VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: VỢ, MẸ VỢ VÀ GÃ HỌC TRÒ BIẾN THÁI – Update Chương 13

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 12/05/2026

CHƯƠNG 9

Tôi đưa vợ đến trường, nắm lấy bàn tay trái của cô ấy, đặt lên mu bàn tay một nụ hôn, đây là lời thề nguyện của chúng tôi, tôi hy vọng cô ấy hiểu.

Vợ không có phản ứng gì, chỉ từ từ rút tay ra.

“Em đi lên lớp đây, chồng đi chậm thôi nhé.”

Vợ bước vào trường, bộ trang phục lạnh lùng của cô ấy thu hút mọi ánh nhìn của đám học sinh đi ngang qua, đứa nào cũng ngoái lại nhìn, mắt sáng rực.

Chắc chẳng ai có thể đoán được bên trong lớp áo khoác kia là những món đồ lót gợi cảm và phóng đãng đến nhường nào đâu nhỉ.

Lòng tôi trống rỗng, có lẽ đã đến lúc phải đưa ra quyết định rồi.

Tôi đến công ty, ba người kia còn đến sớm hơn cả tôi, Lâm và Nhung đã đối chiếu xong các câu hỏi, bầu không khí hài hòa đến lạ kỳ, chúng tôi bê tài liệu và máy móc lên xe của tôi, Thiên ngồi ghế phụ, Lâm và Nhung ngồi hàng ghế sau khớp lời thoại, tôi làm tài xế, cuối cùng vẫn là đi một vòng rồi quay lại ngôi trường của vợ.

Lâm gọi điện cho người phụ trách, một cô giáo chạy bước nhỏ ra cổng trường, nói với bác bảo vệ một tiếng, bác ấy mở cổng cho chúng tôi đi vào, vì học sinh quá đông nên cô giáo hướng dẫn chúng tôi đỗ xe ở một khoảng sân trống gần đó.

Chúng tôi vác máy móc đi theo sau cô ấy đến một phòng học trống ở tầng ba, cô giáo bảo chúng tôi cứ điều chỉnh thiết bị trước, lát nữa sẽ có người qua chấp nhận phỏng vấn.

Hiện trường cũng chẳng có gì cần bài trí, tôi và Thiên bày máy ra, điều chỉnh lại vài thông số, thời gian còn lại là chờ đợi.

Lâm và Nhung phụ trách phỏng vấn, ăn mặc khá chỉnh tề, Lâm diện một bộ vest, tóc vuốt hết ra sau.

Nhung mặc một chiếc váy lễ hội màu đỏ, khoác thêm chiếc áo ren mỏng màu trắng, trông giống như một nàng công chúa tri thức.

Hai người họ hôm qua còn cãi nhau vì chuyện lời thoại, thế mà hôm nay lại tỏ ra rất thân mật, đứng sát cạnh nhau, thì thầm to nhỏ như đang chia sẻ một bí mật thầm kín nào đó không muốn để ai biết.

Thiên vẫn đang hí hoáy với mấy chiếc máy quay, dù tôi đã kiểm tra qua cả rồi nhưng cậu ấy vẫn có chỗ không hài lòng. Thiên vốn là người cầu toàn, đây chắc là một thói quen tốt, khi làm việc cậu ấy rất dễ nhập tâm, chúng tôi đều không làm phiền cậu ấy.

Chỉ có mình tôi là thấy hơi nhàm chán, lặng lẽ kéo một góc rèm cửa ra, ánh nắng hắt xuống thành một vệt hình vuông, tôi tựa đầu vào tường, nhìn đám học sinh đi qua đi lại trên sân vận động, tràn đầy sức trẻ nhưng cũng mang theo đủ thứ phiền muộn.

Tốt nghiệp đã quá lâu, tôi thậm chí không nhớ nổi tâm trạng mình lúc đó thế nào, thành tích của tôi bình thường, có một khoảng thời gian dài sống trong mơ hồ, trước khi gặp vợ, cuộc đời tôi cơ bản là không có phương hướng.

Cha mẹ tôi mất sớm, tuy để lại một khoản tiền khiến tôi không phải lo lắng về chuyện sinh kế, nhưng không có ai dạy tôi điều gì là đúng sai, đa phần mọi chuyện đều phải tự mình trải qua, vấp ngã đau đớn rồi mới dần cảm ngộ ra được.

Tiếng chuông vào học vang lên, học sinh từng tốp hai tốp ba chạy vội về lớp, thực ra tôi rất ngưỡng mộ tình bạn như vậy, trong một khoảng thời gian dài, người duy nhất thực sự đối tốt với tôi chỉ có mình vợ.

Thật kỳ lạ, lúc nào tôi cũng có thể nghĩ đến vợ, dù vui hay buồn, cô ấy đã để lại dấu ấn quá sâu đậm trong cuộc đời tôi.

Tôi lấy điện thoại ra định chụp một tấm ảnh, nhưng trong khoảnh khắc nhìn vào khung hình, tôi bỗng thấy cảm giác này rất quen thuộc, sân vận động này tôi đã từng thấy rồi, trong điện thoại của vợ, cùng một khung cảnh đó, có điều cô ấy chụp từ sân thượng còn tôi chụp từ tầng ba, tạo ra một cảm giác nghiêng lệch khác nhau.

Chúng tôi đã chụp quá nhiều ảnh nên có một sự nhạy cảm đặc biệt với khung hình, giống như là bệnh nghề nghiệp vậy, tôi rất muốn xác nhận một chuyện, đúng lúc này cô giáo phụ trách dẫn chúng tôi đi lúc nãy đã quay lại, phía sau cô ấy còn có vài người khác, có giáo viên mặc đồ công sở và cả học sinh mặc đồng phục.

Nhung ngọt ngào nói: “Mọi người mau ngồi xuống đi ạ, chúng ta bắt đầu sớm để không làm mất thời gian của mọi người.”

Tôi lẻn ra cửa sau chạy đi, tôi luôn là một kẻ cuồng công việc, vì công việc thậm chí tôi có thể một mình xông pha vào vùng chiến sự châu Phi suốt ba tháng trời, tôi chưa bao giờ bỏ trốn giữa chừng khi đang làm việc, đây là lần đầu tiên, tôi muốn xác nhận một chuyện quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

Các phòng học đều đang lên lớp, nhìn qua toàn là những học sinh quy củ, bọn họ nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc, tôi nhìn thấy trên hành lang có dán khẩu hiệu cấm chạy nhảy.

Đã lâu không vận động, chạy một hơi lên tầng thượng khiến tôi có chút hụt hơi, hơi thở hổn hển khó nhọc, từng bước một tiến gần đến cánh cửa đại môn kia.

Cánh cửa treo một ổ khóa, không thể đi qua được.

Chẳng lẽ tôi đã nghĩ sai sao? Thông thường nhà trường lo lắng học sinh xảy ra chuyện nên đều khóa cửa dẫn lên sân thượng lại.

Tôi cảm thấy mình giống như một con khỉ mất trí, hoàn toàn bị cảm xúc làm mờ mắt.

Tôi mệt mỏi quay trở lại, ở hành lang không người có thể nhìn rõ đầu bên kia, ở đó cũng có cầu thang dẫn lên tầng thượng, tôi không biết mình đang cố chấp điều gì, tôi quyết định đánh cược ván cuối cùng.

Vận khí của tôi từ trước đến nay vốn không tốt.

Đó là một cánh cửa y hệt, treo một ổ khóa y hệt, nhưng điểm khác biệt là ổ khóa đó đã bị vặn xoắn, đã bị người ta mở ra từ trước.

Tim tôi đập thình thịch, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đó ra, một luồng sáng chiếu thẳng vào mặt tôi, dài và hẹp, thẳng tắp như một thanh kiếm xẻ đôi người tôi ra.

Tôi nhìn thấy một chiếc áo khoác trên sàn nhà, chính là chiếc mà vợ tôi mặc đến trường lúc sáng, đó là chiếc áo tôi tặng cô ấy năm ngoái, cô ấy nói cô ấy rất thích nó.

Vợ tôi vốn là người ưa sạch sẽ nhất, vậy mà chiếc áo khoác đó lại bị vứt vất vưởng trên sàn nhà đầy bụi.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra, một cơn gió thổi tới làm tôi thấy hơi lạnh.

Cuối cùng tôi cũng bước qua ngưỡng cửa đó, đi về phía trước định nhặt chiếc áo khoác lên, vừa mới cúi xuống thì trong tầm mắt xuất hiện hai bóng người, đứng rất sát nhau, chỉ bị một phần của tháp nước che khuất, tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng họ nói chuyện.

“Gió hôm nay hơi lạnh rồi đấy.”

Người nói là Quân, hắn đang cầm điện thoại chụp ảnh, đứng trước mặt hắn là một người phụ nữ với vóc dáng hoàn hảo trong bộ đồ bó sát màu đen, đang chổng mông, người rướn về phía trước, hai tay tỳ lên lan can, bất động.

Hai người đứng rất sát, phần hạ bộ của Quân thúc sát vào bờ mông tròn đầy nảy nở của người phụ nữ.

Người phụ nữ không nói gì, không vùng vẫy, cũng không từ chối.

Tôi nhớ lại lời thề của người phụ nữ đó với tôi trong đám cưới, trọn đời trọn kiếp không rời xa, đầu bạc răng long, vĩnh kết đồng tâm.

Ngay từ lúc vợ nghe theo mệnh lệnh của Quân mà mặc bộ đồ này vào, đáng lẽ tôi phải nghĩ đến cảnh tượng này rồi mới phải.

Lòng tôi không đau đớn như tôi tưởng tượng, chỉ thấy trống rỗng, giống như chẳng còn lại gì cả.

Quân cứ cầm điện thoại chụp mãi, tôi không biết hắn đang chụp cái gì.

Mái tóc dài của vợ bị gió thổi tung, tôi nhìn thấy gương mặt nghiêng đẹp đến kinh ngạc của cô ấy, mặt rất đỏ, nhưng biểu cảm lại rất lạnh lùng, một sự mâu thuẫn không thốt nên lời.

“Nghe nói hôm nay có bên truyền thông đến phỏng vấn về chuyện đó đấy~” Quân nghiêng đầu, muốn nhìn rõ mặt vợ, “Chồng cô cũng làm nghề này đúng không, cô bảo liệu có khi nào~”

Vợ đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt rất lạnh, cứ thế lườm Quân, như một lời cảnh cáo?

“Được rồi được rồi, tôi không nói nữa là được chứ gì, hở tí là cáu.” Quân lầm bầm, phần hạ bộ đột nhiên thúc mạnh một cái, tôi thấy bờ mông tròn trịa trong chiếc quần bó của vợ run lên bần bật.

Mặt vợ đỏ bừng, không lườm Quân nữa mà nhìn về phía trước, nhìn vào một phong cảnh mà tôi không biết tới.

Tôi không hiểu họ đang làm gì, cả hai người vẫn mặc quần, giống như Quân đang quấy rối tình dục vợ tôi, nhưng vợ vốn là người mạnh mẽ như thế, vậy mà lại hoàn toàn dung túng cho hắn.

“Cô Hân, cô mặc bộ này làm đám con trai trong lớp kích động phát điên lên rồi đấy.” Quân cười cười, “Nếu để chúng biết dưới lớp áo khoác cô chỉ mặc bộ đồ bó sát này, không biết chúng có lăn đùng ra chết tại chỗ không nhỉ.”

“Chúng thực sự nên cảm ơn tôi, nếu không nhờ mệnh lệnh của tôi thì đám nhà quê đó làm gì có cơ hội được ngắm nhìn nữ thần giáo viên trong lòng chúng mỗi ngày thay một bộ đồ gợi cảm thế này đi dạy chứ.”

“Cô Hân, cô mà còn không nói lời nào là tôi để cô mặc nguyên bộ này đi lên lớp đấy, để chúng nhìn thấy hình dáng cái lồn dâm và đôi vú dâm của cô, cô thấy có được không hả?” Quân có chút không vui nói.

Vợ quay đầu lại, cắn môi dưới, khẽ thốt ra hai chữ: “Không được.”

Giống như là từ chối, lại giống như một loại cầu xin nào đó.

Quân cười hì hì, “Cô Hân à, đã đến mức này rồi, ngoan ngoãn hợp tác chẳng phải tốt hơn sao.”

Vợ lại quay đầu đi chỗ khác, giọng nói rất nhẹ, dường như tan biến vào trong gió.

“Tôi đã… rất hợp tác với em rồi, đừng có… được đằng chân lân đằng đầu~”

“Hi hi hi, tôi nào có dám đâu!” Quân cất điện thoại vào túi, mặt tươi cười nịnh nọt, đứng trước mặt vợ mà thay đổi sắc mặt liên tục, giống như là một kiểu thăm dò, liên tục chạm vào giới hạn cuối cùng của vợ, hắn thực sự rất hiểu nhân tính.

Tôi lại nhớ đến Thảo, lúc đầu đối với hắn thì ngó lơ, thậm chí chán ghét, về sau lại chết mê chết mệt hắn, thậm chí uổng mạng vô ích, tôi không biết liệu vợ mình có đi vào vết xe đổ đó không.

Quân dùng hai tay ôm lấy eo vợ, không ngừng thúc mạnh phần hạ bộ, vợ im hơi lặng tiếng, nhưng cơ thể cứ run rẩy theo từng động tác của Quân.

Rõ ràng là đã rất động tình rồi, tại sao còn phải giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng đó làm gì? Cứ gãi ngứa ngoài giày như thế này chẳng phải chỉ càng khó chịu hơn sao?

Nhớ lại mấy tấm ảnh nhìn thấy trước đây, mức độ táo bạo cứ tăng dần theo từng tấm, nhưng không có ngoại lệ nào, quần áo trên người vợ vẫn nguyên vẹn, giống như một trò chơi mập mờ vẫn chưa hoàn toàn mất kiểm soát.

Bây giờ là giờ lên lớp, trong sân trường rất yên tĩnh, chỉ có tiếng “bạch bạch bạch” vang lên.

Lý do vợ không thích mặc quần bó là vì mông cô ấy quá lớn, để người khác nhìn thấy cô ấy thấy rất xấu hổ.

Vì bờ mông lớn này mà cô ấy luôn cảm thấy tự ti một cách vô cớ. Điểm để tâm của cô ấy dường như khác hẳn người thường, dù tôi có nói với cô ấy rằng mông to càng được nhiều người thích, cô ấy cũng chỉ nghĩ tôi là kẻ biến thái.

Bây giờ, bờ mông khiến cô ấy phải để tâm này đang bị cậu học trò của mình tùy ý va chạm.

Tôi không nhìn thấy tình hình bên trong chiếc quần bó, nhưng tôi đoán mông của vợ đã đỏ ửng lên rồi, mông cô ấy rất trắng, vừa béo vừa tròn, nhưng lại rất nhạy cảm, chỉ bị vỗ vài cái là đã chịu không nổi mà bắt đầu đổi màu, huống chi hiện tại lại bị Quân thúc mạnh suốt nãy giờ.

Mông của vợ vốn dĩ đã rất đàn hồi, giờ mặc chiếc quần bó này vào lại càng tràn đầy cảm giác căng chặt, tròn trịa, vểnh rất cao, mỗi lần chịu sự va chạm ép sát là bắt đầu biến dạng, dập dềnh như sóng vỗ, khi buông ra lại nhanh chóng phục hồi, sẵn sàng đón nhận đợt va chạm tiếp theo.

2.6 21 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
24 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Ông già DBSM

Truyện này cốt chuyện ổn nhưng diển tả cảnh làm tình thì hơi nhạt

Sazo

Tác bay màu tele r mn khỏi tìm nữa.truyện này 130c kết truyện vc quay về bên nhau

Jiz

còn file k sếp xin với

Chó scam

Mua truyện tele xong thg chó này xoá mẹ file gg doc ạ cay thật 180k bố m còn chưa đọc xong

Nguyen Son Lam

truyệb tầu bựa dịch tự động mà cũng bỏ tiền ra mua à. Lại còn bị lừa.

hà văn

bác biết nguồn lấy chuyện đâu ko em xin

Chó scam

Chúng nó lấy từ bên mấy web tàu chứ đâu, t mua vì cái dịch chứ ai chả biết là xài ai

Jiz

truyện này file bị xóa trên drive r à, thấy ông nào đăng

bet

kh tìm được tk tele