Tiểu Tây (Phiên bản AI)

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Tiểu Tây (Phiên bản AI)

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 13/03/2026

CHƯƠNG 1: NHỮNG GIỌT NƯỚC TRÊN KÍNH MỜ

Điền Hải lại đi công tác. Cái vali màu đen đứng lặng ở góc phòng từ sáng sớm đã được xách ra sân, nhấc lên xe, và khuất dần sau cánh cổng. Tiểu Tây đứng từ cửa sổ tầng hai nhìn xuống, thấy bố vẫy tay chào tạm biệt, thấy mẹ đứng đó, tay vịn song cửa, mái tóc dài xõa nhẹ trên bờ vai trắng của chiếc áo ngủ mỏng.

Một tuần. Hoặc mười ngày. Có khi là nửa tháng. Tiểu Tây không còn nhớ nổi những con số ấy nữa. Nó chỉ biết rằng, mỗi lần cánh cổng sắt khép lại sau lưng bố, trong lòng nó lại trỗi dậy một thứ cảm xúc kỳ lạ. Không phải buồn. Không phải nhớ. Mà là một thứ gì đó giống như… một cánh cửa khác, mở ra.

Căn nhà ba tầng nằm sâu trong con hẻm nhỏ thuộc khu dân cư yên tĩnh. Khu vườn trước nhà được Kỷ Dung cắt tỉa cẩn thận, những chậu hoa giấy đỏ rực dưới ánng đèn vàng hắt ra từ phòng khách. Mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp, toát lên vẻ đẹp của một gia đình trí thức mẫu mực.

Kỷ Dung là giáo viên tiếng Anh nổi tiếng nhất trường cấp ba trong vùng. Ở tuổi ba mươi lăm, chị giữ được vóc dáng thanh mảnh, làn da trắng mịn và gương mặt phúc hậu nhưng cũng đầy nét cấm dục. Ở trường, học sinh vừa kính vừa sợ cô giáo Dung. Ở nhà, hàng xóm luôn nhắc về chị như một tấm gương về người vợ hiền, người mẹ đảm.

Tối nay, Điền Hải vừa đi khuất, Kỷ Dung quay vào nhà, thay bộ áo dài công sở bằng chiếc váy ngủ bằng lụa màu xanh nhạt. Chị lên phòng Tiểu Tây, gõ cửa.

Con học bài chưa?

Tiểu Tây ngồi trước bàn học, sách vở mở tung, nhưng mắt nó không nhìn vào chữ. Nó quay lại, mỉm cười – nụ cười hiền lành, ngoan ngoãn mà mẹ nó vẫn tự hào mỗi khi kể với đồng nghiệp.

Dạ, con học rồi ạ. Mẹ không phải lo.

Kỷ Dung bước vào, đặt tay lên vai con trai, xoa nhẹ. Hơi ấm từ lòng bàn tay chị truyền qua lớp áo phông mỏng, khiến Tiểu Tây cứng người. Một giây. Hai giây. Nó cố giữ nhịp thở đều đặn.

Mẹ đi tắm đây. Con học bài rồi ngủ sớm nhé.

Dạ.

Kỷ Dung rời khỏi phòng, cánh cửa khép lại. Tiểu Tây ngồi yên, lắng nghe tiếng chân mẹ xuống cầu thang, tiếng nước chảy từ phòng tắm dưới tầng một bắt đầu vọng lên.

Nó đứng dậy. Không vội vàng. Không hấp tấp. Giống như một nghi thức đã được lặp đi lặp lại hàng trăm lần, nó bước ra khỏi phòng, đi đến cuối hành lang tầng hai, nơi có một ô cửa sổ nhỏ nhìn thẳng xuống khoảng sân sau.

Nhưng tối nay, nó không ra ngoài sân sau.

Nó quay lại, mở cánh cửa phòng ngủ của bố mẹ – căn phòng rộng nhất nhà, với phòng tắm riêng nằm ở góc trong cùng. Tiểu Tây biết, tối nào mẹ cũng tắm ở phòng tắm riêng này.

Phòng tắm của bố mẹ được ốp gạch men màu kem. Căn phòng ngủ tối om, chỉ có ánh sáng từ phòng tắm hắt ra qua ô cửa kính mờ phía trên cánh cửa. Tiểu Tây đứng nép vào góc tường, nơi bóng tối dày đặc nhất.

Nó không cần nhìn trực tiếp. Nó chỉ cần đứng đó, lắng nghe.

Tiếng nước chảy. Tiếng sột soạt của vải lụa rơi xuống sàn. Tiếng cửa kính phòng tắm kéo nhẹ.

Và rồi, qua ô kính mờ phía trên cánh cửa, một bóng hình lướt qua.

Đó chỉ là một mảng màu mờ ảo, một đường nét nhòe đi vì hơi nước. Nhưng với Tiểu Tây, từng chuyển động của bóng hình ấy đều rõ ràng như một thước phim quay chậm. Bóng dáng ấy nghiêng người, vòng tay lên gáy, để mái tóc dài đổ xuống. Những giọt nước tưởng tượng đang lăn dài trên bờ vai trơn mịn, trên bầu ngực căng tròn, trên vòng eo thon thả.

Tim Tiểu Tây đập mạnh đến nghẹt thở. Nó không dám thở mạnh. Hai tay nó bám chặt vào tường, móng tay bấm sâu vào lớp sơn.

Bóng hình ấy ngồi xuống. Rồi đứng lên. Mỗi động tác đều khiến trái tim nó như ngừng đập rồi lại đập dồn dập. Nó biết những động tác ấy có nghĩa là gì. Nó đã tưởng tượng ra hàng ngàn lần trong đầu. Nhưng chưa bao giờ nó cảm thấy thực đến thế.

Một giọt nước – giọt nước thật, không phải tưởng tượng – từ đâu đó rơi xuống, chảy dọc trên ô kính. Tiểu Tây nhìn theo đường chảy của nó, và trong đầu nó, những giọt nước ấy đang lăn trên da thịt mẹ, luồn vào khe ngực, men theo bụng, xuống dưới nữa…

Nó nhắm mắt lại. Hơi thở trở nên gấp gáp. Nó cảm nhận được sự căng cứng trong quần, cảm nhận được dòng máu dồn về một chỗ, nóng hổi và đầy khắc khoải.

Và nó thì thầm, chỉ đủ cho mình nó nghe thấy:

Mẹ ơi…

Hai tiếng ấy, trong bóng tối, vang lên như một lời cầu nguyện tội lỗi.

Khi tiếng nước ngừng chảy, khi bóng hình ấy biến mất khỏi ô kính, Tiểu Tây mới lặng lẽ rời khỏi phòng. Nó trở về phòng mình, đóng cửa lại, khóa trái.

Nó ngồi xuống giường, hai tay ôm lấy đầu. Trong đầu nó, hàng ngàn hình ảnh đang xoay vần. Những hình ảnh nó vừa thấy, dù chỉ là bóng mờ. Những hình ảnh nó tưởng tượng, rõ ràng đến từng chi tiết. Và những hình ảnh từ những lần khác, từ những năm trước, từ khi nó còn là một đứa trẻ mười lăm tuổi lần đầu tiên vô tình nhìn thấy mẹ thay đồ.

Nó mở ngăn kéo tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Trong hộp là những thứ nó đã cất giấu cẩn thận: một chiếc quần lót của mẹ, màu trắng, ren mỏng, mà nó đã lấy từ giỏ đồ cần giặt cách đây hai tuần. Nó đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu.

Mùi hương ấy. Không phải nước hoa. Không phải xà phòng. Mà là mùi của cơ thể mẹ, một mùi hương riêng biệt mà nó có thể nhận ra giữa hàng ngàn mùi hương khác. Mùi hương ấy như một thứ ma túy, thấm vào từng tế bào, kéo nó xuống vực sâu của những khao khát không thể nói thành lời.

Nó nằm xuống giường, chiếc quần lót vẫn cầm trên tay. Mắt nó nhắm nghiền, tay kia luồn vào trong quần. Nó không còn là Tiểu Tây – cậu học sinh ngoan ngoãn, hiền lành nữa. Nó là một kẻ đang chìm đắm trong dục vọng, một kẻ đang yêu mẹ mình theo cách không thể gọi tên.

Những hình ảnh lại hiện về. Lần này rõ ràng hơn. Nó thấy mẹ nó dưới vòi sen, nước chảy dọc theo thân thể, những bọt xà phòng trắng xóa phủ lên làn da mịn màng. Nó thấy bàn tay mẹ xoa nhẹ lên cánh tay, lên vai, lên ngực. Nó thấy những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc ướt, ngửa cổ ra sau, để lộ vùng cổ trắng ngần và xương quai xanh thanh tú.

Và nó tưởng tượng, giá như bàn tay ấy đang chạm vào nó. Giá như những ngón tay ấy đang vuốt ve nó. Giá như mẹ đang ở đây, ngay bên cạnh nó, trong căn phòng này…

Nó rên lên một tiếng nhỏ, cắn chặt môi để giữ im lặng. Cơ thể nó căng cứng, run lên từng cơn. Và rồi, trong khoảnh khắc bùng nổ, nó bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào:

Mẹ… ơi…

Tay nó nới lỏng. Cơ thể nó chùng xuống, ướt đẫm mồ hôi. Nó nằm đó, thở dốc, chiếc quần lót của mẹ vẫn nằm trong tay, ướt đẫm một thứ chất lỏng khác.

Nước mắt nó chảy ra.

Không phải vì hạnh phúc. Không phải vì tội lỗi. Mà là vì một nỗi đau không thể gọi tên. Nó yêu mẹ. Nó yêu mẹ đến phát điên. Nhưng nó biết, tình yêu ấy sẽ không bao giờ được đáp lại. Nó chỉ có thể yêu mẹ như thế này – trong bóng tối, trong tưởng tượng, trong những giọt nước mắt lặng thầm sau mỗi lần thỏa mãn.

Sáng hôm sau, Tiểu Tây thức dậy với đôi mắt hơi sưng. Nó vào phòng tắm, rửa mặt thật lâu, nhìn vào gương và tự nhủ: “Hôm nay sẽ là một ngày bình thường.”

Nó xuống nhà, thấy mẹ đang nấu ăn trong bếp. Kỷ Dung mặc chiếc váy nhà đơn giản, tóc buộc cao, thoăn thoắt thái rau. Mùi thức ăn thơm lừng. Một khung cảnh gia đình ấm cúng.

Dậy rồi hả con? Ăn sáng đi. Mẹ làm món con thích đây.

Tiểu Tây ngồi vào bàn, nhìn mẹ bưng tô cháo nóng đặt trước mặt. Tay mẹ thoáng chạm vào tay nó khi đặt tô xuống. Một cái chạm nhẹ, vô tình. Nhưng với Tiểu Tây, đó là một cú sốc điện chạy dọc sống lưng.

Nó cúi xuống ăn, không dám nhìn lên. Nó sợ nếu nhìn lên, mẹ nó sẽ đọc được tất cả những suy nghĩ dâm đãng, tội lỗi đang quay cuồng trong đầu nó.

Kỷ Dung ngồi đối diện, vừa ăn vừa hỏi:

Hôm nay con có kế hoạch gì không?

Dạ… con ở nhà học bài ạ.

Ngoan. Chiều mẹ đi họp tổ chuyên môn, về hơi muộn. Con tự nấu cơm ăn nhé.

Dạ.

Kỷ Dung nhìn con trai, mỉm cười. Nụ cười dịu dàng, đầy yêu thương. Chị không thể biết được, đứa con trai ngoan ngoãn trước mặt chị vừa trải qua một đêm đầy những khao khát tội lỗi với chính mẹ mình. Chị không thể biết được, trong ngăn kéo tủ của nó, có một chiếc quần lót của chị đang nằm đó, như một chứng tích cho tình yêu biến thái của đứa con trai mười tám tuổi.

Mẹ đi đây. – Kỷ Dung đứng dậy, cầm túi xách.

Dạ, mẹ đi cẩn thận.

Tiếng cổng sắt mở ra rồi khép lại. Căn nhà lại chìm trong im lặng. Tiểu Tây ngồi yên, nhìn vào khoảng không. Tay nó vẫn còn cảm giác của cái chạm vô tình ban sáng.

Nó đưa tay lên mũi, ngửi.

Trên mu bàn tay, thoang thoảng mùi hương của mẹ.

Buổi chiều, Tiểu Tây ngồi trước máy tính. Nó không học bài. Nó lướt web, tìm đến những trang web đen, những câu chuyện sex mà nó vẫn đọc.

Nhưng hôm nay, nó tìm đến một thể loại khác: loạn luân mẹ con.

Nó đọc say mê, từng chữ, từng câu. Nó đọc về những người con trai yêu mẹ, về những người mẹ đáp lại tình cảm ấy, về những đêm ân ái tội lỗi nhưng ngọt ngào. Nó đọc và tưởng tượng, giá như nhân vật chính là nó, giá như người mẹ trong truyện là mẹ nó.

Đọc xong, nó lại thấy cơ thể mình nóng ran. Nó lại nghĩ đến mẹ. Nó lại nghĩ đến tối qua, đến những bóng hình qua ô kính mờ, đến mùi hương trên chiếc quần lót.

Nó mở ngăn kéo, lấy chiếc quần lót ra. Nó đã giặt sạch nó từ sáng, phơi khô, và cất lại. Chiếc quần lót trắng tinh, thơm mùi nước giặt, không còn mùi cơ thể mẹ nữa.

Nhưng nó vẫn đưa lên mũi, hít hà. Trong tưởng tượng của nó, mùi hương ấy vẫn còn.

Nó đặt chiếc quần lót xuống, nhìn vào màn hình máy tính. Trên màn hình là một trang web bán hàng trực tuyến. Nó gõ vào ô tìm kiếm: thuốc ngủ.

Nó nhìn vào danh sách các sản phẩm, đọc kỹ từng mô tả, từng đánh giá. Tay nó lướt chuột, chậm rãi, như đang lưỡng lự giữa hai con đường.

Rồi nó tắt máy, cất chiếc quần lót vào lại ngăn kéo, khóa tủ cẩn thận.

Nó ra ban công, nhìn xuống con hẻm vắng. Chiều muộn, nắng vàng nhạt dần. Nó nghĩ về mẹ, đang ở đâu đó ngoài kia, trong buổi họp tổ chuyên môn, với tà áo dài thướt tha, với nụ cười dịu dàng, với những cử chỉ đoan trang của một nữ giáo viên mẫu mực.

Và nó tự hỏi: “Mẹ có biết không? Mẹ có biết con trai mẹ đang nghĩ gì về mẹ không?”

Câu trả lời, nó biết rõ.

Nhưng nó vẫn không thể ngừng yêu mẹ theo cách ấy.

Đêm xuống. Kỷ Dung đi họp về, mệt mỏi. Chị lên phòng ngủ sớm. Tiểu Tây ngồi trong phòng, lắng nghe tiếng chân mẹ đi lại trên tầng, tiếng cửa phòng tắm mở ra, tiếng nước chảy.

Nó không ra khỏi phòng tối nay. Nó ngồi yên, tay cầm cuốn sách giáo khoa, nhưng mắt không nhìn vào chữ.

Nó chỉ lắng nghe.

Lắng nghe từng âm thanh từ phòng bên cạnh. Lắng nghe tiếng nước ngừng chảy. Lắng nghe tiếng chân trần đi trên sàn gạch. Lắng nghe tiếng tủ quần áo mở ra rồi khép lại.

Và nó tưởng tượng.

Tưởng tượng ra mẹ nó, với làn da còn ẩm hơi nước, bước ra khỏi phòng tắm, quấn khăn tắm quanh người. Tưởng tượng ra những giọt nước còn đọng trên bờ vai, trên bầu ngực căng tròn. Tưởng tượng ra bàn tay mẹ vuốt nhẹ mái tóc ướt, để lộ vành tai thanh tú và chiếc cổ cao.

Nó nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.

Trong bóng tối, nó thì thầm:

Mẹ ơi… con yêu mẹ.

Nó không biết rằng, ngoài kia, ngoài khung cửa sổ, có một vầng trăng khuyết đang lặng lẽ soi mình xuống mái nhà, chứng kiến một tâm hồn đang chìm dần vào vực sâu của những khao khát cấm kỵ.

Và nó cũng không biết rằng, những ngày tháng yên bình này sẽ sớm kết thúc, nhường chỗ cho những biến cố kinh hoàng sắp ập đến với gia đình nó, với người mẹ nó yêu thương nhất trên đời.

Nhưng tối nay, tất cả vẫn còn im lặng.

Căn nhà ba tầng vẫn chìm trong giấc ngủ.

Và Tiểu Tây vẫn nằm đó, tay ôm chiếc quần lót của mẹ, thì thầm những lời yêu thương tội lỗi vào màn đêm.

Sáng hôm sau, Tiểu Tây thức dậy, làm vệ sinh cá nhân, xuống nhà ăn sáng với mẹ. Mọi thứ lại trở về quỹ đạo bình thường. Nó lại là cậu con trai ngoan ngoãn, hiền lành, học giỏi. Kỷ Dung lại là người mẹ dịu dàng, chu đáo.

Hôm nay con đi học à? – Kỷ Dung hỏi.

Dạ.

Mẹ cũng đi dạy. Đi cùng nhau không?

Dạ.

Hai mẹ con ra khỏi nhà, Kỷ Dung lái xe máy chở Tiểu Tây đến trường. Trên đường, gió thổi nhẹ, mái tóc dài của mẹ bay bay, thoảng qua mặt Tiểu Tây. Nó ngồi sau, hai tay vịn vào yên xe, cố gắng giữ khoảng cách.

Nhưng mắt nó không rời khỏi bóng lưng mẹ.

Bóng lưng ấy, trong chiếc áo dài trắng tinh, thon thả, uyển chuyển theo từng động tác lái xe. Vòng eo ấy, thắt lại bởi chiếc nơ cùng màu, khiến nó không thể rời mắt.

Nó nhìn xuống. Nó thấy chiếc quần lót của mẹ, màu trắng, thoáng hiện qua lớp vải mỏng của chiếc quần âu bên dưới tà áo dài.

Nó vội nhìn lên, như vừa làm điều gì tội lỗi.

Tim nó đập mạnh.

Và trong đầu nó, một câu hỏi hiện ra: “Bao giờ thì mình có thể…?”

Nó không dám nghĩ tiếp. Nó chỉ ngồi yên, để gió thổi vào mặt, để mùi hương của mẹ phảng phất trong không khí, để những khao khát lại âm thầm lớn dậy trong lòng.

Trường học hiện ra trước mắt. Cổng trường đông đúc học sinh. Tiếng cười nói rộn ràng.

Một ngày mới bắt đầu.

Và những bí mật của Tiểu Tây lại được cất giấu, sâu hơn, kỹ hơn, trong lồng ngực đang đập những nhịp đập đầy khao khát.

Buổi tối hôm đó, Tiểu Tây ngồi trước bàn học. Trước mặt nó là cuốn sách giáo khoa, nhưng trong đầu nó là những hình ảnh khác.

Nó mở ngăn kéo tủ, lấy ra một cuốn sổ nhỏ. Đó là nhật ký của nó – nơi nó ghi lại tất cả những suy nghĩ, những cảm xúc, những khao khát mà nó không thể nói với bất kỳ ai.

Nó mở trang đầu tiên, nơi có dòng chữ viết nắn nót:

“Con yêu mẹ. Không phải kiểu con yêu mẹ như một đứa trẻ. Mà là kiểu con yêu mẹ như một người đàn ông yêu người phụ nữ của mình. Con biết điều này là sai trái. Con biết điều này là tội lỗi. Nhưng con không thể ngừng yêu mẹ. Mẹ ơi, giá như mẹ biết…”

Nó đọc lại những dòng chữ ấy, rồi thở dài. Nó cầm bút, viết thêm một dòng mới:

“Hôm nay con lại nhìn mẹ tắm. Con biết là xấu xa. Nhưng con không thể cưỡng lại. Mẹ đẹp quá. Con ước gì một lần được chạm vào mẹ, được ôm mẹ, được… Con yêu mẹ. Con yêu mẹ rất nhiều. Và con sẽ không bao giờ ngừng yêu mẹ.”

Nó gấp cuốn sổ lại, cất vào ngăn kéo, khóa tủ.

Nó nhìn ra ngoài cửa sổ. Trăng hôm nay sáng hơn, tròn hơn. Ánh trăng soi rọi khắp căn phòng, chiếu lên bức ảnh gia đình treo trên tường: bố, mẹ và nó, cả ba đều cười tươi rói trong một chuyến du lịch biển năm nào.

Nó nhìn vào nụ cười của mẹ trong ảnh, và nó mỉm cười theo.

Nụ cười buồn bã, tội lỗi, và đầy khao khát.

Rồi sẽ có một ngày… – nó thì thầm – Mẹ sẽ hiểu. Mẹ sẽ chấp nhận tình yêu của con.

Nó không biết rằng, những lời thì thầm ấy, những khao khát ấy, sẽ sớm trở thành hiện thực theo một cách không ngờ nhất, đau đớn nhất, và cũng tội lỗi nhất.

Nhưng tối nay, tất cả vẫn còn là bí mật.

Bí mật của một đứa con trai yêu mẹ.

Bí mật của Tiểu Tây.

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất