Pháp Sư Tam Kiếp – Update Tập 14

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Pháp Sư Tam Kiếp – Update Tập 14

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Phần 1

Tập 6. Thuốc Tái Tạo Gen Huyết Mạch.

Vèo một cái, đã đến 12:30 PM.

Một nữ giáo sư xinh đẹp và 8 học viên nòng cốt đã có mặt đầy đủ trên xe, xe từ nội viện bắt đầu lăn bánh tiến ra khu ngoại viện. Không có chiếc xe điện này thì quả là ác mộng bởi sự rộng lớn của học viện này. Thiên Vân vẫn bị kẹp giữa Thiên Hương và Diệu Linh, đối diện vẫn là những con người cũ không thay đổi, giống những chỗ ngồi này đều đã được cố định của mỗi người. Diệu Linh vẫn còn ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật không có một tia xấu hổ nào, vì lâu lâu không nhịn được lại bê mặt Thiên Vân lên hôn vào môi một cái cho đã cơn nghiện. Trong khi những cô nàng ngồi đối diện làm như là đã quá quen với cảnh này rồi nên không cần phải tỏ ra quá nhạc nhiên nữa.

Khu ngoại viện.

Cọc… cọc… cọc…

– Vào đi!

Tiếng mở cửa bước vào, Phạm Thúy Uyên xuất hiện cùng với những học viên trước đó đã được Lưu Bích Hà mời đến văn phòng.

– Thưa phó viện trưởng! Chúng em đến đông đủ rồi!

– Chúng em chào cô!

– Ừhm! Cô và các em đến sofa ngồi đi. Các em cứ tự nhiên nhé. Cô Thúy Uyên àh! Cô đi lấy nước cho các em uống đi.

– Dạ!

Trong khi Phạm Thúy Uyên vừa đi khỏi, Lưu Bích Hà đến chiếc ghế đơn bành sofa, cô ngồi xuống bắt chéo chân đối diện với năm học viên cưng nhất của học viện là hai nam ba nữ Thiên Vân, Hồng Quân, Diệu Linh, Thiên Hương và Ngọc Trân.

– Các em đừng căn thẳng! Thiên Vân àh, em đem đầu đuôi câu chuyện giáo sư Phạm Thúy Uyên bị bắt cóc kể cho cô nghe đi. Tuy cô đã xem toàn bộ video của em, nhưng cô muốn biết tường tận hơn.

Lưu Bích Hà đã yêu cầu, thế nên Thiên Vân cũng không từ chối và bắt đầu từ tốn kể lại một cách chi tiết nhất trong câu chuyện. Tuy nhiên vẫn có một số tình tiết phải lái đi hướng khác một chút để che giấu đi Thái Hư Cổ Nhãn Long. “Vì đây là con át chủ của mình che giấu đi thì vẫn tốt hơn, sau này còn có thể thoải mái sử dụng.”

Chỉ kể rằng, lúc đang đi dạo ngang qua khu vực của giáo sư Phạm Thúy Uyên. Cho tới lúc vô tình bắt gặp những tên khả nghi che mặt núp trong rậm sau căn nhà B11 của giáo sư Phạm Thúy Uyên. Nên đã núp vào một nơi để tiện quay camera để làm bằng chứng. Cho đến khi Phạm Thúy Uyên bị đột nhập vào nhà bắt cóc đem đi và đuổi theo cũng bằng một loại thân pháp đặc biệt, nên đã kịp thời đến nơi giải cứu giáo sư thành công, cũng như hạ gục đám người Trần Đại Hùng như thế nào. Sau khi nghe xong Lưu Bích Hà lóe lên ánh mắt thú vị kèm với ngạc nhiên.

– Ổh! Trên đời này còn có loại võ kỹ như vậy sao?

– Dạ không giấu gì cô! Là thân pháp Thái Hư Tật Phong Hành, binh pháp Thái Hư Phạt Ma Xích và binh khí đi kèm với binh pháp là Cổ Long Huyền Trọng Xích. Đây đều là những bộ võ kỹ chỉ có huyết mạch của em hoặc những ai có huyết mạch Long Tộc mới có thể tu luyện.

– Ôhhh! Ý em là Long Vương Thánh Thể của em sao? Nói như vậy em chính là người của Long Tộc? Nhưng theo như cô được biết Long Tộc từ lâu đã không còn tồn tại trên thế gian, vậy em giải thích thế nào về điều này? Cô còn nghe nói, em trước đây từng là người không có huyết mạch để trở thành Pháp Sư, điều này có đúng sự thật không?

– Dạ thưa cô! Em chính là hậu duệ còn sót lại và còn duy nhất của Long Tộc bằng chứng là huyết mạch Long Vương Thánh Thể của em, và còn một bằng chứng thứ hai thuyết phục hơn xin mời cô hãy xem.

Nói xong, Thiên Vân liền đứng lên và biến hình ngay tại chỗ. “Ahhh…” Tiếng la hét dữ dội do gồng năng lượng Long Tộc. Chưa đầy 5 giây sau, trên cơ thể Thiên Vân những mảnh vảy rồng xuất hiện trên da thịt và ngày càng hiện ra rõ ràng hơn. Những chiếc Long Lân Hoàng Kim kết lại thành Hoàng Kim Long Giáp, từ Hoàng Kim Long Giáp còn tỏa ra như viên kim cương vàng lấp lánh rực rỡ đủ mọi màu sắc, trên hai bên trán còn mọc ra đôi Hoàng Kim Long Giác ngạo nghễ, đây đều là những màu sắc mà chỉ có đế vương của các loài rồng mới có thể sở hữu.

Ngồi xem dị tượng, mà bao nhiêu con người đều lóe lên những ánh mắt ngạc nhiên tột độ. Bỗng nhiên, tiếng cười lớn chợt phát ra làm cả đám giật mình và đồng loạt hướng mắt đến ngoài cửa văn phòng, tiếng đôi giày tây nện xuống nền gạch bông đi vào. Tiếp theo sau đó, Phạm Thúy Uyên cũng đã xuất hiện, khi trên đôi tay đang bê khay trà cùng với những lon nước đủ loại tiến vào trong.

– Hahaha…! Hậu duệ cuối cùng của Long Tộc hahaha… đúng là chọn ngày không bằng gặp đúng ngày… lại xuất hiện ngay trong học viện Thiên Vương của ta… hahaha…

Lão thầy giáo già viện trưởng Phương Khiếu Hoành không biết đã đứng sẵn ngoài cửa từ bao giờ. Lão viện trưởng trong phong thái tiêu sái trong bộ đồ tây lịch lãm sang trọng và chiếc áo blouse phòng thí nghiệm như một nhà khoa học bước vào trong văn phòng. Ngài trực tiếp đi thẳng đến chiếc ghế đơn bành còn lại trong bộ sofa, một điếu xì gà Cohiba Habana được rút ra từ túi áo, châm một điếu rồi ngồi bắt chéo chân phì phà. Phạm Thúy Uyên đi đến bàn sofa, đặt khay trà xuống, soạn tách trà, rót trà và những lon nước ngọt cũng đã được dọn ra.

– Chúng em xin chào thầy viện trưởng!

– Ừhm! Mấy đứa cứ thoải mái, không cần phải căn thẳng! Mọi người cứ tiếp tục câu chuyện đi.

– Viện trưởng! Sao ngài cũng đến đây?

– Phó viện trưởng! Mọi sự việc tôi cũng đã biết cả rồi. Hừ! Bọn Trần Đại Hùng đó… nếu gặp phải ta thì không đơn giản chỉ nằm la liệt dưới mặt đất và bị sa thải đâu.

Rồi đến Thiên Vân lão cũng hướng mắt đến, giọng vẫn từ tốn nói.

– Hậu duệ Long Tộc hahaha… Thầy rất tán thưởng em, ra tay rất dứt khoát rất hợp với phong thái của thầy hahaha… Mau thu lại biến hình rồi ngồi xuống đi.

– Dạ vâng thưa thầy viện trưởng!

– Nào, tiếp tục câu chuyện đi!

– Vâng thưa thầy viện trưởng, phó viện trưởng! Còn về chuyện em đã từng không có huyết mạch cũng là sự thật.

Sau câu nói chốt hạ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Lưu Bích Hà hỏi.

– Chuyện này hóa ra là sự thật?

Thiên Vân nói tiếp.

– Nhưng không phải em hoàn toàn không có huyết mạch, mà là do em bị hãm hại dẫn đến huyết mạch bị mất hết.

Lão già Phương Khiếu Hoành dựng người dậy hỏi.

– Hả! Chuyện này là sao? Nói mau, là ai làm? Mọi tình huống như thế nào?

– Dạ chuyện này em không dám phán bừa vì em không có bằng chứng xác thực. Em chỉ biết là sau khi em bị đánh bầm dập, bị đánh đến gần chết. Lúc đó là vào một đêm trời tối đen như mực, những tên hung thủ lại mặc toàn đồ đen che kín hết người. Khi em tỉnh dậy thì đã thấy mình bị ném xác phi trong sơn mạch.

Nguyễn Ngọc Trân trong giọng nói đã có chút tức giận nhưng đã cố gắng kìm hãm.

– Ác… quá ác! Vậy bạn có nghi ngờ ai không?

– Không dám chắc, cũng không dám phán bừa! Nghi ngờ thì quả thật là có, nhưng cũng chỉ là suy đoán không có chứng cứ.

Viện trưởng nói.

– Em cứ nói ra hết những suy đoán của mình! Không cần lo, ai mà không có nghi ngờ, cho dù là nghi ngờ không có chứng cứ nhưng vẫn là đầu mối quan trọng đã có hướng đi cụ thể. Nói đi, em nghi ngờ ai?

– Dạ, dạ… là Trần Đình Nam, cha của Trần Đại Hùng và còn một người nữa là giáo sư của học viện Bá Vương, Đỗ Minh Nhuận.

Lưu Bích Hà vội chen vào.

– Tại sao em có nghi ngờ như vậy? Chi tiết nào mà em cho rằng đó là căn cứ của sự nghi ngờ.

– Dạ, không giấu gì thầy, không giấu gì mọi người! Long Tộc đúng là đã không còn nữa, nhưng vẫn còn một nhóm đều là hậu nhân của Long Tộc đã bí mật tồn tại cho đến ngày nay và đã sống ẩn cư ở Thành Phố Sài Thành này. Trong đó có chú bác, cha mẹ em và cả cô em gái nhỏ của em nữa. Nhưng cho đến một ngày cả nhà em đều bị diệt trừ hoàn toàn chỉ sau một đêm, và em may mắn là còn sống sót. Kẻ thù lớn nhất của Long Tộc là thế gia nhà họ Đỗ, nên em nghĩ sau khi cả nhà em bị diệt vong đều có sự nhúng tay của giáo sư Đỗ Minh Nhuận của học viện Bá Vương. Và khi biết được em là một người duy nhất của Long Tộc vẫn chưa chết, lại sắp gia nhập học viện Thiên Vương, thì lại cấu kết với thế gia nhà họ Trần chính Trần Đình Nam của học viện Thiên Vương chúng ta đã hãm hại một lần nữa.

“RẦM” cái bàn đáng thương đã vỡ nát, ngay cả khay trà và cả bộ ấm tách cũng bị liên lụy. Ánh mắt Phương Khiếu Hoành tóe ra lia lửa bốc lên ngùn ngụt.

– HỪ! QUÁ ĐÁNG… THẬT LÀ QUÁ ĐÁNG! QUÁ SỨC TƯỞNG TƯỢNG CỦA TA! ĐƯỢC, KỂ TỪ HÔM NAY TA SẼ THAY EM ĐI ĐIỀU TRA CHO RÕ NGỌN NGUỒN TRONG CHUYỆN NÀY!

Khi nãy trong lúc câu chuyện còn chưa kể xong thì đã nghe tiếng thút thít, sụt sịt phát ra từ đám con gái rồi. Điều ngạc nhiên hơn là ngay cả Lưu Bích Hà cứng rắn như vậy mà cũng đã có giọt nước mắt xuất hiện và khẽ lăn xuống gương mặt lạnh như băng của cô và sự bình tĩnh cực độ của Nguyễn Ngọc Trân cũng đã bị lay chuyển. Vì xét cho cùng họ vẫn chỉ là phụ nữ, nếu không có cái mác phó viện trường hay giáo sư gắn trên người thì vẫn chỉ là phụ nữ bình thường nhất trong mọi thứ bình thường. Nhất là những người phụ nữ luôn chọn cho mình cái vỏ bọc băng giá nhất, lạnh lùng nhất hay cứng cỏi nhất thì lại là những con người có tâm hồn yếu đuối nhất, chỉ cần chạm nhẹ vào nơi yếu điểm nhất của họ, họ sẽ tự động gục ngã như xe bị đứt dây phanh.

Đến khi câu chuyện đã kể xong rồi, thì tiếng nấc nghẹn “Hức, hức” của Lưu Thiên Hương đã phát ra thành tiếng luôn rồi. Sẵn Thiên Vân cũng đang ngồi ngay kế bên, thế nên nàng liền nhào qua ôm xiết. Giọng nói êm như nhung kiểu giọng không quá cao mà lại trong tiếng nấc nghẹn ngào cứ như nhát dao vô hình cứa từng nhát trong tim.

-Hức, hức! Ông là người bạn cũ của tui từ trước… vậy mà đến bây giờ tui mới biết được hoàn cảnh của ông lại bi đát đến như vậy… Hức, hức… thật là đáng thương… Thiên Vân của tui…

Ngô Diệu Linh thì khác giọng thì cao chót vót như tiếng hót họa mi, nhưng lại đáng yêu vô cùng. Cô nàng cũng ngồi phía bên còn lại Thiên Vân, cũng nhào qua ôm Thiên Vân vào lòng lại còn khóc như con nít mà lại khóc còn to hơn Thiên Hương.

-Ahhh… hức, ahhhh…! Thiên Vân của tui đáng thương quá à ahhh…

Nhưng vẫn chưa xong, Lưu Bích Hà lại hỏi tiếp, trong khi giọng nói đã nghẹn nghẹn trong cổ họng.

– Vậy em hãy cho cô biết! Làm cách nào để em khôi phục lại huyết mạch của em?

Thế là Thiên Vân sẵn có cái đà để giới thiệu vật phẩm, nên rút ra ngay không cần chần chừ. Từ nhẫn trữ vật xuất hiện một cái lọ thuốc có lớp kính trong suốt, nên có thể thấy rõ màu nước thuốc màu xanh lục bên trong. Không nói nó đến từ thế giới tương lai nhưng lại nói…

– Đây là một loại gen tái tạo huyết mạch do chính em đã sáng chế. Thuốc tái tạo gen này chỉ để dành cho những ai bị mất huyết mạch, bị tắc nghẽn huyết mạch hoặc những người hoàn toàn không có huyết mạch đều có thể sử dụng. Nhưng sau khi sử dụng thì đẳng cấp huyết mạch vẫn rất ngẫu nhiên tùy vào độ may mắn và độ tương thích trong máu huyết của mỗi người.

Phương Khiếu Hoành giật mình trố mắt ra nhìn, liền giật lấy lọ thuốc từ trong tay Thiên Vân. Sau đó, một tay giữ lấy gọng kính đeo một bên mắt để nhìn xem cho rõ. Sau khi lật đủ mọi hướng và cứ lặp lại chừng hai ba lần để xem cho kỹ một hồi, cứ như là mọi ngóc ngách trên chai lọ lão đều phải thuộc lòng thì thôi. Xem chán rồi thì lại ngẩng đầu lên hỏi.

– Đây… đây là thật? Cái này sử dụng thế nào?

– Thưa thầy viện trưởng! Thầy chỉ cần tìm đại một người không có huyết mạch bất kỳ, đem đến đây và em sẽ biểu diễn cho thầy xem!

– Được! Quản sự đâu! Mau tìm đại một người không có huyết mạch ở ngoài đường đem đến đây cho tôi, ai cũng được… nhưng hãy bí mật hành động, và nên mời lịch sự đừng gây tổn hại cho người ta, nghe rõ chưa?

– Tuân lệnh viện trưởng!

Chưa đầy năm phút sau, một nữ quản sự đã đem đến một cô gái trông yếu ớt, da mặt xanh xao.

– Hửm! Sao lại thế này, tôi bảo ai cũng được nhưng cũng không đến mức yếu ớt thế này!

– Dạ không sao thưa thầy viện trưởng! Loại thuốc này không làm tổn hại cho người cho dù là yếu ớt!

– Hả! Thần kỳ vậy sao, được rồi, các ngươi lui ra đi! Thiên Vân, em hãy làm cho thầy xem.

Và thế là Thiên Vân lại từ nhẫn trữ vật rút ra một loại ống tiêm có hình thù đặc biệt như một khẩu súng lục. Loại ống tiêm này cũng là vật dụng mà thời đại 2025 này vật chưa có, nên đối với những người ở đây dù là trưởng ban khoa học như Phương Khiếu Hoành thì vẫn bị lạ lẫm. Ống tiêm lại bị giật tiếp, lão lật xem đủ mọi hướng hai ba lần, rồi mới chịu trả cho Thiên Vân.

Thiên Vân lấy lại lọ thuốc trên tay lão viện trưởng, lắp lọ thuốc vào cái khe vừa khít trên thân ống tiêm. Tiến lại gần cô gái yếu ớt xanh xao, sau khi đã sát trùng kỹ càng trên đường gân mạch trên vai thì tiêm ngay vào đường gân mạch đó. Lúc vừa mới tiêm xong…

Có một thứ ánh sáng đỏ rực bao quanh cô gái, cô gái trong ánh sáng đỏ rực đó bỗng dưng lại biến thành một cô gái xinh đẹp tuyệt trần,. Từ một cô gái gầy nhôm, phía trước cũng như phía sau như một đường sân bay thẳng băng. Nhưng giờ thì lại trở nên nở nang hơn trước rất nhiều, ngực ra ngực, mông ra mông rõ ràng hơn, đến nổi quần áo trên người nàng không còn mặc vừa được nữa, còn xém tí nữa là bị rách toạc ra. Kèm theo ánh sáng đỏ rực còn hiện lên một hình ảnh 8D trên đỉnh đầu cô gái là hình ảnh của một nàng tiên nữ trong y phục màu tím cổ trang.

Ánh mắt già nua của lão viện trưởng liền sáng lên tia hoan hỷ chưa từng có… quá đỗi vui mừng bèn lao đến ôm chầm Thiên Vân vỗ vỗ vào lưng.

– Hahaha… thần kỳ… quá là thần kỳ! Thuốc này vừa có thể tái tạo lại huyết mạch, mà còn có thể tái tạo cơ thể con người. Đây còn là huyết mạch cấp SSS, Tử Y Thất Tiên có thuộc tính Thời Không và Ánh Sáng là một trong những huyết mạch cao quý nhất của Tiên Tộc, mà nay đã xuất hiện ở học viện của ta hahaha… huyết mạch này sánh ngang với Phượng Hoàng của Lưu Thiên Hương. Thiên Vân! Em đã lập được một đại công lớn cho học viện của ta! Hahaha… quá vui sướng, quá vui sướng…

Đợi đến khi cơn vui sướng tạm nguôi ngoai một chút, Phương Khiếu Hoành nói tiếp.

– Thiên Vân! Em có bằng lòng giao ra công thức, cũng như cách điều chế của thuộc tái tạo gen cho học viện Thiên Vương ta không? Em đừng lo, công lao sáng chế là của em thì vẫn đứng trên danh nghĩa của em. Học viện ta, chỉ phụ trách nghiên cứu, sản xuất và bán ra. Còn về lợi nhuận học viện chỉ lấy 10%, em thấy thế nào?

Đổng Thiên Vân cũng không cần lo lắng về công thức và cách điều chế thuốc, vì Thái Hư Cổ Nhãn Long ngoài nhìn xuyên thấu vạn vật còn có chức năng nhìn thấu mọi chi tiết của mọi sản phẩm, thế nến Thiên Vân nói luôn không cần suy nghĩ.

– Dạ thưa thầy! Thầy cũng không cần phải nói như vậy đâu! Nếu em không muốn cống hiến cho học viện thì em chỉ cần bịa ra một lý do khác để có lại huyết mạch. Đâu cần phải lấy ra thuốc tái tạo gen này ra để làm gì? Còn về lợi nhuận em xin tặng lại học viện thêm 20%, như vậy em chỉ thu về 70% cho riêng mình.

– Hahaha… tốt, rất tốt… em không những có tài mà lại có đức… rất hợp với ta! Được! Công lao của em, học viện Thiên Vương ta sẽ luôn ghi nhớ muôn đời. Thêm nữa…

Từ trong túi rút ra một tấm thẻ ngân hàng màu hoàng kim, trao cho Thiên Vân và nói.

– Đây là thẻ VIP ngân hàng Hoàng Kim của thầy. Trong nội viện em cần mua gì, ăn gì hay muốn vào bất cứ khu giải trí nào của nội viện thì cứ dùng thẻ này mà xài. Hoặc là muốn ra ngoài mua gì hay ăn gì thì cũng lấy thẻ này mà xài. Nhưng thầy cũng nhắc nhở em một chút, hãy nhớ chú ý an toàn khi ra ngoài, bởi vì em là hậu duệ cuối cùng và duy nhất của Long Tộc. Theo như ta được biết kẻ thù của Long Tộc ở bên ngoài không chỉ có một mình gia tộc Đỗ gia. Thế cho nên em cần phải lưu ý, vì những nguy hiểm ở bên ngoài sẽ luôn rình rập em như mèo rình mồi. Tốt nhất là cần phải có một hoặc hai Pháp Sư cấp A hay cấp S đi theo em để bảo hộ cho em. Tất nhiên em cũng có thể nhờ cả ta hay cả phó viện trưởng Lưu đây, miễn là một trong hai ta có người rảnh rỗi, hoặc nếu không thầy sai người khác sẽ cùng hộ tống em. Một lời thầy đã ra lệnh thì dù hắn có đang chịch gái cũng phải mặc đồ vào ngay lập tức và đi cùng em, em thấy thế nào? Hahaha…

– Lão già vô sỉ!

Tất cả đều không nhịn được đành buộc miệng mắng một cái, nhưng không dám bật lớn tiếng. Thế mà lão viện trưởng vẫn nghe được mà lại phá lên cười.

5 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
2 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Khang

Bạn ơi bộ này chap bao nhiêu rồi

Tin

Đang viết từ từ, mới up lên thêm tập 7