Lão Phong – Update Chương 18
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Phong – Update Chương 18
Tác Giả: Tiểu Thiên
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Phá Trinh, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
CHƯƠNG 8 – CHIẾC QUẦN LÓT
Phương kéo mạnh vai Phong xuống, miệng dần lảm nhảm:
Nhanh… mạnh… tè… em muốn đái… địt nhanh… nhanh…!
Phong biết con bé lại “căng cứng” lần nữa. Cậu ôm chặt lấy Phương, gương mặt thở hồng hộc áp lên ngực cô bạn. Hông dồn hết sức dập tới tấp.
Người Phương gồng lên hấp tấp, tay lại vơ chiếc quần đùi của Phong nhét vào miệng, “ư… ư…” không dứt.
Cậu biết đã đến lúc kích thích cho Phương. Há miệng mút nhanh đầu ti con bé. Cơ thể cô cong đến cực hạn, ấn chặt đầu Phong xuống ngực mình. Đôi chân Phương co quắp, ngón chân như bị chuột rút. Mặt Phương máu nóng dồn lên đỏ lựng. Cảm giác buồn đái bóp chặt lấy khúc thịt của Phong đang phầm phập bên dưới.
Hàm răng Phương nghiến trèo trẹo chiếc quần của Phong. Người cô bé cứng như đá, cơ hông hối hả hẩy lên như điên dại, muốn đón lấy những cú nhấp của cậu. Phong cũng chẳng khá hơn. Bên trong lỗ bướm Phương bóp nghẹt đầy bức bối. Nhìn tình trạng cô bạn như hóa điên vì được mình địt tơi bời, cậu hãnh diện vô cùng.
Phong vui lắm, mặc kệ mồ hôi nhễ nhại chảy xuống cơ thể Phương, tạo nên những âm thanh bành bạch ướt át. Cậu dồn hết sức lực của một đứa trẻ lên bảy tuổi, để Phương không hụt hẫng, kèm theo những cú mút đầu ti cuồng bạo.
Một dòng nước bắn mạnh vào háng Phong. Có lẽ Phương đái thật rồi. Phong cười thầm trong lòng, mặc cho Phương dứt mạnh những chỏm tóc trên đầu mình. Cậu vẫn nhất quyết không dừng lại.
Đến lúc Phương buông xuôi, thả mình nằm bệt xuống, cơ thể vẫn không ngừng đung đưa bởi những cú thúc của Phong. Chiếc quần vẫn nằm trong kẽ răng, không còn sức để tháo ra.
Cô bé xụ lơ, mắt nhắm nghiền, cảm nhận sự thống khoái. Phương đã tè – một cảm giác cô bé không ngờ được địt nhau lại sướng đến thế.
Phong chống tay, nâng người dập bành bạch. Mồ hôi cùng nước phun ra của Phương chan hòa nhớp nháp hai vùng bẹn, làm cho chim Phong mang theo cả vào trong lỗ bướm cô. Khiến nó trơn tru, vang lên những tiếng ót ót.
Phong run rẩy toàn thân. Cảm giác cửa mình Phương có nước bôi trơn giống y như được cái miệng cô đang mút, chỉ khác một điểm là nó khít, hẹp đến khó chịu.
Bụng Phong dần tưng tức, cơ thể cảm thấy muốn xuất đái. Cậu đưa tay lột bỏ chiếc quần ra khỏi miệng Phương, hỏi gấp gáp:
Phương… Anh tè vào bướm em nhé?
Phương vô thức gật gật trong cơn mê sảng. Cô bé đã lên đỉnh lần nữa. Tiếng Phong như tiếng gọi từ xa, cơ thể Phương lâng lâng, không còn nhận thức được gì xung quanh.
Lần sung sướng này thích thú hơn lần trước, vì được chim Phong cắm sâu, lấp đầy, cùng sự dẻo dai của cậu làm cho Phương phải gồng mình đón nhận.
Từng dòng nước phụt ra theo tia nhỏ mạnh mẽ khiến cô bé nghĩ mình đã són đái. Nhưng mãi thời gian sau, Phương mới hiểu đó không phải nước tiểu. Đó là thứ nước trắng trắng, loãng loãng – chỉ khi được kích thích cực hạn, cơ thể cô mới giải phóng trong tột đỉnh khoái cảm.
Trên này, Phong mặt mũi nhăn nhó, lắc đầu ngây dại. Cậu muốn tè lắm rồi nhưng cũng không muốn dừng địt vào bướm Phương. Miệng cậu chỉ biết phát tiết những tiếng “ồ… ồ…” bất lực.
Phương há hốc mồm, chợt cảm thấy chim Phong phồng ra to lớn hết cỡ. Phong cũng dập mạnh hơn, khúc thịt cậu trở nên cứng cáp, khổng lồ trong lỗ bướm cô.
Phong luống cuống nằm xuống, ghì chặt lấy Phương, lùa vội đôi môi mình vào miệng cô bé. Người Phong bỗng nặng chịch, như tảng đá đập bình bịch xuống bụng Phương. Cô bé lâng lâng đưa tay lên ôm lấy bờ vai cậu bạn.
Bản năng Phương cũng lờ mờ hiểu Phong đang muốn tè như mình khi nãy.
Phong thở hồng hộc trong khóe môi Phương, người dập mạnh vài cái rồi cứng ngắc. Một dòng nước nóng hổi phọt thẳng ra trong lỗ bướm Phương.
Cô bé nhíu mày, cảm giác xót xa, bỏng rát do cả hai cơ quan sinh dục hoạt động quá mạnh bạo và thiếu bôi trơn lúc trước.
Nhưng rất nhanh, cảm xúc đó biến mất. Phương thấy rõ bướm mình như một cái xô chứa nước tiểu của Phong, ồng ỗng bị chim cậu bịt kín.
Phong rời môi Phương ra, phủ hẳn lên người bạn gái như muốn ngất đi. Hai cơ thể nhớp nháp toàn mồ hôi, nhưng Phương không thấy bẩn thỉu. Cô bé còn đưa tay choàng qua vai, ôm chặt lấy Phong đầy âu yếm.
Chim và bướm hai đứa trẻ vẫn để nguyên, phập phồng bóp lấy nhau.
Phương bật cười khi cảm giác bên dưới Phong dần thu nhỏ lại. Đến lúc một tiếng ót vang lên, chim Phong ỉu xìu rơi ra khỏi bướm cô bé. Một dòng nước ộc ra từ bên trong, chảy xuống khe mông Phương.
Phong như chợt tỉnh, uể oải ngồi dậy, nhìn bạn gái mình cười trong sự sung sướng.
Em… có thấy anh nằm nên nặng không?
Phương cảm xúc lâng lâng, lắc nhẹ đầu. Phong thơm lại vào má Phương, khiến cô bé nhăn mặt đùa vui:
Anh… không được thơm má em… Em không phải trẻ con.
Phong tếu táo thơm má lần nữa, thậm chí vài cái khiến Phương bật cười.
Bỗng nhiên Phong ngơ ngác kêu lên thảng thốt:
Ối… Máu… Phương ơi, bướm em chảy máu!
Phương tá hoảng ngồi bật dậy, đưa tay vuốt nhẹ cửa mình, giơ lên trước mặt. Quả nhiên lòng bàn tay dính một chút nước lờ lợ hồng hồng.
Cả hai còn nhỏ, chưa hiểu tại sao có máu. Mãi sau này khi đến tuổi vị thành niên, cả Phong và Phương mới biết đó là trinh tiết của đời người con gái đã trao cho nhau.
Lúc này Phong lấy vội cái áo của mình, lau nhanh cho cô bạn. Phương giật mình giằng lại, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Một mảng lớn màu hồng đã dính bết vào áo cậu.
Phương thẫn thờ lẩm bẩm:
Ôi… Anh thật là ngốc mà, nhà em có khăn sao lại lấy áo anh lau? Về bố mẹ biết thì chết.
Phong nhoẻn cười, vẫn tiếp tục ân cần lau cho Phương, mặc kệ không ngại ngùng:
Không sao… Anh lau cho em, vì anh quan tâm em nhiều mà.
Phương thở dài nhưng đầy hạnh phúc. Sau này cô bé cũng dần quen với cách chăm sóc ân cần của Phong. Mỗi khi hai đứa ân ái xong, dù cậu rất mệt nhưng vẫn không quên chu đáo vệ sinh cho cô trước, thậm chí còn nâng niu chiều chuộng cô nhiều hơn.
Chiếc áo bẩn lem nhem trên tay Phong. Phương cầm lấy, gói gọn lại cẩn thận. Sau đó mở chiếc hòm gỗ (làm từ thùng đạn), bên trong dán đầy giấy báo – nơi để quần áo của cô bé. Phương lấy ra một chiếc khăn tắm, ân cần lau khắp người cho Phong, thậm chí còn lau cho cả “thằng bé” một cách tỉ mỉ.
Phong cười toe toét, cảm giác mình như đứa trẻ được người lớn chăm lo khi tắm xong. Phương vẫn chăm chú nhìn cục thịt mềm oặt của cậu, thậm chí nhẹ nhàng lột da đầu khấc ra, nhìn đầu rùa lạ lẫm. Cô ngẩng lên hỏi:
Anh… Em làm thế có đau không?
Phong cười, lắc đầu. Phương cúi xuống thơm nhẹ đầu khấc một cái, rồi sờ tới chiếc áo của Phong:
Anh… nằm nghỉ tí đi. Em đi giặt áo cho anh rồi hong bếp cho nó khô. Tí anh còn có áo về nhà thay đồ để chiều đi học.
Đoạn cô bé lấy thêm một chiếc khăn nữa. Lấy chiếc khăn vừa lau người cho Phong, lật tấm chiếu lên lau sạch sẽ “sản phẩm” hai đứa lúc nãy tiết ra. Rồi trải chiếc khăn mới lên đó cho cậu nằm tươm tất.
Xong xuôi, cô bé mặc quần áo. Phong chăm chú nhìn, giờ mới nhớ đến lời mẹ mình nói hôm qua… Phương đúng là không mặc quần lót thật. Cậu bật cười khúc khích.
Khiến Phương kéo chiếc quần ngủ lên cũng phải quay lại nhìn:
Anh… Nhìn em mặc đồ xong cười gì thế?
Phong lắc đầu, nhất định không nói, mặc cho bản thân vẫn trần truồng ngồi khoanh chân rung đùi. Phương nhăn nhó lao đến, hai tay bóp cổ cậu gằn lên ép buộc:
Nói… Anh cười cái gì? Không nói em bóp chết…!
Phong càng cười to, hai tay bất thình lình kéo mạnh cạp quần Phương xuống. Bên dưới tơ hơ, bướm biếc lồ lộ không gì che đậy.
Phương phụng phịu đẩy nhẹ Phong một cái, kéo vội chiếc quần lên, cầm mấy cái khăn và áo của cậu ngúng nguẩy đi xuống:
Đồ dê xồm… Không chơi với anh nữa…!
Phong cười khằng khặc nhìn theo dáng Phương. Sau một lúc cũng thấy díu mắt, nằm xuống tấm khăn Phương trải khi nãy, đắp lên mình tấm chăn mỏng đượm đầy mùi thơm tho của cô bé. Phong hạnh phúc chìm vào giấc ngủ, cơ thể vẫn không mặc gì.
Tào lao ! Viết gì kì lạ vậy. Mấy đứa bé con mới 6 -7 tuổi đầu mà viết giống như người lớn. không sợ chết yểu sao ???
Rất thích truỵen TG này viết, mạch hành văn rất mượt, tâm lý nhân vật cũng tự nhiên không gượng gạo