CÔ CÂM – Truyện Người Lớn Hay 2023 – Update Chương 68

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: CÔ CÂM – Truyện Người Lớn Hay 2023 – Update Chương 68

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Cô câm trở dạ….

Có ai đó sẽ bảo trở dạ đẻ đái thì có gì đâu, thế giới này cả gần 8 tỷ người thì có 1 nửa là phụ nữ, ngày nào chả có người đẻ …

ừ nhỉ , cũng phải .nhưng cô câm đẻ thật là câu truyện hy hữu của làng, một cô gái xinh đẹp thế mà có người ác khẩu họ thì thầm bảo con bé trôi sông lạc chợ, chả có gia đình nhà Mụ nhẫn đưa về nuôi nấng cưu mang, chắc gì giờ đã sống thành người …những ngày ấy dì Thắm đã lồng lên đến tận nhà bà cải hỏi cho ra nhẽ. Dì bảo, việc cái tâm được bá cháu cưu mang, cứu giúp thì liên quan gì nhà bà mà bà ác mồm ác miệng , nó có ăn hết bát cơm nào của nhà bà không, bà nhìn xuống hai chân bà đi bà đẻ mấy đứa con ai là người đỡ đẻ chăm bắm cho bà…

bà cải sợ xanh cả mặt tỏ lời xin lỗi ..bà bảo cũng tại cái con bé ấy sao tôi nhìn nó cứ như minh tinh, xinh đẹp quá ..

thế nó xinh thì làm sao, thế bà không thấy con gái bà đẻ nó là người theo bá nhẫn cháu đến lau rửa , đỡ đẻ cho cháu ngoại bà à

hình như đến đây bà cải lặng thinh…chỉ cúi đầu

tôi đi học về thấy dì thắm ngồi  ở bậc cửa , mặt hằm hằm ..tôi hỏi ..ai lại làm dì buồn à

dì thủng thẳng kể ..

tôi cười ..bảo dì..dì nồng quá bà ấy đã im lặng biết lỗi rồi dì bực tức làm gì

thì ra …ở cái làng còn ngèo này …ơn sinh thành ,ơn cưu mang dưỡng dục thành người luôn là điều làm bất kể ai dù có chanh chua đến đâu cũng phải cúi đầu im lặng

dì cười hiền hòa ..

tôi bảo ngày kia đi rồi dì mang cái cục tức theo lên trên ấy làm gì , với dì chỉ còn tương lai rộng mở , một khoảng trời mới ..

tôi cũng không biết cái ân đức của bà ngoại tôi gieo lại mảnh đất này nó to lớn đến đâu…chỉ biết ái buổi tôi dùng cái xe đạp phượng hoàng nữ xích hộp màu cánh chả đưa dì ra bến xe để dì lên tỉnh suốt chặng đường gần 2 chục cây số sang bến xe của huyện , khuôn mặt dì cứ ửng đỏ, miệng tíu tít nụ cười tỏa nắng dọc theo vết xe lướt đi, dì cứ 1 tay ốm chặt lấy tôi , 1 tay ôm cái vali nhỏ đựng quấn áo…gần đến bến xe..dì im lặng , vài giọt nước mắt thấm bên hông ..xuống xe dì bào…Dì sẽ nhớ cục kẹo của dì lắm…

một tuần sau bà sáu lại về làng, bà ngồi bên bậc thềm nhà tôi thong thả trò truyện , có điều lạ chuyến về lần này  có cả vợ chồng ông giáo sư người nhật ..chủ tịch của cái hội ái hữu gì đó ..người mà trước đây đã về nhà tôi cả tuần theo bà cháu tôi đi đỡ đẻ rồi ông viết cuốn sách về sự ngiệp đỡ đẻ của bà

thì ra ông sang đây dự hội thảo không ngờ gặp bà sáu phụng một người đã thành danh , sự ngiệp và danh tiếng của bà trong giới khoa học hầu như các nhà ngiên cứu y học sản phụ khoa ai cũng biết , qua trò truyện họ lưu tâm về nhân vật đỡ đẻ ở làng. Họ đã bàn , đã đề ngị , đã góp công ..để xây dựng , tài trợ phương tiện thiết bị cho cái làng này một phòng sanh đẻ đủ tiêu chuẩn

bữa cơm thật ấm lòng và giản dị ..mấy con gà của nhà, rau ở vườn, ông cậu tôi áo sơ vin bỏ thùng trịnh trọng rót li rượu ngâm từ thuốc bắc nhà ông Đàm nâng li kính cẩn mời ông Togiba ..tiếng khà khà chép miệng khen rượu ngon vang lên .ông ấy còn nói cái câu lớ lớ tiếng việt ..không biết ông uống bà có khen không , làm bà bà vợ ông ngoài 60 rồi nhưng cũng cười tủm tỉm

chỉ một ngày ra xã..chú tiến xăng xái dạ vâng..hôm khởi công có cả cô Nhung ở trên tỉnh về…hơn 3 tháng sau, cái phòng sanh ở cái làng nghèo bóng loáng tinh tươm , những thiết bị được gom góp từ những nhà tài trợ, đầy đủ máy phát điện được mang về, trước khai trương ba ngày bà sáu phụng dẫn về làng một bác sỹ sản khoa ..cô ấy chạc ngoài 30 , bà bảo cô ấy về làng trực tiếp làm và hướng dẫn , tập hợp số liệu để làm luận văn tiến sỹ hay gì đó…

buổi trưa ngoài xã buổi lễ khánh thành cái phòng sanh đẻ tuy giản dị về lễ nghi chắc sắp sửa xong ..buổi lễ được dời lại muộn hơn một chút vì cô nhung bận chút việc nên về trễ ..

tôi đi học về đã gần 12h…vừa dắt xe lên sân đã thấy mẹ tôi xăng xái đun phích nước nóng, dì Dịu với ông cậu đang buộc cái võng vào cây đòn bằng tre..trong buồng cô câm đang ôm bụng, cái bụng vồng lên miệng méo xệch không biết cô câm khóc hay cười

tôi lại gần..cô câm viết mấy chữ vào cuốn tập…tú ơi cứu chị với đang đau quá

tôi cười hì hì gé tai cô bảo…ráng chịu chút đi sau này có con trai nối dõi tông đường..cô cấu vào cánh tay tôi , rồi lại viết ..cha đỡ đầu đấy nhé..chị chỉ thích con gái thôi

mẹ tôi và dì dịu đỡ cô câm lên cái võng..tôi phía trước dì dịu phía sau , mẹ tôi tay sách nách mang bao nhiêu thứ cho bà đẻ men theo con đường làng..ngang cổng nhà cô hồng..con bé con và cô hồng dắt theo xe đạp phụ mẹ tôi chở theo đồ lỉnh kỉnh

dì dịu bảo chả có cái thông báo của xã thì cứ để con bé đẻ ở nhà đỡ phải khiêng võng thế này..tiếng cười rộn ràng, cái cảnh bà đẻ lâu lâu uấn mình trên võng, tiếng động viên của mẹ tôi , tiếng cười và ánh mắt long lanh của cô hồng làm cái lần võng sản phụ đi đẻ này thêm tiếng cười rộn rã

cô hồng bảo ..đúng là trời phật, trời sinh. Trời cho , trời lấy ..chỉ có phước đức còn mãi với cuộc đời ..số con bé này lại là người khai trương cái hạnh phúc của làng này ..người đầu tiển đẻ trên cái bàn đẻ sáng choang , thật là hạnh phúc

men theo cánh đồng gữa trưa nắng nhẹ, những vạt lúa đang trĩu hạt cúi đầu ..chớm vào hè rồi một mùa bội thu sắp đến rồi..làng lại thêm một sinh linh chưa ai biết là gái hay trai , bám vào mảnh đất này để thành người .đất làng thanh bình dịu ngọt

đổi vai qua mấy lần cô hồng kêu đưa cô khiêng phụ..cô bảo vai học trò …thư sinh trói gà không nổi …để cô phụ võng 1 đầu

đến rồi.

cái sân phòng đẻ trong khuôn viên trạm xá đây rồi ..đang cắt băng khánh thành ..tiếng vỗ tay rộn ràng.tất cả đang hân hoan bước vào cái gian phong tinh tươm sáng bóng

bước chân cái hạnh con cô hồng..trẻ con nhưng chạy nhanh lắm..nó vượt lên ..ào lên níu chân bà ngoại tôi ..

ngoại ơi…cô câm đau bụng đẻ

bà sáu phụng và vợ chồng ông togiba cười như tỏa nắng, nắm hai tay bà tôi,  ông bảo, theo phong tục quê tôi khai trương vừa cắt băng khánh thành xong mà có khách hàng thì đại phúc rồi…

mọi người te tái ngã ngửa , nhưng tất cả đều nở nụ cười ..bà tôi cùng cô bác sỹ vào thăm khám cho cô câm xong , cô bác sỹ ở lại trông coi cô câm..bà tôi cùng mọi nười sang dự bữa cơm thân mật..

chú tiến kéo tôi vào ngồi cùng bà tôi cùng bà sáu phụng..chú bào.. kính thưa các cô , các ông các bà ông nay đã đến giúp đỡ cho xã nhà…ngoài lòng biết ơn..mong cô sáu phụng lưu tâm giúp ..cháu tú sau này nối ngiệp của bà…hổ phụ sinh hổ tử bà sáu nhỉ

tiếng cười vang làm tôi như ngẹn lại…cứ nghĩ cái cảnh đi đỡ đẻ cùng bà từ khi cẵm ngửa theo dấu chân đỡ đẻ của bà..để hôm này bà tôi đang nở nụ cười tủm tỉm

bà sáu phụng bảo ..nhẫn này mình đang làm thống kê, tập hợp thời gian làm việc ..để đề đạt với tỉnh chắc chắn tỉnh sẽ làm cho bạn chế độ như một người công tác…cái nhung đã báo cáo với tỉnh rồi , các anh ấy ủng hộ nhiệt tình lắm

tôi đạp xe chở cái hạnh con cô hồng ra về..bánh xe lướt trên cánh đồng làng  hân hoan trong lòng với biết bao ước vọng, lúc quay xe lên đón cô hồng cùng dì dịu..ánh mắt cô hồng thật trìu mến long lanh. cô bảo sao lâu nay không ra thăm cô thế…

bẽn lẽn nhìn cô , nhìn cảnh sắc ngôi nhà ..tôi bảo ai bảo cô đi cả tháng trời chả nói cho tú biết cô đi đâu sao tú chả buồn chả giận

cô ngồi lạng lẽ ..rồi cô kể, mẹ cô ốm đánh điện tín lên vả lại cô về quê cũng còn nhiều truyện riêng tư chưa nói ra cho tú được..nắm tay tôi cô nhẹ nhàng rồi cười tùm tỉm

đừng giận nha tú…lâu rồi , mấy tháng rồi cô cũng nhớ tú lắm

hay là……

(còn nữa)

4.2 77 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
26 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
maxo

mong chủ trang, ban quản trị phê duyệt để mình poss tiế câu truyện ..tìm mãi mới thấy ỏ đây

Tôi cứ nhẩn nha đứng ở bậc thềm, Đêm yên tĩnh lắm . tiếng côn trùng kêu le ve trong đêm, tiếng nước trng hà tắm chảy róc rách, trong đầu cứ lãng vãng hình ảnh dì đang làm gì trong nhà tắm ..à hình như dì đang rửa l…đang đánh răng, tẩy đi cái mùi thuốc lá của ông Tuấn phảng phất the nụ hôn, vẫn còn vấn vương trên gò má, khóe môi trắng hống của dì
Trống ngực tôi hồi hộp, mong dì mau mau bước ra khỏi cửa nhà tắm..không biết trong kia cô câm đã ngủ chưa …………

Mem cũ

Đăng bài đi. Ngày nào e cũng hóng bác nè

Justin

Bác ra tiếp đi hay quá

Back

Tuần nào cũng vào hóng mà mấy tháng rồi chưa có chap mới gặp lại cô Hồng tác giả ơiii

Justin

Tôi đọc cả đêm hay quá ad ơi ra tiếp đi.

Ta là ai

Trươc đọc trên thiên địa nè.
Tưởng web bị bế drop luôn rồi hoá ra còn cập nhật ở đây

Stay

Bác ra chậm quá

maxo

không biết có ai còn theo dõi truyện này ko nhỉ…cô câm còn cả mốt chặng đường, mấy hôm rồi mình cứ băn khuan nghĩ ngợi về câu truyện của đới cô…AD nào mang về đây nhưng bỏ đi mất mấy chương đầu ..làm câu truyện mất đi phần đề dẫn…tiếc thật

Back

2-3 ngày lại vào hóng truyện mà nửa năm nay rồi tác giả ơi. Tiếp nào mình ủng hộ 2 tay