SA CƠ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: SA CƠ

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Chương 3:

Căn nhà nhỏ ở xóm Hố chìm trong im lặng nặng nề sau cái đêm hòa giải đó. Minh tỉnh dậy vào sáng sớm, đầu óc quay cuồng vì thuốc an thần, cơ thể ê ẩm vì những gì anh đã chứng kiến trong cơn mê man nửa thực nữa hư. Anh nhìn sang vợ nằm co ro bên cạnh, váy đen rách tả tơi vẫn chưa thay, giữa hai đùi loang lổ những vệt tinh trùng khô trắng đục, mùi tanh nồng của ba gã côn đồ vẫn ám đậm trên da thịt cô. Minh đau thấu tim gan. Anh muốn hét lên, muốn ôm vợ khóc, muốn giết chết đám Dũng, Thắng, Cường. Nhưng anh chỉ nằm im, nước mắt lăn dài, bất lực hoàn toàn. Anh biết tất cả là vì mình, vì sự yếu đuối, vì cơn ghen nhất thời mà đẩy vợ vào vòng tay những con thú dữ.

Lan tỉnh giấc muộn hơn, mắt đỏ hoe, mặt tái nhợt. Cô không dám nhìn thẳng vào chồng, chỉ lặng lẽ ngồi dậy, ôm gối che thân thể đầy dấu vết. “Anh… em xin lỗi…” giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. Minh quay mặt đi, giọng khàn đặc đi “Không phải lỗi em… là tại anh vô dụng…” Họ ôm nhau khóc, nhưng cả hai đều biết câu chuyện này chưa kết thúc.

Chiều hôm ấy, Dũng nhắn tin cho Minh: “Rút đơn rồi nghen anh Minh, tụi em rộng lượng mà. Nhưng em nghe nói chị Lan phải lên phường làm giấy tờ xác nhận hòa giải cuối cùng, do đơn đã được gửi đi rồi, không thì… giấy tờ lại lật ngược đấy!” Minh đọc tin mà lòng bất an. Anh biết đây chỉ là cái cớ. Đám côn đồ đã có mối với công an phường, và “giấy tờ” có lẽ chỉ là cái vỏ bọc để chúng tiếp tục hành hạ gia đình anh. Nhưng anh không dám từ chối. Nếu đơn kiện ngược được lật lại, anh sẽ đi tù thật sự chăng, nợ nần chưa trả, gia đình tan nát.

Lan nghe chồng kể, mặt trắng bệch. Cô siết chặt tay Minh, giọng kiên định dù run run: “Em đi anh… em đi làm giấy tờ cho xong. Chỉ là ký tá mấy cái giấy thôi mà… Em không muốn anh đi tù, không muốn gia đình mình mất hết tất cả…” Cô yêu chồng tha thiết, yêu đến mức sẵn sàng trả giá bằng chính cơ thể mình để bảo vệ anh, hay là ít ra là do cô nghĩ vậy để chống chế cái cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Dù đêm qua cô đã bị đụ nát lồn, bị bắn đầy tinh, lòng cô vẫn nhục nhã đau đớn, nhưng cô cam chịu. Chỉ cần Minh được bình an, cô sẵn sàng.

Sáng hôm sau, Lan ăn mặc kín đáo hơn thường ngày, váy dài qua gối, áo sơ mi trắng cài kín cổ, nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp của mình. Minh nhìn vợ mà lòng quặn thắt, muốn ngăn lại nhưng không thể thốt nên lời. Anh chỉ thì thầm: “Em…về sớm nhé…” Lan mỉm cười gượng, hôn nhẹ lên má chồng: “Em sẽ về nhanh thôi anh.”

Minh không yên tâm. Anh lén đạp xe theo sau vợ từ xa, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Phường nằm cuối con hẻm lớn, Lan bước vào cổng, rồi được một viên công an dẫn thẳng vào phòng riêng phía sau. Minh núp ngoài hàng rào, tim lạnh ngắt khi nhận ra người đàn ông ấy là Trung, trưởngcông an phường, khoảng bốn mươi tuổi, bụng hơi phệ, mặt mũi dữ tợn, nhưng nghe đồn cặc to dài kinh khủng và chuyên dụ dỗ vợ người ta. Mắt Trung sáng rực khi nhìn Lan, như thú đói nhìn miếng mồi ngon nhất đời. Hắn nuốt nước bọt đánh ực, tay khẽ vuốt mép quần khi ánh mắt lướt qua cặp vú căng cứng, eo thon, mông cong dưới lớp váy.

Lan bước vào phòng, cửa khép hờ. Minh lẻn ra phía sau, núp bên cửa sổ hé mở, nghe rõ mồn một từng tiếng động bên trong.

“Chào em, ngồi đi em,” giọng Trung khàn khàn, đầy sự đạo mạo giả tạo. “Giấy tờ hòa giải đây rồi, nhưng vấn đề là bộ hồ sơ đã được gửi đi, nếu không gấp làm giấy bãi nại và thu hồi lệnh bắt thì anh e là…” Lan ngồi xuống ghế, hai tay siết chặt mép váy, giọng nhỏ nhẹ van xin: “Anh Trung… anh rộng lượng tha cho chồng em nhé…anh đừng làm khó chúng em…bọn em đã hòa giải với các anh ở khu xóm rồi…mong anh xem xét…” Trung cười khẩy, đứng dậy khóa cửa phòng, rồi chậm rãi tiến lại gần. Mùi đàn ông trung niên lẫn thuốc lá phả ra khiến Lan hơi rùng mình nhẹ. “Tha thì tha, hòa thì hòa, nhưng phải có qui trình chứ, em đẹp thế này thì qui trình cũng dễ thôi, chỉ xem em hợp tác được đến đâu.”

Hắn bất ngờ ôm lấy Lan từ phía sau ghế, bàn tay thô ráp luồn vào cổ áo sơ mi, bóp mạnh cặp vú căng mọng. Lan giật mình, khóc nức nở: “Đừng anh… tha em… em có chồng rồi…” Nhưng Trung không dừng, xé toạc cúc áo, kéo tụt áo ngực, để lộ đôi vú trắng hồng, núm vú hồng hào cứng ngắc vì lạnh và sợ hãi. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên ti, cắn nhẹ núm vú rồi mút mạnh, tiếng chụt chụt ướt át vang lên. Lan run rẩy, nước mắt lăn dài: “Ư… đừng anh… đau…” Nhưng cơ thể cô lại phản bội, núm vú cứng hơn, lồn bắt đầu rỉ nước dù lý trí van xin ngừng lại.

Trung đẩy Lan nằm ngửa lên bàn làm việc, kéo váy lên, xé toạc quần lót mỏng. Cái lồn còn sưng múp lộ ra, lông lá mỏng manh ướt át vì đêm qua vẫn chưa hồi phục hẳn. Mùi nước lồn ngọt lịm thoang thoảng quyện với mùi tinh trùng cũ còn sót lại khiến Trung đỏ mắt. “Lồn đẹp quá, đêm qua tụi Dũng hòa giải với cái lồn này phải không, sướng lắm hả? Giờ đến lượt anh nhé.” Hắn quỳ xuống, mặt áp sát giữa hai đùi, hai tay banh rộng mép, le lưỡi liếm quanh mép lồn hồng hào, chậm rãi từng vòng, từng vòng. Tiếng lưỡi quét ướt át lép nhép, nước lồn Lan tuôn ra lênh láng “Đừng liếm… nhột lắm anh… chồng em…”

Trung không nghe, lưỡi hắn lướt dọc khe lồn, chạm nhẹ hột le rồi lại liếm quanh, thỉnh thoảng ngậm mép lồn mút nhẹ. Rồi hắn lật Lan nằm sấp, banh mông cong vun cao, cúi xuống liếm mông, lưỡi quét dọc khe mông múp máp, chạm nhẹ lỗ đít nhỏ xíu rồi lại quay về lồn. Lan cắn môi chịu đựng, nước mắt rơi lã chã: “Ư… đừng liếm chỗ đó… dơ lắm anh…” Nhưng lồn cô co bóp từng cơn, nước chảy dài xuống bàn.

Trung đứng dậy, lôi cặc to dài đen sì ra, lớn hơn cả đám côn đồ đêm qua, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn. Hắn áp sát lồn Lan, cà cà đầu cặc quanh mép lồn ướt át, rồi từ từ tiến vào. Tiếng lồn khít rịt nuốt cặc lép nhép, Lan rên e thẹn: “A… chậm thôi anh… to quá… đau…” Trung nhấp chậm, từng cú một, sâu đến tử cung, tay bóp vú, cắn nhẹ núm ti. Mùi da thịt quyện mồ hôi, mùi nước lồn và cặc đàn ông lan tỏa khắp phòng.

Lan cam chịu nằm đó, nước mắt thấm ướt bàn giấy, lòng nghĩ về Minh đang chờ ở nhà. Cô chỉ muốn nhanh kết thúc để cứu chồng. Nhưng cơ thể cô không nghe lời, lồn co thắt từng cơn sướng, nước lênh láng bắn ra mỗi cú nhấp. Cô rên khe khẽ, không dâm đãng mà e thẹn, chấp nhận “Ư… ừ… sâu quá anh… em… chỉ xin anh tha cho chồng em…” Trung cười dâm đãng, tăng tốc, tiếng bốp bốp da thịt vang lên đều đặn, vú Lan nảy tưng tưng, mông rung rinh.

Được 1 lúc miệt mài, hắn gầm lên, bắn tinh nóng hổi đầy tử cung, tinh trùng tràn ra lênh láng đùi của cô. Lan run rẩy, rên nhỏ “A… nóng quá… đầy rồi anh…” Cô nằm đó, lồn sưng mọng co bóp từng cơn dư âm, nước mắt vẫn rơi vì nhục nhã và tội lỗi.

Minh ngoài cửa sổ, chứng kiến hết thảy. Anh ghen muốn ói máu, muốn lao vào, nhưng chân tay run lẩy bẩy bất lực. Cặc anh lại cứng ngắc, tay lén tuốt theo nhịp đụ của Trung lên vợ mình. Anh bắn tinh ra quần, vừa đau vừa sướng bệnh hoạn.

Lan về nhà muộn, tắm rửa thật lâu để gột sạch mùi tinh trùng còn sót lại, và cả sự dơ bẩn đã vô vập cô mấy ngày qua. Cô nằm bên Minh, giả vờ mệt mỏi “Xong giấy tờ rồi anh… tụi nó rút đơn hẳn rồi.” Minh ôm vợ, không hỏi gì, chỉ siết chặt hơn. Anh biết vợ đã trả giá bằng gì, và lòng anh đau như dao cắt.

Nhưng sâu thẳm, cả hai đều hiểu, cái cảm xúc này, cái thực tại này đã khiến cả 2 có chút gì đó thay đổi mãi mãi.

….còn tiếp….

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất