh đang đóng kín với vẻ chột dạ như kẻ trộm. Cậu không yên tâm nên cắm tai nghe vào, mở video đầu tiên lên, lập tức cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.

Video quay từ trên xuống dưới, rõ ràng là cầm tay quay phim, mà người cầm điện thoại không cần nghĩ cũng biết là Lâm. Trước mặt là người mẹ đang quỳ dưới đất, khuôn mặt đầy vẻ thẹn thùng dùng hai tay nắm lấy thứ khổng lồ giữa háng Lâm, sục lên sục xuống.

Đúng là dùng cả hai tay để nắm, phải thừa nhận rằng cặc của Lâm quá lớn, hai tay của mẹ không thể nắm hết được, còn lộ ra một đoạn dài và cái đầu khấc ở bên ngoài.

Từ video có thể thấy, mẹ vẻ mặt đầy vẻ không tình nguyện, quay mặt đi chỗ khác cố không nhìn vào đó, nhưng mặt vẫn đỏ bừng vì xấu hổ.

Không có thêm động tác thừa nào khác, sau khi giúp Lâm sục khoảng hơn hai mươi phút, Lâm bỗng rùng mình một cái, từng dòng tinh dịch trắng đục bắn thẳng vào một bên mặt của người mẹ đang không kịp né tránh.

“Á…” Một tiếng kêu khẽ, mẹ vội vàng đưa tay che lại, đồng thời đứng dậy rời đi.

Ống kính cũng di chuyển theo, Minh lúc này mới phát hiện ra, nơi quay phim lại chính là nhà mình. Phòng khách và bộ sofa quen thuộc đó khiến cậu không thể tin nổi.

Mẹ lại ở nhà mình, sục cặc cho một thằng nhóc bằng tuổi con trai mình sao?

Video đến đây là kết thúc.

Truyện đã full ạ, các bác muốn mu.a truyện thì liên hệ với em qua telegram: @Canhcut11 nhé!!!

5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
6 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
sanzo

bộ này 200c mà nội dung vòng lặp lại thôi

Ken

Tìm k được tele

sanzo

truyện sắp bay trên google r

IMG_1843
Jiz

vãi :))) trên này mới có 20 chương

Bảo

Bộ này chắc đx chục chương , đăng lên rồi tháo xuống miết

Langt

Mua cho đã rồi nó kêu xoá uổng lắm. Đọc chưa hết nó lại xoá