Nô lệ quán Cà phê

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Nô lệ quán Cà phê

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 13/03/2026

Chương 1: Chuẩn bị hành trang
Màn đêm Sài Gòn chưa kịp chạm đến quê nhà, nhưng Quyên đã cảm nhận rõ ràng: cuộc đời mình sắp thay đổi mãi mãi.
12 năm đèn sách vừa khép lại, với bao nhiêu công sức và kỳ vọng của ba mẹ thì Quyên đã đậu một trường ở Sài Gòn mà cô mong ước. Họ không biết, đằng sau vẻ ngoan ngoãn, chăm chỉ của Quyên là một bí mật cháy bỏng đến mức khiến cô run rẩy mỗi đêm.Từ năm 14 tuổi, khi internet ùa vào đời sống, Quyên đã bị kéo vào một thế giới khác. Không phải tình yêu ngọt ngào, không phải những câu chuyện lãng mạn. Cô tìm đến những video đen tối nhất: dây thừng siết chặt, roi da vút qua không khí, những cô gái bị trói, bị sỉ nhục, bị biến thành đồ chơi tình dục. Mỗi lần xem xong, cô nằm co ro trong chăn, tay luồn xuống giữa hai chân, thì thầm một mình: “Em cũng muốn… bị làm như vậy.”
Giờ đây, 18 tuổi, vừa tốt nghiệp cấp 3, Quyên biết thời điểm đã đến. Cô sẽ không còn là cô gái ngoan nữa. Cô muốn trở thành nô lệ. Thật sự. Hoàn toàn.Tối hôm ấy, nằm trên giường cũ ở quê, Quyên lướt X như mọi ngày. Ngón tay vô thức cuộn xuống hàng trăm clip bạo dâm. Rồi cô dừng lại. Một tài khoản tên Anonymous vừa reup đúng đoạn phim cô mê nhất: cô gái bị chủ nhân dắt bằng dây xích, quỳ dưới sàn, mắt long lanh nước mắt sung sướng. Cô nghĩ chắc người này cũng có gu giống mình, nên đã ấn follow mà chẳng suy nghĩ gì nhiều. Đến tối hôm đó, tài khoản Anonymous follow lại Quyên và nhắn tin: “Chào em.”
Quyên vốn quen với những dòng tin nhắn kiểu này nên ban đầu không bận tâm. Nhưng nhìn lại đây chính là người cô vừa follow, cô tiện tay trả lời.
Quyên: Hi Anh
Anonymous: Có vẻ em thích những clip mà anh reup. Anh nghĩ mình có cùng sở thích.
Quyên: Em thích kiểu… mạnh mẽ, bị kiểm soát ấy.
Anonymous: Haha, anh cũng đoán vậy. Anh reup vì anh cũng thích kiểm soát như vậy. Em bao nhiêu tuổi rồi? Đang học hay đi làm?
Quyên: Em 18 uổi ạ, vừa tốt nghiệp, sắp lên Sài Gòn học tiếp và làm thêm. 
Anonymous: Sài Gòn hả? Hay quá. Anh cũng ở đây, mở một quán cà phê nhỏ ở Bình Thạnh. Quán bình thường thôi, khách đến uống cà phê, làm việc, học bài. Nhưng anh đang cần tuyển thêm người làm part-time. Lương ổn, giờ linh hoạt, lại gần chỗ anh ở luôn.
Quyên: Ủa anh làm chủ quán cà phê á? Nghe hấp dẫn quá. Em đang tìm việc làm thêm để vừa học vừa làm anh ơi, em chưa từng làm gì ngoài học hết.
Anonymous: Đúng rồi, anh là chủ quán. Quán nhỏ thôi, không ồn ào, khách chủ yếu là dân văn phòng và sinh viên. Anh thấy em chat có vẻ hiểu chuyện, lại sắp lên Sài Gòn nữa. Làm ở đây thì tiện lắm: anh có thể trực tiếp hướng dẫn, kiểm soát giờ giấc, không lo em lạc lõng một mình. Em có muốn thử không?
Quyên: Em muốn lắm ạ! Làm part-time ở quán cà phê bình thường như vậy chắc em làm được. Anh tuyển thật hả? Em xin thử được không?
Anonymous: Được chứ. Anh không tuyển người lạ lung tung đâu, phải là người anh “thấy hợp”. Em lên Sài Gòn thì anh cho em ở trọ miễn phí ngay gần quán luôn. Ban ngày làm việc bình thường: pha cà phê, phục vụ khách, lau dọn. Nhưng vì anh là chủ, anh sẽ dễ dàng… kiểm soát em hơn. Em hiểu ý anh không?
Quyên: Dạ… em hiểu ạ. Em thích bị kiểm soát mà. Anh sẽ kiểm soát em kiểu gì? Em hơi hồi hộp nhưng… rất tò mò.
Anonymous: Anh sẽ kiểm soát từ những thứ nhỏ nhất: giờ làm việc, cách em mặc đồ đi làm, cách em nói chuyện với anh, thậm chí cả thời gian em ngủ nghỉ. Ban đầu chỉ là “làm việc” thôi, nhưng anh sẽ dẫn dắt em dần dần. Em muốn trở thành nô lệ thật sự thì phải để anh kiểm soát từng bước một. Quán cà phê chỉ là nơi bắt đầu, nơi anh dễ dàng gặp em mỗi ngày.
Quyên: Em… em thích kiểu đó lắm anh ạ. Em chưa từng nghĩ có người chủ quán lại nói thẳng thế này. Em xin làm thật luôn được không? Em muốn chuyển lên Sài Gòn sớm hơn để bắt đầu.
Anonymous: Tốt. Anh gửi địa chỉ quán và form xin việc cho em ngay. Em điền xong gửi lại anh. Tên anh là Hùng. Khi chat riêng, từ giờ em gọi anh là “Chủ nhân” nhé. Đó là bước đầu tiên để anh kiểm soát em.
Quyên: Dạ… được ạ, Chủ nhân. Em làm form ngay đây. Em search quán của Chủ nhân rồi, quán đẹp thật.  Em muốn chuyển chỗ ở luôn, gần Chủ nhân để… dễ bị kiểm soát hơn.
Anonymous: Ngoan lắm. Anh sẽ hướng dẫn em từng bước: cách chuyển đồ lên Sài Gòn, cách phỏng vấn (thực ra chỉ là gặp anh thôi), và từ ngày đầu làm việc, anh sẽ bắt đầu huấn luyện em thật sự. 
Quyên: Em run quá nhưng vui lắm Chủ nhân ạ. Em đồng ý hết. Cảm ơn Chủ nhân đã cho em cơ hội làm việc ở quán và… trở thành nô lệ của Chủ nhân.
Những ngày sau đó, cuộc trò chuyện giữa họ càng lúc càng dài. Hùng gửi form xin việc, hướng dẫn Quyên chuẩn bị giấy tờ, cách chuyển đồ đạc lên Sài Gòn. Quyên điền đơn, gửi ảnh cá nhân theo yêu cầu, và nhận được lịch hẹn gặp chính thức. Chỉ một tuần sau, cô đã thu xếp hành lý, mua vé xe, và chính thức chuyển chỗ ở vào căn phòng nhỏ ngay sau quán cà phê Hidden Brew.

4 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Gia Hân

Hóng