Lưu Vũ Nhu – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lưu Vũ Nhu – Update Chương 25

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 30/06/2026

Chương 23: Về nhà

Sáng hôm đó, chúng tôi đều dậy rất sớm. Hình như ai cũng háo hức khi nghĩ đến chuyện được về nhà, trông ai nấy phấn chấn. Tôi cười – tôi cũng vui lắm, nhưng tôi phải giữ vai trò người đứng đầu đến phút cuối.

“Đừng có phấn khích quá, nghiêm túc chút nào. Chúng ta vẫn chưa về, còn đang ở đây, phải giữ tác phong cho đàng hoàng.”

Nghe tôi nói, họ thu lại niềm vui. Tôi cười thầm – những người trẻ này cũng có tiềm năng, đáng để đào tạo. Đúng lúc đó, xe của công ty đến đón. Tài xế bảo giám đốc muốn tiễn chúng tôi. Chúng tôi nhanh chóng thu dọn, đến công ty.

Tiểu Như vẫn với nụ cười thường trực, dẫn chúng tôi đến phòng họp. Ông giám đốc mập nói những lời xã giao, những câu sáo rỗng khiến tôi buồn ngủ. Nói mãi cuối cùng cũng xong, ông ta gọi riêng tôi sang một bên, nói một câu: “Hẹn gặp lại.”

Ông vỗ vai tôi, cười ẩn ý rồi bỏ đi. Một màn sương mù bao phủ lấy đầu óc tôi, khiến tôi không thể thấy rõ. Rốt cuộc ẩn sau chuyện này là gì?

Chúng tôi ra khỏi công ty, Tiểu Như tiễn đến tận cổng. Dọc đường im lặng, cứ thế bước đi. Tôi có cảm giác như trong lòng mình bỗng có thêm một thứ gì đó không tên. Lên xe, tôi ngoảnh lại nhìn Tiểu Như, mỉm cười và ra dấu gọi điện. Cô gật đầu. Tôi đi.

Trên máy bay, vì ai cũng háo hức nên chúng tôi tán gẫu đủ chuyện linh tinh, chuyện công ty, chuyện đời sống.

“Anh Lâm, về rồi tụi em mời anh đi ăn, anh dẫn chị dâu theo nhé. Cảm ơn anh đã chăm sóc bọn em suốt thời gian qua.”

Một trong những chàng trai trẻ lên tiếng, mấy người khác gật hưởng ứng. Lũ trẻ này khá khéo léo. Tôi cười nhận lời.

“Không hổ là tuổi trẻ, có nhiều cái hay. Tôi già rồi, haha.”

“Anh Lâm có già đâu, đang độ sung sức mà.”

Chúng tôi cười vang. Nói chuyện một lúc, vì dậy từ sớm, bây giờ đã hơn 9 giờ, ai cũng thấm mệt, nên lần lượt thiếp đi. Chỉ cần mở mắt ra là về đến nhà.

Đặt chân xuống sân bay, giám đốc bảo chúng tôi về công ty báo cáo trước. Chúng tôi ngồi xe công ty đưa về. Tài xế quen nên chúng tôi nói chuyện suốt đường, không biết đã về đến công ty lúc nào.

Tôi không nói cho vợ biết tôi đã về, muốn tạo bất ngờ. Nghĩ đến vẻ mặt của vợ, tôi đã muốn cười.

Giám đốc tập hợp chúng tôi lại, nói chuyện. Và như tôi mong đợi, tôi được thăng chức, tăng lương, công việc sau này sẽ bớt vất vả. Mấy chàng trai trẻ cũng được trọng dụng – chuyến đi đã không uổng phí. Giám đốc phân công công việc mới cho chúng tôi, rồi bảo về nghỉ ngơi, ngày mai làm việc. Mấy nhân tài chào tôi và giám đốc rồi ra về. Tôi cố tình ở lại để hỏi cho rõ mấy chuyện đang thắc mắc. Giám đốc nhìn tôi, đoán được ý, liền nói: “Tiểu Lâm, đừng băn khoăn. Có quý nhân giúp cậu, họ dặn tôi đừng tiết lộ danh tính. Ai đó đang giúp cậu, cứ làm việc tốt, sau này còn thăng tiến nữa. Tôi và quý nhân của cậu đều đánh giá cao cậu.”

Nói xong ông ra hiệu tôi có thể đi.

Trên đường về nhà, cảnh vật bên ngoài xe vụt qua, tôi tạm gác lại mối nghi ngờ. Ít nhất mọi thứ đang theo chiều hướng tích cực, người khác đang giúp mình, tôi không thể nói gì. Nhưng rốt cuộc ai đã giúp tôi? Mối băn khoăn này cứ in sâu trong tâm trí tôi, đến nỗi tài xế gọi mấy lần tôi mới giật mình khi đã về đến nhà.

Trả tiền xe, tôi bước vào nhà.

“Mở cửa, vợ ơi, anh về rồi!”

Không ai trả lời. Tôi gọi tiếp: “Vợ? Vợ ơi?”

Tôi vừa gọi vừa đặt đồ xuống, đi khắp nhà tìm. Chẳng thấy ai. Tiểu Đông cũng không có. Lạ thật, họ đi đâu vào khoảng ba giờ chiều thế này?

Nhìn qua phòng khách, sạch sẽ, vợ tôi vẫn như mọi khi. Mùi hương quen thuộc trong không gian. Tôi vào phòng ngủ nhìn quanh, thấy thiếu thứ gì đó. Nghĩ mãi mới nhớ ra – ảnh cưới của tôi và vợ treo trên tường đầu giường đã biến mất. Tìm một lúc, tôi thấy nó được cất trên tủ quần áo, không còn ở vị trí dễ thấy nữa. Tại sao vợ lại cất ảnh cưới lên đó? Tôi đành đợi cô ấy về hỏi.

Tôi sang phòng Tiểu Đông, vẫn có mùi thơm, nhưng lẫn mùi thuốc lá nhẹ – thằng này tôi không ở nhà là nó hút thuốc phè phỡn. Về phải nói nó mới được.

Mọi thứ vẫn như cũ. Tôi ngồi xuống sofa chờ đợi. Thời gian trôi từng phút. Một tiếng sau, tôi nghe tiếng nói chuyện của vợ và Tiểu Đông từ ngoài cầu thang vọng vào, càng lúc càng gần. “Cạch” – cửa mở. Vợ bước vào trước, Tiểu Đông theo sau. Vợ quay sang nhìn thấy tôi trên sofa: “Trời!”

Cô ấy giật mình, cơ thể run lên, rồi nhanh chóng chạy lại ôm chầm lấy tôi. “Chồng về rồi! Em nhớ anh quá!”

Cảm nhận cơ thể vợ run run và hương thơm quyến rũ, tôi thấy dễ chịu, vuốt mái tóc cô ấy. “Anh cũng nhớ em.”

Tôi liếc nhìn Tiểu Đông, cảm thấy có điều gì xa lạ. Buông vợ ra, Tiểu Đông nói: “Anh về rồi!” – vẫn với nụ cười, nhưng trong giọng nói có điều gì khó diễn tả.

Chúng tôi ngồi xuống sofa, tôi để ý vợ trông có vẻ xinh đẹp hơn, ăn mặc cũng gợi cảm hơn. Chiếc áo len chữ V để lộ khe ngực sâu – trước đây tôi chưa từng thấy vợ mặc kiểu này.

“Vợ, hai người đi đâu thế? Anh đợi cả buổi rồi.”

“Em đưa Tiểu Đông đi kiểm tra. Bác sĩ bảo chân nó không sao rồi.”

Hóa ra vậy. Tôi không hỏi thêm. Chúng tôi vui vẻ trò chuyện, tận hưởng không khí ấm cúng gia đình.

“Anh, chân em khỏi rồi. Tối nay mình uống vài ly nhé.” – Tiểu Đông hồ hởi.

“Haha, chồng ơi, thằng nhỏ cứ đòi uống với anh mày đấy.”

“Thằng ranh, tưởng mày quên anh rồi. Uống ít thôi nhé, mai anh còn đi làm.”

Đến bữa, vợ bắt tay vào bếp. Mùi thơm từ bếp xộc vào mũi khiến tôi thèm chảy nước miếng.

Tôi vào bếp: “Vợ, em đẹp hơn rồi đấy.”

“Xì, mới đi có mấy hôm, mồm mép đã giỏi thế à?” – vợ cười.

“À, còn chuyện ảnh cưới của chúng mình trên tủ là thế nào?”

Tôi nghe rõ tiếng vợ hít một hơi sâu. “Ồ, không nói thì em quên mất. Hôm trước lau dọn, sợ bẩn nên em cất lên đấy. Tí anh lấy xuống treo lại nhé.”

Lời giải thích của vợ khiến mối hoài nghi trong tôi tan đi. Hóa ra tôi đã suy nghĩ quá nhiều. Nhưng sao dạo này tôi thấy mình hay hồ đồ thế nhỉ?

Nhìn vợ đảo rau trong chảo, như đảo cả dạ dày tôi – tôi đói quá.

3 2 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất