Cậu bé bị bỏ rơi trong công viên – Update Tập 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Cậu bé bị bỏ rơi trong công viên – Update Tập 5
Tác Giả: bruno
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Máy Bay, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: lợi dụng, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 10/05/2026
Tập 1:
Tôi tên là Phong, năm nay đã 18 tuổi tròn.
Nhưng nhìn bề ngoài, không ai tin được điều đó. Thân hình tôi chỉ cao chưa đầy 1m10, tay chân nhỏ xíu, khuôn mặt vẫn giữ nguyên vẻ non nớt như một đứa trẻ lên sáu. Da trắng hồng, mắt to tròn, giọng nói còn the thé nhẹ. Người ta hay cười bảo tôi là “cậu bé mãi không lớn”.
Tôi không buồn. Ngược lại, tôi rất thích thân hình này.
Vì nhờ nó, tôi có thể tiếp cận rất nhiều người phụ nữ mà không bị cảnh giác. Họ nhìn tôi là thấy một đứa trẻ vô hại, dễ thương, rồi tự động sinh ra bản năng che chở. Họ ôm tôi, vuốt ve tôi, cho tôi bú, cho tôi ngủ trong lòng… và đôi khi, họ cho tôi nhiều hơn thế.
Hôm đó là một buổi chiều thu se lạnh.
Tôi ngồi một mình trên chiếc ghế đá ở công viên trung tâm thành phố, hai chân đu đưa không chạm đất. Quần áo tôi mặc là bộ đồ trẻ em màu xanh nhạt, trông càng nhỏ bé hơn. Tôi giả vờ khóc thút thít, nước mắt lưng tròng, vừa khóc vừa lau mặt bằng mu bàn tay.
“Ơ… em khóc gì vậy em?”
Một giọng nữ dịu dàng, ấm áp vang lên bên tai tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, nước mắt long lanh.
Trước mặt tôi là một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp. Cao khoảng 1m75, dáng người cân đối với đôi chân dài miên man. Tóc đen dài óng ả xõa xuống tận eo, đôi mắt to long lanh như biết nói, hai má bánh bao hồng hào khiến ai nhìn cũng muốn cắn một cái. Đặc biệt là phần ngực – cặp vú tròn đầy, vừa đủ một bàn tay nam trưởng thành nắm gọn, đang khẽ rung rung theo nhịp thở. Cặp mông dưới chiếc váy công sở ôm sát thì căng tròn, núng nính mỗi khi chị ấy di chuyển.
Chị ấy mặc áo sơ mi trắng phối váy bút chì đen, rõ ràng vừa tan tầm từ công ty về.
“Tên em là gì? Sao ngồi một mình ở đây khóc? Bố mẹ em đâu rồi?”
Chị ấy ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giọng nói nhẹ nhàng như đang dỗ một đứa trẻ thật sự. Mùi nước hoa thoang thoảng, pha lẫn mùi sữa tắm ngọt ngào bay đến mũi tôi.
Tôi nức nở: “Em… em tên Phong… Em bị lạc… Em không biết đường về… Hu hu…”
Chị ấy liền cau mày lo lắng, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc tôi.
“Thương em quá… Để chị là Vy, hôm nay chị đưa em về nhà chị trước nhé? Mai chị sẽ giúp em tìm bố mẹ.”
Tôi gật đầu lia lịa, rồi bất ngờ ngã người về phía trước, ôm chầm lấy cổ chị Vy.
Chị ấy giật mình nhẹ, nhưng ngay sau đó đã vòng tay ôm lấy tôi, vỗ nhẹ lên lưng an ủi.
“Đừng khóc nữa em… Chị bế em về nhà nha.”
Chị Vy bế tôi lên một cách nhẹ nhàng. Tôi nhỏ bé đến mức chị ấy bế tôi như bế một đứa trẻ thật sự, một tay đỡ dưới mông, tay kia ôm lưng. Cặp vú đầy đặn của chị ép nhẹ vào ngực tôi mỗi bước đi. Tôi cảm nhận rõ sự mềm mại và độ đàn hồi của chúng qua lớp áo sơ mi mỏng.
Trên đường về nhà chị, tôi cứ ôm chặt cổ chị, thỉnh thoảng lại nức nở vài tiếng cho hợp tình hợp lý.
Căn hộ của chị Vy nằm ở một chung cư cao cấp, rộng rãi và sạch sẽ. Vừa bước vào, chị ấy đã đặt tôi ngồi lên ghế sofa, rồi lấy khăn ấm lau mặt cho tôi.
“Em đói không? Chị đi làm về chưa kịp ăn gì, mình cùng ăn tối nhé?”
Tôi gật đầu, mắt vẫn long lanh nhìn chị.
Suốt bữa tối, chị Vy không ngừng chiều chuộng tôi. Chị đút cơm cho tôi, lau miệng cho tôi, thậm chí còn bế tôi ngồi lên đùi mình khi xem ti vi. Tôi dựa đầu vào bộ ngực ấm áp của chị, cảm nhận nhịp tim chị đập đều đều.
Đến khuya, chị Vy chuẩn bị giường ngủ cho tôi trong phòng khách.
“Em ngủ một mình được không? Hay muốn ngủ với chị?”
Tôi lập tức làm bộ mặt buồn thiu: “Em… em sợ ở một mình… Em muốn ngủ với chị…”
Chị Vy mỉm cười dịu dàng, xoa đầu tôi.
“Được rồi, hôm nay em ngủ với chị nhé. Nhưng phải ngoan ngoãn nha em.”
Chị thay bộ đồ ngủ mỏng manh màu hồng nhạt. Áo hai dây mỏng tang, lộ rõ phần vai tròn và khe ngực sâu. Quần short ngắn cũn cỡn, che vừa đủ cặp mông căng tròn.
Khi chị nằm xuống giường, tôi lập tức chui vào lòng chị, ôm chặt lấy eo. Chị Vy kéo chăn đắp cho cả hai, rồi vòng tay ôm tôi vào ngực.
“Ngủ ngoan nhé em…”
Tôi không ngủ ngay. Tôi khẽ cọ mặt vào khe ngực chị Vy, hít hà mùi sữa thơm từ da thịt chị. Cặp vú mềm mại ép sát mặt tôi, chỉ cách một lớp vải mỏng. Tôi cảm nhận rõ hai đầu núm vú đang hơi cương lên vì lạnh.
Chị Vy khẽ run nhẹ, nhưng vẫn vuốt ve lưng tôi dịu dàng.
“Phong… em đang làm gì vậy?”
Tôi ngẩng đầu lên, giọng non nớt nhưng ánh mắt lại long lanh một thứ gì đó khác:
“Chị Vy… em thấy lạnh… Em muốn… bú tí chị được không?”
Chị Vy đỏ mặt, đôi mắt long lanh nhìn tôi. Chị do dự một thoáng, nhưng rồi vẫn nhẹ nhàng kéo áo hai dây xuống, để lộ ra cặp vú trắng hồng, đầy đặn và đẹp không tì vết.
“Chỉ hôm nay thôi nhé… vì em bị lạc…”
Tôi không chờ chị nói thêm, lập tức ngậm lấy một bên núm vú hồng hào vào miệng, mút mạnh một cái.
Chị Vy rên khẽ, tay siết chặt vai tôi.
“A… chậm thôi em… em bú mạnh quá…”
Tôi bú ngấu nghiến, tay kia thì luồn xuống dưới, khẽ sờ lên cặp mông núng nính của chị qua lớp quần short mỏng. Chị Vy thở dốc hơn, nhưng vẫn ôm tôi chặt, thì thầm:
“Em hư quá… Nhưng mà… chị thương em…”
Tôi mỉm cười trong lòng, liếm mạnh đầu lưỡi quanh núm vú chị Vy, đồng thời cọ nhẹ thân dưới nhỏ bé của mình vào đùi chị.
Đêm đầu tiên trong căn hộ của chị Vy, tôi biết rõ: mình đã tìm được một “người chị” hoàn hảo để thỏa mãn những ham muốn hư hỏng của cậu bé 18 tuổi mang thân xác trẻ con này.
Và đây mới chỉ là bắt đầu…
có tập mới nữa hk