cô giáo
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: cô giáo
Tác Giả: khỉ bựa
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Cô Giáo, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn
Thể Loại: cô giáo khổ dâm
Ngày Cập Nhật : 28/01/2026
Đồng hồ trên tường đã điểm mười một giờ đêm. Căn hộ pen-house của cô giáo Ngọc chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt và tiếng bút bi đỏ gạch chéo trên những bài kiểm tra ngữ văn tệ hại. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt thanh tú, nghiêm nghị của cô – một vẻ đẹp lạnh lùng, khiến bao học sinh nam phải thầm thương trộm nhớ dù luôn bị cô phạt đứng ngoài hành lang vì tội lỗi mắt láo liên.
Ngọc ngồi thẳng tắp bên bàn làm việc gỗ sồi, mái tóc đen dài, óng ả được búi củ tỏi gọn gàng đằng sau gáy, khoe chiếc cổ trắng mịn như ngọc trai. Cô mặc chiếc áo sơ mi lụa màu kem, tay dài, cài cúc tận cổ – chỉnh tề đến từng milimet – toát lên vẻ đạo mạc của một giáo viên mẫu mực, người luôn được học sinh kính sợ và phụ huynh tin tưởng. Thế nhưng, dưới gầm bàn, đôi chân thon dài trong chiếc quần âu màu than chì đang kẹp chặt vào nhau, cọ xát điên cuồng, bàn chân luồn ra khỏi giày cao gót, các ngón chân cong lại, bấu vào nhau như muốn bật máu.
“Ưm…” Một tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ răng đang cắn chặt môi dưới, ngay lập tức bị nén trở lại. Hơi thở của Ngọc bắt đầu rối loạn. Cô lén đảo mắt về phía cánh cửa phòng ngủ đóng kín, lắng nghe tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường – nhịp đập duy nhất chia cắt cô với cơn khát đang bốc lên từ sâu trong xương tủy.
Không ai biết rằng, bên dưới lớp vải lụa sang trọng kia, hai bầu ngực căng tròn ngoại cỡ – 90F – đang bị siết chặt bởi một chiếc áo lót ren chật chội cố tình chọn sai kích cỡ. Những đường ren thô ráp in hằn lên da thịt mẩn đỏ, cào xé. Hai đầu nhũ hoa to dài dị thường – điểm nhạy cảm chết người của cô – cứ cương cứng lên, tìm cách thò ra khỏi viền ren, như hai con sâu đói khát vươn mình trong đêm. Mỗi lần cánh tay cô đánh dấu một bài văn điểm kém, bức tường ren lại ma sát, khiến Ngọc phải thít chặt bắp đùi, miệng thì thào: “Đừng… đừng cứng nữa… tội nghiệp cô…”
Càng ra lệnh, cơ thể cô càng phản kháng. Một luồng nhiệt rạo rực từ hạ thể bùng lên. Cô siết đùi, ép mép váy âu vào khe lồn đang ướt đẫm qua lớp vải. Mùi mực in, giấy học trò và cơ thể ẩm ướt hòa quyện, bám vào từng hơi thở. Ngọc buông bút, hai tay bấu lấy mép bàn, móng tay cắn vào gỗ sồi. Cúi đầu, cô thấy nút áo thứ ba rung lên bần bật – lần thứ mười bảy trong đêm – bởi nhịp tim đập rầm rập từ hai quả núm căng cứng quá độ.
“Mình… mình không thể…” Cô thì thào, nhưng bàn tay phải đã lách vào trong ve, luồn xuống dây nịt, xóc một cái khiến cả hạ thể giật tung. Má phanh hơi đau bởi chiếc dây đeo đồng hồ đeo tay cứ kẹp vào đúng xương mu. Cô tháo nó ra, ném xuống thảm; chiếc đồng hồ đập cụp, kim giây vẫn chạy đều như muốn nhấm nháp cuộc dạo đầu riêng tư.
Ngọc đứng dậy, không cẩn thận để cái ghế gỗ lùa keng một tiếng giữa đêm khuya. Cô cứng đờ, nhìn về phía cửa. Gió đêm Sài Gòn thổi hiu hiu qua ban công, khiến tấm rèm voan trắng phập phồng giữa khung cửa sổ nhìn ra đại lộ Nguyễn Hữu Cảnh, xe cộ lác đác đèn đỏ – một thế giới khác hẳn căn phòng giam giữ đôi mắt nâu đang đỏ ngầu kia.
Cô lần bước về phía chiếc tủ sát tường. Mỗi lần gót nhọn chạm sàn gỗ, một cảm giác va đập lạ lùng từ hột le lan tỏa lên tận rốn khiến cô thở gấp. Cô khụy xuống, tay mở cánh tủ bật cạch; bên trong, chiếc hộp đen nhung nằm chờ sẵn. Trong nháy mắt, cô luồn tay kéo khóa quần âu, tuột ngang đầu gối. Không kịp mặc quần lót – đã bỏ từ giờ ra chơi sớm – lồn cô ướt nhẹp, lông mu cắt tỉnh chữ V ú nu nhúng trong dâm khí sánh đặc.
Ngọc rút trong hộp một chiếc roi cao su đen xì, bề mặt có hàng gai nhỏ li ti. Cô đặt nó lên chiếu, lại rút ra sợi dây dù màu đỏ đô – loại chuyên dụng dùng để cột trên khung sắt – sau đó là hai chiếc kẹp núm bằng thép mạ nikel, đầu có con lăn nhỏ bằng nhựa cứng. Cô đặt tất cả lên bàn học – chỗ thường ngày cô ngồi chấm bài – rồi bước ngược lại, tay kéo áo sơ mi ra khỏi thắt lưng, tuột vải từ bả vai.
Từng cúc áo lần lượt bật tung dưới đôi tay run run. Bộ ngực no đành gồ lên như hai trái núi vỡ òa khỏi lớp lụa. Ngọc đỡ hai bầu vú nặng trĩu, kéo mạnh ren xuống ngang thắt lưng, khiến hai núm vú gần như bật tung, tức tưởi đòi không khí. Cô gằn giọng: “Nào… ai mới ngoan?” rồi tóm lấy kẹp, bật mở lò xo. Tiếng cạch nhỏ vang lên, đầu kẹp chụp xuống núm trái. Ngọc hít một hơi, con ngươi đảo trắng dã, mông hạ xuống sàn, kẹp hai đùi lại. Sợi dây máu bò trên bầu ngực trắng, tạo nên một mạng lưới nhỏ xíu như dấu ấn nhục dục. Cô thở dốc, run rẩy nắm núm phải kẹp tiếp. Lần này, cơn đau nhói kéo dài khiến cô co giật, hai đầu gối va vào nhau lách cách.
Ngọc từ từ quỳ, cúi sát xuống sàn, kêu eng một tiếng khi trán chạm gỗ lạnh. Cô banh một bên mông, lấy roi cao su tự quất bả vai. Vếch đỏ hiện lên, chằn chịt. Cô đánh thêm nhát vào đùi trong – chỗ cơ thể mềm mại lại đau đớn nhất – rồi ghé sát tai vô roi, như nghe tiếng khóc rú của cô giáo nghiêm khắc trong vô thức. Mùi cao su nồng hăm hắc hít vào phổi. Tức tưởi, cô thè lưỡi liếm nhẹ roi, mắt liếc lên bức ảnh cũ trong khung kính trên bàn: hình tập thể học sinh lớp 11 bốn năm trước – đứa nào lẫn vào cũng đánh vật với bài văn như đánh vật với cô. Đôi mắt cô sáng quắc, bắn ra lệnh như bắn đinh: “Con nào dám sai chính tả nữa, cô bóp nát vú!”
Ngọc bò bằng đầu gối nhích về phía bàn. Mỗi nhích lại là một lần kẹp núm giật lôi, gai lòng vòng nhẹ. Cô hạ vai xuống ghế, đẩy mông ưỡn cao, ưỡn cong sống lưng như con mèo cái xin tinh. Tay trái giữ thành ghế, tay phải luồn xuống giữa háng, hai ngón giữa kẹp hột le đã sưng tấy. Cô xoay tròn, bấu mạnh; dâm khí bắn tóe, chảy dài trên đùi. Cô rên rỉ, gọi thầm: “Thưa cô… em… em muốn điểm 10…” rồi móc sâu, ba ngón đâm vào lỗ lồn co bóp không trượt phát nào. Cổ họng cư nghẹn, cô bật thành tiếng rên to hơn: “Ư… hừ…”
Tiếng máy khuếch tán hương hoa nhài tự động bật xịt một hơi tinh dầu mỏng như khuyến khích. Ngọc ngoắt cổ sang, mái tóc củ tỏi xệ xuống trĩu nặng, hai cái kẹp núm loẹt quẹt vào vải áo rơi trên sàn. Mắt cô ngồ ngộ nhìn bản thân trong mặt gương bàn học – một cô giáo đang chổng đít để học sinh tưởng tượng hình phạt, hai núm vú bị vặn ép kẹp như hai con ve sầu bị ghim trên bảng. Ngọc bất giác cười khẩy, thì thào đầy nhục: “Bú đi, thằng lười… bú cho cô nứng… bú hết thì cô cho điểm…” rồi thọc ba ngón lút cán, cổ tay ướt sũng nước nhờn, xoa lên đám lông mu dính bết.
Tốc độ ngón tay tăng vọt. Mông cô đỏ lựng bởi roi trút liên tục. Những khúc gân chân bắn lửa. Cô nức nở, cúi lạy ghế, gầm lên: “Cấm xuất tinh! Cấm! Không ai được phép… ư…!!” Dội vào tai cô vẫn là tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn, nhấm nháp mong manh hành hạ: khi cô khép háng lại, tiếng “tách” nhớp nháp bé xíu vang như mỉa mai. Cô trân mắt, run rẩy buông lời van xin: “Cho… cho em… cho em bắn đi… cô… ơi… em chịu hết nổi rồi…”
Nhưng không. Ngọc siết chặt tay, nhanh chóng rút ngón tay giữa khỏi lồn ướt, mạnh mẽ hất cả bàn tay lên trên, để không một giọt nào được phép rơi. Cô bật dậy, đập mạnh lưng xuống ghế tựa. Cóc! Góc ghế gỗ chạm xương bả vai, khiến hai kẹp núm rung giật, đau buốt. Cô hít một hơi, đưa hai tay lên đầu, tự tháo chiếc cài tóc, để mái tóc dài đen nhánh đổ bồng bềnh xuống tận eo, che khuất hai đầu vú bị kẹp đỏ tấy đang vểnh lên cứng đơ. Cô khoanh tay trước ngực, đè ép hai trái nút, cười nửa miệng đầy ảo não: “Dạ, cô… học sinh không dám…”
Đôi mắt cô trở lại cái nhìn nghiêm nghị thường trực. Cô nhặt bút bi, gập bài kiểm tra lại, bỏ vào cặp, đóng tất cả mọi thứ vào ngăn bàn, như thể chưa từng có cuộc dạo chơi bạo dâm nào. Cô thở dài, hai bầu ngực rung nhẹ. Rồi cô lại cúi xuống, mở lần nữa chiếc hộp nhung đen, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ trong suốt, đựng dây ruy băng trắng – thứ cô vẫn dùng để ràng buộc tạm cho những đôi chân bé trong giờ dạy học – và một thanh gỗ thông dài độ gang tay, được mài nhẵn. Cô vuốt nhẹ thanh gỗ, mắt tối sầm, như cân nhắc. “Học sinh hư… phải bị phạt… phải bị bóp vú buộc dây…” Cô lẩm bẩm, giọng đanh lại như ra trường điểm danh.
Ngọc quỳ xuống, dạng rộng háng, đặt thanh gỗ ngang giữa hai đầu gối, sau đó luồn dây ruy băng qua – tự trói chân mình chặt đến khi hai bắp đùi dính liền, thịt thà túm lại, khiến dòng khe lồn nhạy cảm bị kéo hở, môi lớn lôi thôi vênh ra, căng mọng đẫm nhờn. Cô kiễng hai mũi chân, mông hạ sát gót, để âm hạch chạm thanh gỗ – hơi lạnh khiến cơ bắp vỡ oà, khiến cô bật rên suýt thành tiếng. Cô cắn răng, đưa hai tay ra sau lưng, tìm lấy dây dù đỏ đô. Vòng tay, tự siết, siết, mãi đến khi hai cổ tay sát khít lấy nhau. Cái dây ăn vào thịt. Cô ngửa cổ, ép cái cằm xuống xương đòn, toàn bộ cột sống gồ lên. Cô hình dung ra học sinh nữ nào đó bước vào, trố mắt kinh hãi khi thấy cô giáo Ngọc quỳ trần truồng, nút vú bị kẹp, tay bị trói sau lưng, háng dính chặt vào thanh gỗ. Ý nghĩ đó khiến lồn cô cứ co giật, đẩy một bó khí nóng sục sôi dâng lên cổ họng.
Cô run run, cố gắng giữ thăng bằng. Mồ hôi túa ra từ chân tóc, chảy xuôi hai bên thái dương, xuống tận hõm cổ, rồi dọc theo lưng, lưng cô gợn sóng, hai đầu vú ướt bệt mồ hôi, làm kẹp trơn tuột, kêu cái… soạt. Ngọc kéo căng môi, van xin trong mơ hồ: “Xin em… đừng nói với mẹ… cô… cô sẽ làm mọi thứ…”
Nhưng không có học sinh. Không có ai cả. Chỉ có đồng hồ tích tắc đếm ngược, bắt cô phải hoàn tất bản án tự giam trước khi sang ngày mới. Cô liếc lên trần nhà, hai mắt long lanh nước. “Nào, cô… học sinh ngoan… phải bú cô… bú đi… bú… bú…” Vừa nói, cô lướt môi lấy không khí, miệng mím lại, đầu lưỡi quấn vào răng rồi thò ra như đang liếm cặc, tròng trành một dòng xuýt xoa ảo tưởng. Cổ họng phát ra âm thanh khàn đục, mùi khí hư tanh nồng tỏa lên, bay vào máy khuếch tán, tan trong không trung cùng mùi nhài thanh khiết – hai đầu dị biệt của bản năng.
Cơn sóng lúc này tụ lên đỉnh điểm. Cô gập gập háng, nhấc mông dính mạnh vào thanh gỗ. Hột le bị xát sát, chèn giữa dây ruy băng và gỗ; từng trận điện giật xé toang hạ thể. Hai núm vú bật dây, cái kẹp trên trái trượt lệch, siết mạnh hơn khiến máu dồn dập đỏ au. Cô trân mắt, con ngươi giật liên hồi. Cơ bắp chân co cứng, bắp thịt rắn lên. Cô gào lên nhỏ, gằn từng âm tiết: “Dạ… em… xin… xin… cô!” rồi toàn thân co giật, dâm khí ứa ra từng đợt, xịt xuống sàn gỗ, bắn căng lên đến tận cổ chân trắng nõn. Cơn co giật vọt từ tử cung xuyên lên đỉnh đầu, bắn tung một thứ sướng điên như búa, đập nát mọi ý nghĩ. Cô mắt trắng dã, miệng há to, nước miếng chảy xuống cằm trong khi cổ họng kêu “hực… hực” lạc giọng.
Khi sóng xuất khỏi miệng lồn kịch liệt dần lui, Ngọc gục xuống về phía trước, tay vẫn bị trói sau lưng, trán dập xuống thành ghế, để hai kẹp vú cắm chặt vào nệm ghế. Cô thở thoi thóp, nước mắt nóng ròng ròng rơi, hòa vào dòng mồ hôi. Cây gỗ giữa hai chân trơn nhầy. Cô yếu ớt lắc mông, cho thanh gỗ tuột khỏi dây ruy băng, lăn xuống sàn leng keng. Đôi chân được tháo khỏi vòng gỗ, mở tung, bật xoải rộng như con thú thoát bẫy, rên rỉ khoan khoái.
Ngọc nằm nghiêng, không còn sức cởi dây trói tay. Mắt cô lim dim, nhìn chăm chăm bản chấm điểm đã bị vò tung cạnh đó. Cô nhớ đến lời một bài văn lủng củng của thằng Minh: “Thầy cô là những người đưa đò, cần mẫn…” – “cần mẫn” bị cô gạch đỏ ba lần. Cô cười khẽ, giọng ngọt ngào như ru: “Cần mẫn đến thế là cùng… cô nứng muốn chết vì mấy đứa… đúng không Minh?” Cô gập đầu gối, hai chân co lên ngang bụng. Kẹp núm vẫn còn, đỏ thắm. Cô nghiêng cổ, hôn nhẹ lên đầu kẹp, thì thầo như trấn an: “Ngoan… đừng có mà rớt… giữ chặt cô… sắp… về bài… rồi…”
Tối khuya, căn hộ yên ắng lại. Tiếng máy khuếch tán vẫn phun mùi nhài dìu dịu. Trên sàn lanh, vệt nước loang lổ, lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Ngọc lim dim nằm co quắp, tay bị trói đằng sau, bụng phập phồng. Cơn giấc đang tràn tới trong vị mặn ngọt của xuất tinh. Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, tiếng cúc cuối cùng vang, cô đã chìm vào một giấc mơ tê dại: hành lang trường học trống không, tiếng giày cao gót cô vang vang từng bậc; còn sau gót, thập thò bóng học sinh đang thèm khát chờ bị cô gọi vào phòng kỷ luật…