Cuộc sống loạn luân – Update Phần 4 END

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Cuộc sống loạn luân – Update Phần 4 END

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

tiếng

– Theo chị lên phòng cất đồ đã

– Dạ

Bà bước theo bà Xuân đi đến căn phòng, mỡ cửa bước vô trong, bà Xuân nói

– Đây là phòng của chị em mình, em cứ ở với chị. Trước đây cũng có một người nữa ở chung, nhưng bây giờ chị ấy đã ra mở quán riêng rồi

– Dạ

– À, mà quên nữa, đây cũng là căn phòng làm việc của chị em mình nữa nhé

– Sao mà được hả chị

– Ý em là sao?

– Ví dụ chị làm thì em ở đâu?

– Hi, em khéo lo, cả ngày em điều ở dưới quán chứ có phải túc trực ở đây đâu

– À, em quên, ý mà lỡ….

– Lỡ gì em, à, chị hiểu rồi, nếu chị em mình cùng có khách thì giường ai nấy làm, có gì đâu mà lo

– …..

Bà không nói gì nữa, cất vội cái vali rồi cùng bà Xuân đi xuống quán, bà Xuân mang tới 2 ly café sữa và nói chuyện:

– Em nên tập làm quen với việc uống café nhé

– Dạ

– Mà chị hỏi thật nha, em đã chuẩn bị kỹ tâm lý chưa vậy?

– Dạ, em vẫn hồi hợp quá chị ba ơi

– Thôi, hôm nay, mai và mốt em cứ ngồi đây xem chị và mọi người tiếp khách như thế nào rồi học hỏi cũng như chuẩn bị tâm lý nha

– Dạ

– Em ráng làm tốt thì khoảng nợ của gia đình em sẽ trả rất nhanh thôi

– Dạ, em sẽ cố gắng chị ơi, mà già như chị em mình chắc ít khách lắm hả chị?

– Oh, em sai lầm lớn, ở đây là đắt khách nhất đó, em năm nay 42 đúng không?

– Dạ, sao lạ vậy chị?

– À, khách ở đây đặc biệt là những thanh niên còn rất trẻ, đáng tuổi con mình thôi,nhưng lại rất thích chơi gái già

– Cở tuổi con mình?….

– Ừ, có đứa thì thích mình gọi anh xưng em, nhưng cũng có đứa lại yêu cầu mình gọi con xưng là mẹ, hoặc dì, cô…

– Hả???

– Ngạc nhiên lắm sao, miễn có tiền là được hết, hihi

– Nhưng….

– Nhưng gì em, mình làm đĩ mà, bán trôn nuôi miệng, em chỉ nghĩ là làm cách nào để hài lòng khách và được bo nhiều là tốt rồi, những chuyện khác đừng quan tâm

– …..

– Chị không ép em, em nên nhớ điều đó, mặc dù chị rất cần người để phụ chị, nói thật, ở đây có 3 chị em, chị, chị Hồng và Thu mà khách thì rất đông, có khi vừa chơi xong chưa kịp rửa l.ồn thì người khác lại đúc cặc vô, có bữa khi đóng cửa đi ngủ thì cái l.ồn tang hoác như hang cua, sợ ruồi, muổi nó lọt vô thì chết, hihi. Em cứ suy nghĩ kỹ đi rồi quyết định, nếu em không làm thì chị sẽ đưa em về và xem như em ghé chị chơi trong mấy ngày, không sao hết, chị em vẫn là chị em, đừng ngại

– Tại em nghe chị nói mà ngoài sức tưởng tượng của em, thôi chị cho em hết hôm nay xem thế nào đã

– Ok, nói chung còn rất nhiều chuyện em chưa thể tưởng tượng nỗi đâu, trong 3 ngày nay em cứ thoải mái suy nghĩ, không cần phải quyết định liền, chị cần là cần người hợp tác với chị lâu dài và mở rộng thêm

– Dạ

Rồi cả 2 cùng ngồi yên lặng và dán mắt lên màn hình TV, bà Xuân thì có lẽ đang theo dõi bộ phim này thật sự, còn mẹ, đôi mắt cũng không rời màn hình, nhưng có vẻ mong lung lắm, và chắc chắn nếu hỏi phim đang chiếu cảnh gì thì bà không thể trả lời được, bất chợt có tiếng nói phá tan bầu không khí:

– Hello người đẹp, mới qua hả?

– Ok, chị Hồng, dậy sớm thế chị, à, giới thiệu với chị, đây là Đào, hàng xóm của em bên Việt Nam, cùng tuổi với Thu đó

– Chào em!

– Kìa Đào, Đào

– Dạ, chào chị

– Chà, suy nghĩ gì mà không nghe mọi người nói luôn vậy?

– Giới thiệu với em, đây là chị Hồng, làm chung với chị

– Dạ, em xin lỗi, chào chị Hồng

– Ok, không sao, chị hiểu

– Thu chưa dậy hả chị?

– Nó xuống liền bây giờ

– Hello mọi người, Chị Xuân mới qua hả

– Uhm, giới thiệu với em, đây là Đào, hàng xóm với chị ở Việt Nam

– Chào chị Thu

– Ok, chào chị Đào

– Hai người cùng tuổi đó

– Thế Đào qua chơi hay đi làm

– Em nó đang suy nghĩ chị Hồng ơi

– Ok, nghĩ kỹ đi em,

– Để tới chiều xem sao rồi em trả lời mấy chị

– Hihi, phải tới khuya chứ, sáng mai mới trả lời được, vì tới đêm khách mới đông, muốn biết được thế nào phải hết đêm nay

– Dạ

Nói rồi mọi người lại nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, chủ yếu xoay quanh vấn đề ở Việt Nam giờ ra sao, có thay đổi gì nhiều không, vì gần 10 năm rồi cả bà Thu và bà Hồng chưa ai về cả, bà Xuân cũng trả lời rõ ràng chi tiết để cho mọi người có cảm giác như mình cũng vừa về quê nhà vậy, bà Xuân cũng chỉ giới thiệu sơ lượt về hoàn cảnh của mọi người cho nhau nghe, vì biết càng ít sự riêng tư của nhau thì càng tốt, lằng nhằng một tí thì cũng tới giờ cơm trưa, mọi người cùng ăn cơm vui vẻ, nhưng cũng rất hiếm thấy được nụ cười trên môi của Đào nên bà Hồng cũng đùa

– Cười lên đi em, đời có cái đéo gì mà phải buồn, không khéo em lại quyết định chọn đất Cam này làm quê hương như chị và Thu đấy, ở đây sung sướng hơn nhiều.

– Dạ, em cũng mong như vậy, nhưng cũng chưa biết sao nữa

Đang ăn dỡ bửa cơm thì có người khách vào quán,bà Hồng nói

– Ra mời khách đi Xuân, ưu tiên cho em mới qua

– Dạ

Bà Xuân đứng dậy kéo trễ cổ áo xuống thêm, để lộ gần 2/3 bộ ngực ổng ẹo bước ra hỏi khách

– Lâu quá không thấy ghé thăm em vậy cưng yêu

– Mới ghé hôm qua, gặp dì Hồng, dì bảo dì Xuân về Việt Nam rồi, vài bữa nữa mới qua

– Uhm, cũng định chơi vài hôm nữa mới qua, nhưng nhớ cưng quá nên qua sớm hơn dự định,hihi, uống gì dì làm cho

– Cho café đá đi nha, nhớ bỏ vô một tí nước l.ồn nữa nhé,hihi

– Quỷ hà, nước l.ồn pha café uống đâu có ngon, phải uống nguyên chất mới ngon,hihi

Rồi bà Xuân bước vô trong pha café, một lúc sau bà đem ra đặt lên bàn mời khách, vị khách cầm ly café lên uống 1 ngụm rồi phì phèo điếu thuốc, bà Xuân nhìn anh ta mà không nhớ nổi là đã từng lên giường với anh ta bao nhiêu lần rồi, vì khách nhiều vô kể làm sao mà nhớ nổi, duy nhất có một điều là những vị khách trẻ vô đây hầu như là có cùng 1 sở thích là chơi người đáng tuổi mẹ mình và rất thích nói tục, đó là điều chắc chắn. Vị khách nhẹ nhàng đặt tay lên đùi bà Xuân, bà khẽ mĩm cười rồi cầm tay anh ta đưa dần lên mu l.ồn mình qua lớp váy, anh ta bóp thật mạnh l.ồn bà Xuân, khẽ nhăn mặt bà nói:

– Ui, nhẹ thôi con, cấn lông đau l.ồn dì quá

– Hì, tại lâu quá con nhớ, dì cởi quần silip ra đi

– Ah…,

Anh ta luồn tay vào trong váy, tuột luôn quần silip bà Xuân xuống, bà cuối người lượm quần lên và bỏ vào trong giỏ, anh ta luồn tay mò bóp ngoái móc một hồi lâu bà Xuân lên tiếng

– Con làm dì nứng l.ồn quá, mình vô trong đi

Anh ta gật đầu rồi đứng dậy đi vô trong theo bà Xuân, khi đi ngang qua chổ bà Đào và mọi người đang ngồi ăn cơm, bà Xuân nháy mắt ra hiệu cho bà Đào theo nhìn. Có vẻ luống cuống, như chưa chuẩn bị kịp tâm lý hoặc tiếc rẽ bữa ngon còn dỡ dang nên bà Đào còn do dự, như đoán được điều này, bà Hồng lên tiếng:

– Kìa Đào, nên đi xem thử đi em

– Phải đó chị Đào, lúc mới qua đây cũng vậy, em cũng ngại lắm, nhưng em phải xem và để biết cách làm chứ

– ……

Rồi bà Đào đứng dậy và theo lối bí mật đi lên phòng làm việc của bà Xuân, ghé mắt nhìn qua, bà Đào rung hết cả người, vội quay đi chổ khác không nhìn nữa, rồi bà suy nghĩ nhanh “tại sao phải ngại chứ, mình đã quyết định lên tới đây rồi mà, và ai cũng xui mình nhìn chứ có phải nhìn trộm đâu, chính bà Xuân cũng bảo mình đi nhìn mà”, rồi bà quyết định quay lại nhìn lần nữa, khung cảnh hiện ra trước mắt cực kỳ dâm dục, vị khách đang ngồi trên chiếc giường niệm hai chân thòng xuống đất, bà Xuân thì quỳ gối, tay mở khóa quần của vị khách, tụt cả quần lót lẫn quần ngoài. Vị khách nhổm mông lên để cho bà dể tụt hơn

– Nào, cháu ngoan, dì thấy con nứng cặc rồi phải không, để dì bú cặc con nhé

– Uhm, dì bú cặc con đi dì, sướng quá……ah……ah

– Uhm …. Uhm……

– L.ồn, l.ồn dì đâu rồi, con muốn ăn l.ồn, con muốn bú l.ồn dì….. ah ……

– Cưng chưa bú được đâu, phải lau mặt cho khỏe đã

Nói rồi bà Xuân lấy trong túi xách ra chiếc silip lúc nãy cất vào, chà xác lên mặt vị khách, miệng thì vẫn chu ra mà gật gù bú cặc cho anh ta, bà khéo léo đến mức đưa cái đáy quần silip của mình chà đi, chà lại quanh mũi và miệng của vị khách, anh ta hít lấy hít để cái mùi khai khai, nồng nồng dư âm của nước tiểu trên đáy quần của bà Xuân, như chưa thỏa mãn, anh ta thè lưỡi ra liếm lấy liếm để. Được một lúc, bà Xuân không bú cặc nữa mà đứng dậy, đẩy anh ta nằm xuống chiếc giường, miệng mĩm cười nói:

– Lúc nãy con nói gì nào, dì quên mất rồi, hihi

– Oh, …, ah, con muốn ăn l.ồn của dì, hơooooooooo

– Vậy bây giờ có còn muốn ăn nữa ko, hihi

– Có chứ, con còn thèm lắm, thèm l.ồn dì lắm

– Vậy thì ăn l.ồn dì đi con, liếm l.ồn dì đi con, ohhhh

Bà Xuân hạ mông ngồi hẳn lên mặt vị khách, chà xát cái l.ồn lên miệng anh ta, vị khách le lưỡi quét dọc khe l.ồn, rồi dừng lại nơi hột le, anh ta đá lưỡi liên tục lên cái hột bóng lưỡng đó, bà Xuân oằn người nhả con cặc anh ta ra và rên rỉ

– Ôi, shhhh, sướng, liếm hột le dì đi con, nút mạnh vô, ahhhh, sướng quá, ahhhh

Bà Đào chăm chú theo dõi từng cử chỉ, động tác của hai người đến khi tàn cuộc, cả hai đi xuống nhà uống nước, và thanh toán tiền. Bà Đào cũng lặng lẽ đi xuống và tiếp tục bữa cơm còn dang dỡ. Bà Xuân bước vô ngồi vào bàn ăn vui vẽ nói:

– Cảm ơn chị Hồng nhường cuốc đầu cho em, hihi

– Có gì đâu, mấy hôm nay về quê, em bị thất thu rồi, chị em nhường nhau tí, hihi

– Đào, lúc nãy có lên xem không,?

– Dạ có chị ah

– Thấy thế nào?

– Em, em …

– Hihi, đi thay silip đi

– Kìa, chị Hồng, chị nói thế em nó mắc cỡ

– Hihi, có mắc cở hông, không sao, chị hay Xuân, Thu hồi mới vô nghề cũng vậy mà, coi xong nứng l.ồn thấy bà, hihi

Bà Đào không nói gì, chỉ cúi gầm đỏ mặt. Rồi bữa ăn cũng nhanh chóng trôi qua, mọi người đang xem phim trên kênh đài Việt Nam, thì có một vị khách bước vào quán, lần này thì chia đúng ca, không có chuyện nhường nhịn nhau nữa, bà Hồng ra tiếp,ngồi một lúc rồi 2 người lại dắt nhau lên phòng, bà Đào cũng lặng lẽ theo con đường bí mật mà lên nhìn lén. Cả ngày hôm đó, bà nhìn không biết bao nhiêu lần, càng về khuya khách càng đông, không hiểu sao bà vẫn cứ thích thú theo nhìn, khi quán đóng cửa cũng đã 3 giờ sáng ngày hôm sau rồi, mọi người phờ phạt dọn dẹp, bà Đào cũng phụ giúp bàn ghế, thấy vậy bà Xuân nói:

– Để đó cho tụi chị được rồi, em tắm rữa rồi nghĩ ngơi đi

– Hihi, có gì đâu, sáng giờ em có làm gì mệt đâu, để em phụ tí

Bà Hồng thì không ai bụm miệng kịp, ông ống lên:

– Ra 8 lần mà không mệt mới lạ đó, đi tắm thay đồ đi, mùi l.ồn nồng nặc luôn nè

– Kìa, chị Hồng…

– Hihi, chị nói đúng mà Xuân

Bà Đào đỏ mặt mà lí nhí:

– Đằng nào thì mấy chị cũng có kinh nghiệm mà biết hết rồi, có giấu cũng chả được, thôi còn mấy cái ghế để em dọn xong rồi đi tắm

– Hihi….

– …….
Mọi người tắm rữa sạch sẽ rồi đi ngũ, 8h sáng hôm sau mới lục tục dậy, người thì chuẩn bị mỡ quán, người thì đi chợ, bà Đào thì phụ bà Xuân chuẩn bị bữa sáng cho mọi người. Ngồi nhâm nhi bên ly café sữa, sau khi mọi việc đâu vào đấy bà Đào mới hỏi:

– Chị ba, sao chưa mỡ cửa quán vậy

– Ah, tí nữa mới mỡ em ah

– Sao vậy chị, hôm nay có chuyện gì ah?

– Thì muốn mấy chị em ngồi nói chuyện tí mà, bà Hồng nói

– Ah…

– Sao rồi, nói cho mọi người biết đi, ý em sao?

– Kìa chị Hồng, mình hứa cho em nó 3 ngày mà

– Không cần đâu chị, em quyết định luôn rồi, em sẽ ở lại làm.

– Hả, nghĩ kỹ đó nha

– Dạ

– Đêm qua em nghĩ rất kỹ rồi

– Uhm, thế tốt rồi, nhưng em chưa tiếp khách ngay hôm nay được đâu, phải còn học hỏi nữa, không mau rót trà bái sư đi. Hihhi

– Vậy chị Hồng phụ trách đào tạo nhé,

– Ok, chỉ cần 3 bữa là xong

– Hihi, vậy hôm nay quyết định đóng cửa, em đi lo phần giấy tờ hợp lệ, chị chuẩn bị chỉ bảo cho Đào, còn Thu thì tùy thích

– Em lo cơm nước cho mọi người, hihi

– Nào, nâng ly mừng thành viên mới, hihi

– Em cảm ơn mọi người nhiều lắm

– Thôi, Đào chuẩn bị đồ đi khám sức khỏe và qua sở làm hồ sơ với chị

– Dạ

Hai người đi rồi, Thu cũng mang giỏ ra chợ mua thức ăn, còn bà Hồng thì chuẩn bị soạn “giáo án”, bà khẽ mĩm cười, “không biết nó có trụ được không, mình hy vọng, vì nó rất có tìm năng, chỉ xem như hôm qua mà nó ra nước tới bốc mùi thì phải 8 lần là ít, hy vọng nó là một đứa dâm, nó cũng quyết định nhanh, cũng có thể”

Bà Xuân đưa bà Đào đi khám ở phòng khám đặc biệt dành cho gái mại dâm, vừa bước vào, 2 bà y tá ngó ngang, hỏi bà Xuân bằng tiếng Campuchia, bà Xuân mĩm cười trả lời, rồi đi thẳng vào trong, gặp cô bác sĩ trẻ, nhìn rất xinh xắn, bà Xuân chào bằng tiếng Cam, bà Đào gật đầu, cô gái gắt:

– Nói tiếng Việt đi, làm gì?

– Dạ, chào bác sĩ, tôi đưa bà bạn đi khám phụ khoa

– Hum, để chứng nhận làm đĩ phải không, ở Việt Nam đứng đường không ai ngó mới trồi đầu qua đây chứ gì, khỏi khám, l.ồn tang hoác, không sida cũng giang mai hoặc lậu thôi.

– ….

– Kìa, bác sĩ, mời bác sĩ café ạ

– Để đó

– Bác sĩ, đây là nhà lành đấy, vì hoàn cảnh đẩy đưa thôi

– Bà giỏi nhỉ, tìm toàn nhà lành, nào, cỏi đồ ra, lên ghế nằm lấy tay banh l.ồn ra coi

Bà Xuân nháy mắt cho bà Đào, bà Đào còn lúng túng thì

– Nhanh, tôi không có thời gian đâu

– Dạ

Bà Đào líu ríu làm theo mà quên cả mắc cở và xấu hổ, leo lên nằm lấy tay vạch l.ồn chờ đợi, cô bác sĩ quay lại với một số dụng cụ trên tay vừa nhìn bà Đào với ánh mắt sắc lẽm rồi quay qua bà Xuân:

– Nhà lành hả

– Dạ

– Lành lỗ rốn hay lỗ tai, không chút ngượng ngùng khi khoe

3.6 20 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
4 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Mezu

Ăn cấp truyện của tao về đổi tên luôn.
Truyện VỀ QUÊ NGOẠI

Thợ may lồ

Mình thấy hay sưu tập lại từ web khác post cho a e đọc.Nếu bác là tác giả thì mình xin lỗi bác nhiều

Chu quê

còn tâp nào khog ạ

Hà Nhân

Hay đấy, tiếp nào