Anh Hùng Xạ Điêu cải biên 18+

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Anh Hùng Xạ Điêu cải biên 18+

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 09/02/2026

Chương 1: Máu nhuộm chiều tà

Gió thu thổi dọc theo dòng Tiền Đường, mang theo hơi lạnh se sắt len lỏi vào từng thớ thịt. Đó là một buổi chiều tà tháng Tám tại thôn Ngưu Gia, nằm ven rìa kinh đô Lâm An. Ánh mặt trời đỏ ối như máu loang lổ trên mặt sông, phản chiếu lên những tán lá bách đỏ rực như lửa cháy trên sườn đồi. Cỏ dại dưới chân đê đã bắt đầu úa vàng, ngả nghiêng theo từng cơn gió lộng, tạo nên một khung cảnh hoang liêu, buồn thảm đến nao lòng. Những ngôi nhà tranh lụp xụp nằm rải rác, khói bếp bay lên mỏng manh rồi nhanh chóng bị gió cuốn tan vào hư vô, như chính phận người trong cái thời loạn lạc này.

Dưới hai gốc tùng cổ thụ to lớn, rễ cây trồi lên mặt đất như những con mãng xà già nua, một đám đông dân làng tụ tập. Họ gồm cả già trẻ lớn bé, gương mặt ai nấy đều hằn lên nét khắc khổ, lo âu, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào người đàn ông đang ngồi ở trung tâm. Đó là Trương Thập Ngũ, một người kể chuyện rong chừng năm mươi tuổi. Lão có khuôn mặt gầy gò, hốc hác, chòm râu dê lơ thơ dưới cằm rung rinh theo từng cử động của cơ miệng. Lão mặc một chiếc áo trường bào màu xanh đã bạc phếch, vá víu chằng chịt, vạt áo phanh rộng ra đầy ngạo nghễ.

Điều kỳ quái và bệnh hoạn nhất không phải là vẻ ngoài rách rưới của lão, mà là cái “ghế” lão đang ngồi. Không phải gỗ, cũng chẳng phải đá, mà là một người đàn bà. Mụ đàn bà da nâu khỏe mạnh, cơ bắp cuồn cuộn nhưng ánh mắt lại đờ đẫn như trâu ngựa, đang quỳ rạp tứ chi xuống đất, lưng uốn cong để lão Trương an tọa. Dưới vạt áo phanh ngực hớ hênh của lão, hạ bộ tồng ngồng không mảnh vải che thân, dương vật đen đúa, nhăn nheo nằm vắt vẻo trên đùi, đôi khi đong đưa theo nhịp lão gõ phách.

“Cắc! Cắc! Tùng!”

Tiếng phách gỗ vang lên khô khốc, hòa cùng nhịp trống nhỏ dồn dập, kéo sự chú ý của đám đông đang xì xào trở về trật tự. Trương Thập Ngũ nhe hàm răng vàng ệch cười khẩy, đôi mắt híp lại nhìn đám thính giả quê mùa, rồi cất giọng khàn đục ngâm nga một bài thất ngôn bi phẫn:

*”Non sông gấm vóc nát như tương,*
*Giặc dữ tràn lan khắp nẻo đường.*
*Xóm vắng đêm thâu vang tiếng khóc,*
*Vợ con chịu nhục, hận khôn lường.”*

Giọng lão khi bổng khi trầm, lúc ai oán như tiếng ma khóc, lúc lại phẫn nộ như sấm rền, vẽ nên bức tranh thê lương của bách tính Đại Tống dưới gót sắt quân Kim. Lão ngừng lại một chút, nhấp ngụm rượu từ cái bầu hồ lô đeo bên hông, quệt mép rồi bắt đầu vào chuyện.

“Thưa bà con cô bác,” Trương Thập Ngũ vỗ mạnh xuống mông “ghế thịt”, khiến người đàn bà bên dưới khẽ rùng mình nhưng vẫn câm lặng chịu đựng. “Hôm nay lão Trương ta sẽ kể cho các vị nghe về gia đình Diệp lão hán ở Biện Lương. Một câu chuyện mà nghe xong, kẻ có gan thì sôi máu, kẻ yếu bóng vía thì chỉ biết nuốt hận vào trong.”

Câu chuyện bắt đầu với gia đình bốn người của Diệp lão hán. Họ vốn là dân gốc ở vùng Hà Bắc, vì tránh loạn binh đao của rợ Kim mà phải phiêu bạt khắp nơi, gia đình ly tán mỗi người một ngả. Trời thương, sau bao năm lưu lạc, họ tìm lại được nhau, mừng mừng tủi tủi dắt díu nhau về quê cũ. Ngờ đâu, khi về đến nơi, cái xóm nhỏ yên bình ngày xưa giờ chỉ còn là đống tro tàn lạnh lẽo. Nhà cửa bị đốt sạch, ruộng đồng hoang hóa, xương trắng phơi đầy đồng. Cực chẳng đã, Diệp lão hán đành phải gạt nước mắt, đưa vợ cùng con trai là Diệp Tứ và cô con gái nhan sắc mặn mà tên Diệp Tam thư, tiếp tục hành trình đến Biện Lương tìm đường sinh sống.

“Nhưng hỡi ôi,” Trương Thập Ngũ gõ phách một cái thật mạnh, “Biện Lương phồn hoa đô hội ngày nào giờ đã thành hang ổ của lũ sài lang.”

Lão kể đến đoạn gia đình họ Diệp đang đi trên phố, bỗng gặp một toán quân Kim tuần tra. Tên cầm đầu là một gã võ quan người Nữ Chân, mặt to tai lớn, râu ria xồm xoàm như lông nhím, cưỡi trên con ngựa chiến cao lớn. Đôi mắt hắn hau háu như mắt thú săn mồi, quét qua đám dân đen đang khúm núm nép vào lề đường. Và rồi, ánh mắt dâm tà của hắn dừng lại trên người Diệp Tam thư.

Dù quần áo lấm lem bụi đường, nhưng nét thanh xuân mơn mởn, khuôn ngực đầy đặn phập phồng sau lớp vải thô và khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng vẫn không thể che giấu được. Tên võ quan cười hô hố, vung roi chỉ thẳng vào mặt nàng, ra lệnh cho lính lôi nàng ra giữa đường.

Diệp lão hán và Diệp Tứ quỳ xuống van xin, dập đầu đến chảy máu trán, nhưng chỉ nhận lại những cú đá thô bạo của đám lính. Tên võ quan nhảy xuống ngựa, không nói không rằng, tóm lấy tóc Diệp Tam thư, kéo xềnh xệch về phía con ngựa của hắn.

“Con chó cái của người Hán này nhìn ngon mắt lắm!” Hắn gầm gừ, tiếng nói lơ lớ nhưng đầy sát khí. “Hôm nay ông sẽ cho mày biết thế nào là uy phong của dũng sĩ Đại Kim!”

Trương Thập Ngũ miêu tả cảnh tượng tiếp theo bằng giọng điệu dâm dục, bệnh hoạn, khiến đám đàn ông trong thôn nuốt nước bọt, còn phụ nữ thì đỏ mặt quay đi nhưng tai vẫn dỏng lên nghe.

Tên võ quan đè nghiến Diệp Tam thư vào hông ngựa, xé toạc chiếc váy vải thô của nàng, để lộ cặp mông trắng ngần, tròn trịa, tương phản gay gắt với làn da sạm nắng của hắn và bộ lông ngựa đen bóng. Hắn bắt nàng chống hai tay vào yên ngựa, chổng cao mông lên trời trong tư thế Doggy nhục nhã ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

“Không! Cha ơi! Cứu con!” Diệp Tam thư gào khóc thảm thiết, nhưng tiếng kêu cứu của nàng nhanh chóng bị chặn lại khi tên võ quan thô bạo vạch quần, lôi ra cây côn thịt gân guốc, tím tái như một khúc dồi lợn khổng lồ. Hắn nhổ toẹt bãi nước bọt vào đó rồi không dạo đầu, thúc mạnh một cú lút cán vào trong hang động non nớt của nàng.

“Á á á á…!” Tiếng hét xé lòng của cô gái vang vọng cả một góc phố, hòa lẫn với tiếng cười hô hố của đám quân Kim xung quanh.

Trương Thập Ngũ nheo mắt, mô tả tỉ mỉ từng cú thúc của tên súc sinh: “Hắn ta nắm chặt eo nàng, thúc như điên như dại. Mỗi cú thúc là một tiếng ‘bạch’ vang lên khi da thịt va chạm. Hắn nghiến răng nghiến lợi, hưởng thụ sự chật chội, ấm nóng bên trong cơ thể người con gái Hán tộc. Diệp Tam thư đau đớn tột cùng, nước mắt giàn giụa, nhưng rồi dưới sự chà đạp mãnh liệt ấy, những tiếng rên rỉ ư ử bắt đầu bật ra khỏi cổ họng nàng, không biết là vì đau hay vì khoái cảm nhục dục bị cưỡng ép.”

“Ư… ư… đau quá… tha cho tôi… a… ư…”

Tiếng rên rỉ ấy như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của người thân nàng. Diệp Tứ, người em trai, không thể chịu đựng thêm cảnh chị mình bị làm nhục như một con súc vật. Cậu hét lên một tiếng phẫn nộ, vùng thoát khỏi tay tên lính đang giữ mình, lao đầu vào tên võ quan định liều mạng.

“Thả chị tao ra! Đồ súc sinh!”

Nhưng sức vóc của một thiếu niên đói ăn làm sao địch lại được tên ác quỷ chiến trường. Tên võ quan thậm chí không thèm dừng động tác hông, tay phải hắn vung cây lang nha bổng đầy gai nhọn lên, giáng một cú trời giáng xuống đầu Diệp Tứ.

“Bốp!”

Âm thanh khô khốc của xương sọ vỡ vụn vang lên. Diệp Tứ ngã gục xuống ngay bên chân ngựa, máu và óc trắng bắn tung tóe lên đôi chân trần của chị gái mình. Diệp Tam thư hét lên kinh hoàng, toàn thân co rút lại, càng khiến “cái động” bên dưới siết chặt lấy dương vật của tên ác nhân.

“Tốt! Tốt lắm! Kẹp chặt lắm!” Tên võ quan cười sằng sặc, càng thêm hưng phấn trước mùi máu tanh. Hắn chồm lên lưng nàng, hai tay thô bạo bóp nát đôi gò bồng đảo của nàng qua lớp áo rách nát, nhào nặn như muốn vắt ra sữa. Hắn điên cuồng dập thêm vài chục cái nữa, tiếng “bạch bạch” vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào của người mẹ già và tiếng nấc của cô gái trẻ.

Khi cơn thú tính lên đến đỉnh điểm, tên võ quan gầm lên một tiếng, rút dương vật ướt đẫm dâm thủy và máu ra khỏi cơ thể Diệp Tam thư. Nàng ngã vật xuống đất, nằm thoi thóp cạnh xác em trai. Nhưng sự tàn bạo chưa dừng lại ở đó. Hắn quay sang túm lấy tóc Diệp phu nhân, người mẹ già đang khóc ngất, lôi bà lết đến trước mặt hắn.

“Con trai mày chết rồi, mày bú cho tao để tiễn đưa nó đi!”

Hắn ấn đầu bà vào hạ bộ hôi hám của mình, bắt bà phải ngậm lấy quy đầu đang giật giật. Diệp phu nhân trố mắt kinh hoàng, nhưng lưỡi gươm kề cổ của đám lính khiến bà không dám phản kháng. Bà run rẩy há miệng, ngậm lấy thứ dơ bẩn ấy. Tên võ quan ngửa cổ lên trời hú dài, rồi rùng mình bắn từng đợt tinh dịch đặc quánh, tanh tưởi ngập đầy mồm miệng người đàn bà khốn khổ. Hắn cố tình bắn vung vãi xuống cả khuôn mặt dập nát của xác chết Diệp Tứ bên dưới.

Sau khi thỏa mãn thú tính, tên võ quan nhếch mép, ra hiệu lạnh lùng. Đám lính Kim đồng loạt vung đao. Đầu Diệp lão hán, Diệp phu nhân và cả Diệp Tam thư lìa khỏi cổ, lăn lóc trên vũng máu trộn lẫn tinh dịch. Gia đình họ Diệp, sau bao cay đắng tìm về quê hương, cuối cùng đoàn tụ dưới lưỡi đao của quân thù.

Trương Thập Ngũ kết thúc câu chuyện bằng một cú gõ phách chát chúa, khiến không gian chìm vào tĩnh lặng. Lão trừng mắt nhìn về phía xa xăm, giọng nói đầy uất hận:

“Thế đấy! Lũ rợ Kim coi dân ta như cỏ rác, muốn giết là giết, muốn hiếp là hiếp. Còn triều đình nhà Tống thì sao? Lũ quan lại hèn nhát chỉ biết co giò bỏ chạy, trốn chui trốn nhủi ở cái vùng Giang Nam êm ấm này, bỏ mặc bách tính Giang Bắc sống không bằng chết. Người xưa có câu: ‘Thà làm chó thời bình còn hơn làm người thời loạn’. Câu này vận vào thời nay, quả không sai một li!”

Đám đông dân làng lặng người đi. Có tiếng sụt sùi khóc, có tiếng nghiến răng ken két, nhưng cũng có những tiếng thở dài bất lực. Những đồng tiền xu lẻ leng keng được ném vào cái mẹt rách trước mặt Trương Thập Ngũ. Lão nhếch mép cười nhạt, vơ vội mấy đồng bạc lẻ nhét vào túi áo.

Xong xuôi, lão vươn vai đứng dậy, không quên tung chân đá mạnh vào mông người đàn bà đang làm ghế.

“Cút! Đồ vô dụng, ngồi tê cả mông ông.”

Người đàn bà lồm cồm bò dậy, không một lời oán trách, lầm lũi lui ra sau gốc cây, biến mất như một cái bóng. Trương Thập Ngũ thu dọn đồ nghề, tay xách bầu rượu, tay cầm phách gỗ, chuẩn bị rời đi, tiếp tục cuộc hành trình phiêu bạt vô định của mình.

Đúng lúc đó, đám đông rẽ ra, hai người đàn ông lực lưỡng bước tới chắn trước mặt lão.

Một người vóc dáng cao lớn như hộ pháp, mày rậm mắt to, ngực nở nang, toát lên vẻ hào sảng, uy dũng. Đó là Quách Khiếu Thiên. Người còn lại dáng vẻ thư sinh hơn, da dẻ trắng trẻo nhưng ánh mắt tinh anh, sắc sảo, hông đeo trường kiếm, chính là Dương Thiết Tâm.

Quách Khiếu Thiên chắp tay vái chào, giọng sang sảng như chuông đồng:

“Tại hạ là Quách Khiếu Thiên, còn đây là nghĩa đệ Dương Thiết Tâm. Chúng tôi nghe tiên sinh kể chuyện khi nãy, lời lẽ bi phẫn, khí khái bất phàm, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ. Chẳng hay tiên sinh có nể mặt, cùng anh em chúng tôi uống vài chén rượu nhạt, để chúng tôi được thỉnh giáo thêm về chuyện thời thế phương Bắc được chăng?”

Dương Thiết Tâm cũng chắp tay thi lễ, ánh mắt lộ vẻ kính trọng nhưng cũng đầy tò mò về người kể chuyện kỳ dị này.

Trương Thập Ngũ nheo mắt nhìn hai tráng sĩ trước mặt, rồi liếc nhìn bầu rượu trên tay mình đã cạn đáy. Lão cười khẩy, vuốt chòm râu dê:

“Rượu à? Có rượu ngon thì lão Trương này chẳng bao giờ từ chối. Đi thôi!”

Ba bóng người, hai cao lớn uy nghi, một gầy gò rách rưới, cùng nhau bước đi dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, để lại sau lưng thôn Ngưu Gia đang dần chìm vào bóng tối mịt mùng. Gió thu lại nổi lên, cuốn theo những chiếc lá bách đỏ, xoay tròn, xoay tròn như những linh hồn oan khuất chưa được siêu thoát.

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất