Chuyện Tình Của Tôi Và Mẹ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Chuyện Tình Của Tôi Và Mẹ

Ngày Cập Nhật : 10/05/2026

Phần 28

Sáng hôm sau, lúc tôi dậy, mẹ đã thay bằng chiếc quần khác, có lẽ mẹ sợ VGN biết…

Tôi nhìn mẹ âu yếm, mẹ cười hạnh phúc hơn… Đàn bà khi họ hạnh phúc thì ánh mắt họ không che dấu được…

Tôi định chở VGN ra bắt xe về khi bữa sang kết thúc thì có tiếng chuông cửa…

– Ai đến sớm vậy kìa… Con ra xem ai đi. Mẹ nói… Tôi ra mở cửa…

Bố tôi…

Tự nhiên thấy mông lung quá, mệt mỏi…

Ôi, những thứ mong manh đều dễ vỡ…. Nhưng….

Tôi mắt tròn mắt dẹt khi thấy bố tôi lững thững xách vali đi vào, tôi cũng quen với hình ảnh này nhiều rồi nhưng tự nhiên cái tết này làm tôi bất ngờ quá… Mẹ tôi có lẽ còn ngạc nhiên hơn tôi nữa. Và đúng như vậy, mẹ tôi mở to mắt ra khi thấy bố tôi về…

Tôi chẳng muốn bố tôi về như thế này chút nào cả, thật lòng…

VGN cúi đầu lễ phép chào bố tôi

– Bố anh đẹp trai phong độ quá. – VGN nói khẽ vào tai tôi khi bố tôi bước vào trong.

Tôi không muốn VGN ở nhà tôi thêm chút nào nữa, tôi muốn cô ấy về thành phố ngay lập tức, vì tôi không muốn cô ấy biết hoàn cảnh của tôi, cũng chẳng hay ho gì. Tất nhiên tình yêu thì chuyện đó cũng không quan trọng lắm, nhưng cũng chưa quen được bao lâu, nên…

Hơn nữa, ở trong hoàn cảnh này, vốn đã ngột ngạt khi bố tôi về, lại thêm VGN nữa chắc sẽ mệt mỏi hơn…

– Chiều anh đưa em về nhé. – tôi bảo VGN.

– Bố anh mới về mà, em muốn ở lại với gia đình anh, đằng nào cũng hết tết rồi cùng anh lên luôn.

– Bố mẹ em không nói gì à? – Tôi cau mày.

– Bố mẹ em nói gì chứ, em lớn rồi mà. Em bảo đi du lịch với bạn cả tuần rồi, anh đừng lo.

– Nhưng chúng ta cũng chưa đến mức thân thiết mà em ở lâu quá, anh sợ..

– Anh sợ gì chứ, em không lo thì thôi, anh lo làm gì. Anh không muốn em ở đây à? – VGN giận dỗi, mắt như chực khóc…

Thôi, đành chịu, tôi đành chấp nhận, và có lẽ sẽ lên thành phố sớm cùng cô ấy.

Bữa cơm diễn ra trong không khí im lặng, VGN có lẽ không nhận ra điều đó nên cứ nói cười tự nhiên.

– Sao tết bác không ở nhà ạ?

– Bác có chút việc bận. – Bố tôi ậm ừ.

– Anh ấy bảo bác về quê. Quê xa quá đi lại cũng ngại nhỉ.

– Thôi cháu ăn đi, nguội hết rồi. – mẹ tôi muốn chuyển chủ đề.

Tôi chẳng nói gì, chỉ mong sao thời gian qua đi nhanh để tôi thoát ra khỏi hoàn cảnh này. Tôi định mai sẽ lên thành phố ngay, nếu bố tôi còn ở lại lâu dài. Cũng chẳng biết khi nào ông ấy đi, mong manh quá…

Buổi tối, nhà tôi thường xem ti vi, mọi người vừa xem vừa uống nước nói chuyện. Tôi và VGN một chỗ, bố mẹ tôi mỗi người một góc, chẳng ai nói với ai câu gì…

Lòng tôi khó chịu vô cùng vì tối nay tôi sẽ phải ngủ cùng với bố tôi, điều mà tôi ghét nhất. Từ nhỏ tôi chưa cảm nhận hết sự yêu thương của bố dành cho tôi, tôi cũng chưa bao giờ ngủ cùng bố từ khi tôi lớn, còn nhỏ thì tôi không nhớ.

10h, bố tôi giục cả nhà đi ngủ sớm, lấy lý do hôm nay mệt. Đúng như dự đoán, tôi và bố ngủ cùng nhau, VGN ngủ cùng mẹ tôi. Có lẽ đêm nay mẹ sẽ

mất ngủ, tôi đoán vậy. Vì mẹ không quen ngủ với người lạ, hơn nữa bố tôi lại về thế này…

Bố tôi ngủ ngay khi đặt lưng xuống, còn tôi thì trằn trọc mãi… Phòng bên tiếng mẹ thở dài đều đều làm tôi xót xa…

Rồi sáng cũng đến, tôi mừng khi trời mau sáng, định bụng sẽ đưa VGN về sớm, nhưng cũng muốn cô ấy ở lại để cho bố không ngủ cùng mẹ tôi. Ích kỉ quá, vậy đấy…

Dưới bếp, tiếng bố mẹ tôi khe khẽ khi tôi đi xuống nhà vệ sinh đánh răng.

– Nó là đứa nào thế? Sao lại ở đây? – Tiếng bố tôi.

– Người yêu con mình, nó ở mấy hôm rồi.

– Mai cả nhà mình qua bên nội, lâu rồi.

– Tôi không qua đâu, còn gì nữa mà qua. Từ lâu rồi.

– Cô phải hiểu cho tôi chứ, cô không về người ta nghĩ gì.

– Tôi không muốn về, chúng ta đã gửi đơn ra toà, tôi không muốn liên quan gì nữa.

– Dù gì nó cũng là máu mủ nhà tôi, tôi phải đưa nó về.

– Cái đó ông đi mà hỏi con, tuỳ nó.

– Nó nghe lời cô mà, cô thuyết phục nó đi, mà tốt nhất là cả hai mẹ con cô cùng về, để hàng xóm họ đỡ dị nghị.

– Ở quê ai mà chẳng biết, còn gì nữa àm danh dự hay dị nghị.

Tôi chẳng muốn nghe thêm nữa, lần nào cũng vậy, rồi những tiếng cãi nhau to hơn. Tôi vào nhà tắm đánh răng nhưng cũng đủ nghe thấy tiếng cãi nhau, mà cãi nhau thì cũng chẳng phải, chỉ là to tiếng với nhau thì đúng hơn.

Hồi chuyện mới xảy ra thì tôi còn hay về quê nội, chứ bây giờ từ khi ông bà nội xa lánh mẹ con tôi,

chấp nhận người đàn bà kia thì tôi ít về hơn, lá rụng về cội nên tôi phải về thôi chứ thật lòng tôi không muốn.

Tôi mở cánh cửa nhà tắm bước ra thì cũng là lúc VGN đứng đó từ bao giờ. Tôi chẳng nói gì, có lẽ VGN cũng nghe thấy hết câu chuỵên của bố mẹ tôi. Thôi, cái gì đến sẽ đến, sớm muộn gì rồi cũng biết, nhưng những ngày tết thế này mà phải nghe những lời đó thực sự chẳng hay ho gì, tôi cũng không muốn VGN phải nghe những lời đó.

Mệt mỏi!

Tiếng bát đĩa loảng xoảng, có lẽ đã đạt đỉnh của cuộc cãi vã, có lẽ bố tôi xua tay làm đổ bát đĩa trên bàn ăn. Cái bàn mà tôi và mẹ từng nằm trên ấy…

Thường thì mẹ tôi cam chịu, chẳng nói gì, kệ bố tôi muốn nói, muốn chửi, muốn đánh thì cũng kệ.. Nhất là vào những ngày tết như này, nhất là khi có khách

như thế… Nhưng hôm nay mẹ lại dám to tiếng với bố… Ngạc nhiên…

Tôi dắt tay VGN lên nhà, thu quần áo rồi chở ra bến xe… Tôi không nói gì, mặt đăm đăm… VGN cũng không hỏi gì thêm, buồn buồn…

Tôi chở VGN ra bến xe lòng ngổn ngang trăm mối, tôi cũng định để cô ấy đi rồi về thu xếp quần áo đi luôn…

Tôi ghét khi thấy bố mẹ cãi nhau, ghét khi thấy bố tôi ở nhà…

VGN gục đầu vào lưng tôi, ôm chặt….

– Sao anh không nói về gia đình anh sớm hơn, để em đỡ bất ngờ.

– Em nghe thấy hết rồi à?

– Vâng, em không ngờ đấy, mỗi nhà mỗi cảnh mà… Chấp nhận.

Tôi vừa đi vừa kể sơ qua về gđ tôi cho cô ấy nghe, cũng chẳng mong sự đồng cảm, chẳng qua là muốn giải toả nỗi tò mò của cô ấy và cũng để tôi bớt đi nỗi buồn đang ngự trị trong tôi.

– Em chẳng muốn đi gì cả. Em muốn lên cùng anh.

– Gia đình đang như thế, ở lại làm gì… Em lên rồi anh lên.

– Đành vậy.

VGN thở dài bất mãn xen lẫn tiếc nuối.

Tôi không quên hôn VGN trước khi chạy, mắt cô ấy buồn buồn, tôi cũng chẳng vui gì…

Tôi không về nhà mà rẽ vào chợ, đi ăn sáng, gặp bạn bè… Chẳng muốn về nhà để chứng kiến cảnh bố mẹ mặt nặng mày nhẹ…

Tôi hiểu bố tôi mà, ông thường muốn mẹ con tôi về quê để cho đẹp mặt với hang xóm, để ông bà nội gặp tôi, cháu đích tôn mà…

Tôi về nhà khi đã quá chiều, bố tôi ngủ trong phòng, mẹ tôi ngủ ngoài ghế, dưới bếp, bát đĩa vẫn ngổn ngang như lòng tôi lúc này vậy… Dễ vỡ quá…

Tôi cúi xuống nắm tay và hôn nhẹ lên má mẹ, mẹ từ từ mở mắt ra, đôi mắt còn lòng lanh những giọt nước mắt đọng lại… Sầu thẳm…

Tôi hôn mẹ thêm lần nữa, mẹ tỉnh hẳn, ngồi dậy, kéo tôi vào lòng nức nở… Mẹ không nói gì, có lẽ mẹ sợ bố thức dậy… Tôi và mẹ chỉ nhìn nhau, đủ hiểu…

– Mai có lẽ phải về quê nội con à.

– Con tưởng mẹ đã cố gắng để không phải đi.

– Cũng cố rồi, nhưng có nhiều lý do lắm, thôi, đằng nào cũng một thời mẹ con mình đi lại ở đấy, nghĩa tình cũng quan trọng mà.

– Mai mấy giờ đi? Con định lên thành phố học ngay chiều nay.

4 12 đánh giá
Đánh giá bài viết
guest
1 Bình luận
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Kktruyen

Truyện này có viết nửa không 8-10 năm rồi vẫn vậy