Mẹ!Người Đàn Hồi Xuân Dâm Loạn! – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ!Người Đàn Hồi Xuân Dâm Loạn! – Update Chương 2

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

CHƯƠNG 1 – NGƯỜI ĐÀN BÀ Ở PHÒNG GYM

Hưng 33 tuổi, cao 1m71, dáng người săn chắc kiểu đàn ông làm nhiều, nói ít. Trong cái phòng gym nhỏ nằm trên con đường Nguyễn Hữu Thọ, anh luôn tập muộn hơn mọi người – không phải vì bận, mà vì một lý do riêng anh chẳng bao giờ dám nói ra:

Mai.

Mai 52 tuổi, nặng 57kg, người múp máp vừa đủ, kiểu đàn bà bước vào tuổi hồi xuân mà vẻ đẹp lại càng chín mùi. Khuôn mặt bà tròn trịa, nụ cười hiền đến lạ, nhưng đôi mắt lại có chút sắc, chút thông minh khiến người đối diện dễ bối rối. Bà tập gym ngày hai lần – sáng cardio, chiều tập tạ. Mỗi buổi tập là mỗi lần Hưng phải kiếm cớ quanh quẩn, dù chỉ để nhìn bà từ xa.

Cái dáng bà lúc nâng tạ làm anh say. Không phải say theo kiểu đàn ông nhìn đàn bà nóng bỏng, mà là kiểu… rung động. Bà mạnh mẽ, kiên trì, và có chút gì đó cô đơn trong từng hơi thở.

Hôm đó, phòng gym vắng. Mai đang làm động tác squat, mồ hôi chảy thành từng giọt dọc sống lưng. Bà đặt tạ xuống, đứng thẳng dậy, xoay cổ, rồi bất ngờ quay lại – đúng hướng Hưng đang nhìn.

“Ủa Hưng, em mới tới hả?” – bà cười, lúm đồng tiền hiện ra khiến tim anh lỡ một nhịp.

Hưng gãi đầu, cố làm bình tĩnh:
“Dạ… em tập chút. Chị Mai tập chi dữ ri?”

“Già rồi, phải ráng giữ dáng chứ. Chứ không mấy đứa nhỏ nó cười.”
Bà vừa nói vừa lau mồ hôi, mỗi cử động đều nhẹ nhàng mà quyến rũ theo cách rất… đàn bà.

Anh nhìn bà, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Làm sao anh nói được rằng bà chẳng cần giữ gì cũng đã đẹp? Rằng lúc bà cười, anh thấy cả ngày mình dễ chịu? Rằng mỗi lần nghe tiếng bà gọi “Hưng”, tim anh nó khác?

Mai nhận ra ánh mắt anh hơi khác thường. Bà chống tay lên eo, nhìn anh một cái đầy tò mò:

“Em nhìn chi mà đăm chiêu rứa?”

“Dạ… em nhìn coi chị còn mệt không, để em để ý giùm.”
Anh nói đại một câu, dù biết mình nói sai gì đó. Mặt anh ửng đỏ.

Mai bật cười – cái kiểu cười khiến anh muốn nghe hoài:
“Trời đất, đàn ông 33 tuổi mà nói chuyện ngọt như mía lùi rứa ai chịu nổi.”

Hưng quay đi, cố giấu nụ cười. Tim đập mạnh.

Hôm đó, anh tập không vô. Chỉ cần Mai đứng cách anh vài mét, mùi dầu gội thoảng qua, hay tiếng tạ chạm nền… cũng đủ khiến anh thấy cả thế giới nhỏ lại, chỉ còn một người đàn bà 52 tuổi, múp máp, đẹp một cách lạ kỳ, khiến trái tim anh chênh vênh như cậu trai mới lớn.

Anh yêu thầm Mai.
Yêu đến mức chỉ cần thấy bà khỏe mạnh, cười tươi, là anh thấy đời nhẹ đi mấy phần.

Nhưng Mai đâu biết điều đó.
Hoặc… biết mà làm như không biết?

3.5 32 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất